Tiêu Bắc Trầm lập tức buông nàng ra, đưa tay đặt lên bụng nàng, lo lắng hỏi dồn:
“Có phải đau bụng rồi không?”
“Đừng… đừng chạm vào, đau lắm.” Bụng nàng trong khoảnh khắc cứng lại, Tiêu Bắc Trầm thấy vậy lập tức thu tay về.
Trán nàng rịn ra một tầng mồ hôi mịn. Dù mấy ngày gần đây bụng thường xuyên căng chặt, nhưng nàng biết rõ, lần này hoàn toàn khác.
“Dừng xe.” Tiêu Bắc Trầm lên tiếng. Xe ngựa còn chưa tới cổng cung, chỉ dừng lại ở bãi đất trống trước điện Thái Huyền.
Người đang dựa vào ngực hắn thở dốc từng hơi vụn vỡ, hỗn loạn. Nàng hoảng hốt cúi đầu nhìn xuống bụng mình, cái bụng đã trĩu nặng, sa hẳn xuống giữa hai chân.
Cơn căng cứng dần dần tan đi, bụng trở lại mềm hơn. Ôn Vô Nguyệt run giọng nói: “Điện hạ… thiếp hình như sắp sinh rồi…”
Đây đã không còn giống lần sinh Niệm Nhi trước kia. Nàng biết rất rõ, là các bảo bảo muốn ra ngoài. Liễu thị từng nói, song thai phần lớn không đợi được đến đủ tháng, chỉ là nàng không ngờ lại sớm đến như vậy.
Nghĩ lại việc Niệm Nhi cứ khăng khăng nói muội muội sắp ra, hóa ra thật sự là hôm nay.
Tiêu Bắc Trầm ôm chặt nàng vào lòng. Lan Trường Tự chắc chắn không thể đi nữa, nhất định phải lập tức quay về Phượng Ngô Cung.
“Ảnh Lục, quay về Phượng Ngô Cung, đánh xe chậm thôi.” “Vâng.”
Ảnh Lục cẩn thận xoay đầu xe, tiếng vó ngựa khẽ vang lên, xe ngựa chầm chậm hướng về Phượng Ngô Cung.
Tiêu Bắc Trầm lau mồ hôi lạnh trên trán nàng, bàn tay xoa bóp nhẹ nơi thắt lưng đang cứng đờ.
So với lần sinh Niệm Nhi thong thả trước kia, Ôn Vô Nguyệt chỉ cảm thấy cơn đau lần này đến dồn dập và dữ dội hơn hẳn.
Bàn tay nàng bị hắn nắm chặt, trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác ẩm ướt. Nàng biết, điện hạ cũng căng thẳng như mình.
Xe ngựa dù có đánh chậm đến đâu cũng không tránh khỏi xóc nảy, từng nhịp lắc lư khiến cảm giác đau trĩu càng thêm khó chịu. Tựa như chỉ cần sơ sẩy một chút, đứa trẻ sẽ rơi ra ngay lúc này.
Chỉ một đoạn đường ngắn ngủi, nàng đã đau thêm hai lần. Nửa người mềm nhũn, đến mức tựa trong lòng hắn cũng không ngồi vững nổi. Đôi môi bị hàm răng trắng sứ cắn đến hằn lên những vết đậm nhạt khác nhau, từ môi bật ra từng tiếng rên đau run rẩy.
Gió thu vén nhẹ rèm xe, ánh nắng rọi vào trong. Cuối cùng, ngay khi Tiêu Bắc Trầm không nhịn được muốn bế nàng xuống xe, xe ngựa đã dừng lại trước cổng Phượng Ngô Cung.
Tiêu Bắc Trầm bế nàng xuống xe, Ảnh Lục đã nhanh chân chạy đi gọi Thính Vũ sắp xếp mọi việc.
Trong Phượng Ngô Cung, bà đỡ và ngự y đã sớm chuẩn bị đầy đủ, ngay cả phòng sinh cũng được quét dọn sạch sẽ mỗi ngày.
Tiêu Bắc Trầm ôm nàng chậm rãi đi vào trong. Người trong lòng nhắm chặt hai mắt, gương mặt tràn đầy vẻ nhẫn nhịn đau đớn.
Niệm Nhi lúc này đang buồn bã ngồi dưới gốc cây quế trong viện. Huyền Mặc dùng cái đuôi quét hoa quế thành từng đống nhỏ, cậu bé cúi xuống nhặt bỏ vào giỏ, miệng lẩm bẩm gọi muội muội.
“Ơ, phụ đế.” Thấy Tiêu Bắc Trầm bế mẫu thân vào, cậu bé đứng dậy gọi một tiếng rồi chạy tới đón.
Nhưng lúc này Tiêu Bắc Trầm không còn tâm trí để ý đến Niệm Nhi, bế thẳng người vào phòng sinh.
Niệm Nhi chỉ liếc mắt đã thấy dáng vẻ khó chịu của mẫu thân, sợ hãi vội vã theo sau. Bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo phụ đế, đôi chân ngắn cố gắng chạy theo.
Huyền Mặc đang nằm dưới đất cũng bật dậy, bồn chồn xoay hai vòng tại chỗ.
Đặt nàng lên tấm chăn gấm, Ôn Vô Nguyệt lập tức nghiêng người, co mình lại một chút.
“Mẫu thân… cha…” Niệm Nhi hoảng đến mức quên cả đổi xưng hô.
Trẻ con rất nhạy cảm, cậu bé lập tức cảm nhận được khí tức khác thường trên người cha so với ngày thường. Ôn Vô Nguyệt nghe thấy giọng Niệm Nhi liền mở mắt ra.
Nhìn thấy đứa trẻ đứng bên giường, đôi mắt ngấn nước, lại rất ngoan ngoãn không dám khóc thành tiếng.
Tiêu Bắc Trầm ngồi xổm xuống, hai tay đặt lên hai bên người Niệm Nhi:
“Niệm Nhi ra ngoài chơi với Huyền Mặc trước đi, mẫu thân con sắp sinh muội muội rồi, có hơi khó chịu.”
Hắn dịu giọng trấn an đứa trẻ đang bị dọa sợ. Ôn Vô Nguyệt đưa tay kéo lấy bàn tay nhỏ của Niệm Nhi, để cậu bé lại gần giường thêm chút nữa.
Cơn đau trong bụng kéo đến từng đợt liên tiếp. Dù là lần sinh con thứ hai, nàng vẫn không khỏi bối rối, lo lắng.
Nàng đặt bàn tay nhỏ của Niệm Nhi lên bụng mình, dốc gần chín phần sức lực mới gượng cười như không có chuyện gì, từng chữ từng chữ nói ra: “Niệm Nhi không phải vẫn luôn muốn… muội muội ra ngoài sao, con sờ thử đi, chờ đến ngày mai… muội muội sẽ ra rồi, con ra ngoài chơi trước nhé.”
Niệm Nhi chạm vào cái bụng khác hẳn ngày thường của mẫu thân. Bình thường bụng mẫu thân mềm mềm, giống như bánh bao thịt vừa ra lò, hôm nay lại cứng đờ, trông rất khó chịu.
Cậu bé thật nhẹ, thật nhẹ sờ một cái, mũi khẽ sụt sịt: “Muội muội ngoan, đừng nghịch.”
“Được rồi, ra ngoài chơi đi, Niệm Nhi ở đây, muội muội sẽ thẹn thùng không dám ra đâu.”
Tiêu Bắc Trầm trong lòng đầy lo lắng cho Nguyệt nhi, chỉ đành kiên nhẫn dỗ con trai rời đi trước.
May mắn là Niệm Nhi rất hiểu chuyện. Nghe mẫu thân và phụ đế nói vậy, cậu bé từng bước một ngoái đầu nhìn lại, chậm rãi đi ra ngoài.
Chỉ vừa ra khỏi cửa, liền nghe thấy tiếng khóc nhỏ của cậu bé. Hẳn là ở trước mặt cha mẹ đã cố nhịn không khóc.
Tiếng khóc dần dần xa đi, xen lẫn giọng Thính Vũ dỗ dành, có lẽ Thính Vũ đã đưa cậu bé rời khỏi nơi này.
Ôn Vô Nguyệt ngửa đầu bật ra một tiếng kêu đau. Chiếc cổ thon mảnh đã sớm ướt đẫm mồ hôi, đến cả cổ áo cũng loang ra những vệt ẩm.
Bà đỡ và ngự y vội vàng chạy tới, bắt mạch kiểm tra, xác nhận đúng là sắp sinh. Ngự y lui ra ngoài cửa, sang gian bên cạnh chờ lệnh.
Liễu thị đưa tay dò thai vị cho nàng, lại kiểm tra tình hình bên dưới, chỉ nói một câu:
“Vẫn còn phải đợi thêm một lúc nữa.”