Chương 173: Rơi vào hôn mê đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 173: Rơi vào hôn mê.

Nước ối ấm nóng men theo ống quần chảy xuống, nàng chỉ kịp ôm lấy bụng, thân thể mềm nhũn muốn ngồi bệt xuống đất.

Tiêu Bắc Trầm cúi người bế nàng lên, cao giọng gọi bà đỡ vào trong.

Liễu thị rửa tay kiểm tra, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng:  “Hoàng hậu, lần này thai xuống rất nhanh, người cố chịu thêm một chút, lập tức có thể dùng sức rồi.”

Nghe vậy, Ôn Vô Nguyệt chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một tia hy vọng. Chỉ cần có thể dùng sức, hài tử ra rồi, sẽ không còn đau nữa.

Từ buổi chiều đến nay mới tới giờ Dậu, chịu đựng chưa đến ba canh giờ, so với lần sinh trước đã nhanh hơn rất nhiều.

Trong cơn mê man, nàng lại nhớ tới những giấc mộng kia, trong lòng bất an không yên.

Dưới chân được Liễu thị kê đệm mềm, không để nước ối chảy hết.
Quần trong đã cởi bỏ, chỉ còn mặc áo lót, đắp một tấm chăn mỏng.

Khoảng cách giữa các cơn đau ngày càng ngắn, nhưng mỗi lần đau lại kéo dài hơn. Mỗi cơn đều phải chịu đựng mấy chục nhịp thở.

Sau một lần kiểm tra nữa, Liễu thị nâng đầu gối nàng lên, nói: “Hoàng hậu, được rồi, hài tử sắp xuống.”

Ôn Vô Nguyệt đã sớm có cảm giác, chỉ thấy chỉ cần dùng thêm vài lần sức nữa, hài tử liền có thể ra ngoài.

Thân hình nhỏ nhắn vì gắng sức mà run rẩy, bàn tay trắng nõn siết chặt tay Tiêu Bắc Trầm, đau đến mức dường như muốn giãy ra khỏi vòng tay hắn.

Đau quá, nửa thân trên bất giác bật cao, đầu gối trắng bị hai tay Liễu thị giữ chặt, không cho nàng co lại.

Một lần dồn sức, nàng ngã ngược vào lồng ngực phía sau, hô hấp mong manh, áo lót đã bị mồ hôi thấm ướt.

Tiêu Bắc Trầm lau mồ hôi trên trán và cổ nàng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia, mười ngón đan chặt, mặc cho nàng bóp siết thế nào.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại, nhưng hài tử vẫn không ra như dự đoán.

“Hoàng hậu, đừng xả lực, đau thì cố thêm một lần nữa, hài tử đã xuống rồi.”

Thời gian dần trôi về khuya. Liễu thị lau mồ hôi trên trán, giọng nói đã mang theo lo lắng. Dưới thân nàng hoàn toàn không thấy bóng dáng hài tử, đến cả một chút da đầu cũng chưa lộ ra, nhưng bà chỉ có thể động viên người đang chẳng hay biết gì.

Ôn Vô Nguyệt dần kiệt sức. Nàng quá mệt mỏi, mỗi lần dùng sức đều ngắn hơn trước, sắc mặt dần trắng bệch, bàn tay đang nắm cũng lỏng ra.

“Nguyệt nhi, Nguyệt nhi…” Nhận ra người trong lòng sắp khép mắt, Tiêu Bắc Trầm hoảng hốt gọi nàng.

Bị tiếng gọi kéo lại một chút tỉnh táo, Ôn Vô Nguyệt chậm rãi mở đôi mắt hạnh, trong đó phủ lên một tầng u ám xám xịt.

“Ư…”  Cơn đau chẳng hề thương xót nàng, lặp đi lặp lại không ngừng, như không có điểm dừng. Nàng hoảng loạn: “Vì sao… ưm… hài tử… vẫn chưa ra… a…”

Trong lòng nàng càng lúc càng hoảng. Rõ ràng cảm giác đứa bé đã ở ngay đó rồi., nhưng dồn sức thế nào cũng không nhúc nhích, hoàn toàn không xuống được.

“Điện hạ… ưm, điện hạ…” Nàng thì thào gọi hắn, giọng mang theo nỗi sợ hãi vô tận.

“Thế nào rồi? Còn bao lâu nữa? Bao lâu nữa mới sinh ra được?”

Tiêu Bắc Trầm lo lắng tột độ, tay ôm nàng cũng khẽ run lên. Ngay cả hắn cũng nhận ra có gì đó không ổn,  vì sao hài tử chậm chạp mãi không chịu ra.

“Ư...”

Chưa kịp để Liễu thị trả lời, một tiếng kêu thảm thiết đột ngột tắt nghẹn nơi cuống họng.

Nàng thở dốc từng ngụm lớn, cảm thấy toàn bộ sức lực trong cơ thể bị rút cạn trong khoảnh khắc  không chỉ là sức lực, mà còn là toàn bộ linh lực, điên cuồng trôi mất.

Trong phòng bỗng tràn ngập sương mù.  Sương trắng, như sương núi buổi sớm, khiến ánh nến cũng trở nên mờ ảo.

Liễu thị không kịp để ý đến dị tượng ấy, vội vàng hô: “Nhân sâm! Mau cho nương nương ngậm nhân sâm!”

Cung nhân lập tức mang tới sâm phiến  chính là nhân sâm trăm năm do Thái hậu mang đến  liên tiếp nhét mấy lát vào miệng Ôn Vô Nguyệt.

Nàng được kéo lại một tia sức lực. Liễu thị không dám chậm trễ, đưa tay ấn lên bụng nàng, xác định vị trí hài tử rồi đẩy xuống.

Nhưng vô dụng. Hài tử hoàn toàn không chịu lộ đầu, chỉ có nước ối vẫn rỉ ra không ngừng.

Ôn Vô Nguyệt luôn tin bà, đối đãi với bà rất tốt. Liễu thị đã đỡ đẻ vô số người, cũng chưa từng gặp tình huống thế này. Mắt bà đỏ hoe: “Hoàng hậu, hoàng hậu, người cố thêm chút sức nữa, hài tử sắp ra rồi…”

Tiêu Bắc Trầm nhìn bàn tay đang ấn trên bụng trắng nõn của nàng, muốn nói có thể nhẹ tay hơn không, Nguyệt nhi đau lắm…
Nhưng hắn không thể nói. Không sinh được hài tử, Nguyệt nhi sẽ càng nguy hiểm.

Không khí trong phòng lập tức trở nên bi thương. Rất lâu sau, Ôn Vô Nguyệt yếu ớt lắc đầu.

Nàng không được rồi. Nàng không còn sức, sinh không ra hài tử nữa.

Cơn đau trong bụng hoàn toàn không bình thường, không còn quy luật. Từ đau âm ỉ kéo dài biến thành đau như lóc thịt nghiền xương.

Hài tử trong bụng dường như cũng mệt mỏi. Ban đầu còn động đậy dữ dội, giờ lại dần dần yên lặng.

Nàng túm chặt vạt áo của điện hạ. Nhân sâm ngậm dưới lưỡi khiến lời nói khó khăn:
“Điện hạ… ưm… dùng sức… đẩy hài tử ra… Nguyệt nhi… không còn sức…”

Tiêu Bắc Trầm không dám tin nhìn người trong lòng:   “Không… không, Nguyệt nhi, chúng ta dùng sức thêm một lần nữa, chỉ một lần thôi…”

Nước mắt nóng hổi của vị đế vương trẻ tuổi rơi xuống, nện lên cổ Ôn Vô Nguyệt: “Đừng sợ, chúng ta thử lại một lần…”

“Điện hạ… ta không còn sức nữa… Nguyệt nhi thật vô dụng…” Nàng thật sự không còn chút sức lực nào, mặc cho từng cơn co thắt nối tiếp nhau. Ngoài mồ hôi đầm đìa, ngay cả sức kêu đau cũng không còn.

“Không… không phải lỗi của nàng, Nguyệt nhi, là ta không tốt…”

“Xin người… điện hạ…”  Đôi mắt hạnh cầu khẩn nhìn hắn. Nàng có thể chết, nhưng hai hài tử không thể chết theo nàng.

Chúng phải thay nàng bầu bạn bên điện hạ. Nếu không, nàng sợ điện hạ sẽ giống kiếp trước, lại đi vào con đường cũ.

Chỉ cần có hài tử, nể tình chúng còn trong tã lót, điện hạ hẳn sẽ không nỡ.

“Nguyệt nhi đi đâu, ta đi đó.” Như thể hiểu được suy nghĩ của nàng, Tiêu Bắc Trầm nghẹn ngào nói.

Dù có hài tử, dù còn Niệm nhi, nếu thế gian này không có Nguyệt nhi, hắn cũng không sống nổi.

Giang sơn vạn dặm, bách tính ngàn vạn, thiếu hắn Tiêu Bắc Trầm vẫn sẽ có người gánh vác.

Nhưng Nguyệt nhi của hắn, chỉ có mình hắn. Sao hắn nỡ để nàng một mình rời đi?

Liễu thị nhìn hai người ôm chặt lấy nhau, lặng lẽ rơi lệ.

Từ xa, vị lão chủ trì rời Lan Trường Tự, khoác thân xác tiểu sa di, ngẩng đầu nhìn trời.

Một ngôi sao ở phương Đông Nam dần trở nên mờ nhạt. Ông khẽ thở dài, bước chân nhanh hơn.

Trong Phượng Ngô Cung, từ khi Ôn Vô Nguyệt nói xong câu đó liền rơi vào hôn mê.
Tiêu Bắc Trầm gọi hết lần này đến lần khác, nàng vẫn không tỉnh.

Cung nhân không nghe thấy tiếng khóc của hài tử, cũng không nghe thấy tiếng của hoàng hậu.

Tất cả chìm vào im lặng, ai nấy đều lộ vẻ lo âu. Liễu thị lặng lẽ khép hai chân hoàng hậu lại, đắp chăn mỏng, rồi đưa tay sờ lên bụng nàng.

Hài tử lại khẽ động, nhưng người mang chúng thì hơi thở đã dần yếu đi.

“Ra ngoài.” Tiêu Bắc Trầm lạnh giọng nói.

Liễu thị lau nước mắt rời khỏi phòng. Trong khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, khóe mắt bà thoáng thấy vị đế vương trẻ tuổi dang rộng đôi cánh trắng tinh, bao bọc lấy người trong lòng.

Hắn đưa tay, lau từng chút mồ hôi trên mặt nàng, rồi chạm vào bụng nàng đã gần như biến dạng, khẽ thì thầm:
“Đừng động nữa, nương thân mệt rồi, các con ngoan một chút.”

Hai hài tử như thể nghe hiểu lời hắn, dần yên tĩnh lại. Tiêu Bắc Trầm cúi đầu, đặt lên môi nàng một nụ hôn triền miên:
“Không sao đâu, Nguyệt nhi của chúng ta mệt rồi, ngủ một lát thôi… ta ôm nàng ngủ.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng