Chương 17: Lẻn vào Phong Nguyệt Lâu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 17: Lẻn vào Phong Nguyệt Lâu.

Ánh trăng nhạt nhòa, con hẻm nhỏ chỉ cách phố dài một dãy nhà, yên tĩnh đến đáng sợ.

Hai người theo sát mấy tên tráng hán kia suốt dọc đường, rốt cuộc lại vòng sang phía sau đầu kia của phố lớn.

Bọn chúng dẫn bé gái ấy đi vào một cánh cửa. Bên trong là một sân viện, nhìn sâu thêm chút nữa, chính là một tòa lầu ba tầng sát mặt phố, ánh đèn mờ ảo rực rỡ.

Từ phía sau không thấy bảng hiệu, nhưng trong không khí đã phảng phất mùi son phấn nồng nàn của nữ tử.

Ánh mắt Ôn Vô Nguyệt khẽ chuyển, trong lòng lập tức hiểu ra. Đây chẳng phải là nơi nam nhân thích lui tới nhất sao — thanh lâu.

Mấy tên tráng hán rời đi, cổng sân lại rơi vào yên tĩnh. Ôn Vô Nguyệt nghiêng người nói khẽ với Lục Tương:

“Tương Tương, nơi này là thanh lâu, vào trong phải hết sức cẩn thận. Nếu bị người phát hiện, cứ giả làm nữ tử trong lầu, tuyệt đối đừng manh động.”

Lục Tương tuy nóng lòng cứu người, nhưng những ngày qua, nếu thật sự gặp chuyện, nàng vẫn chịu nghe lời Ôn Vô Nguyệt.

“Ừ, ta biết rồi.”

Khinh công của hai người đều không tệ, mũi chân khẽ điểm, lặng lẽ vượt tường vào sân.

Men theo chân tường, băng qua một hồ sen liền tới trước lầu. Ôn Vô Nguyệt chỉnh lại y phục, lấy một chiếc khăn che nửa khuôn mặt.

“Lát nữa muội cứ theo sát ta.” Nàng thì thầm với Lục Tương một câu.

Nói xong, nàng lại đường hoàng bước vào trong.

Bên trong lầu còn xa hoa hơn vẻ ngoài, nhưng vẫn không tránh khỏi tục khí.

Đèn là thủy tinh ngọc bích, rèm kết từ trân châu vụn, màn lụa đỏ rực rủ xuống.

Trên màn thêu hải đường rực rỡ bằng chỉ vàng chỉ bạc, gió khẽ lay, mang theo từng đợt hương trầm ấm áp.

Lục Tương lần đầu tới thanh lâu, nhìn những nữ tử ăn mặc phóng túng qua lại cùng đám tửu khách say khướt, nhất thời tròn mắt.

Nhưng trong lầu cũng không ít nữ tử che mặt bằng sa mỏng, dường như cố ý tạo cảm giác nửa kín nửa hở để tăng thêm tình thú.

Vì vậy cũng chẳng ai thấy Ôn Vô Nguyệt có gì kỳ lạ.

Ôn Vô Nguyệt đảo mắt nhìn quanh, không thấy bé gái lúc nãy. Nghĩ bụng chắc chắn không thể đưa vào đại sảnh, rất có thể trong hậu viện còn có mật thất hay phòng kín.

Nàng xoay người định rời đi, khóe mắt bỗng lướt qua một bóng người quen thuộc.

Không phải là vị dịch quan trong quan dịch hôm qua cùng dùng bữa sao, nghe nói tên là Hà Thành.

Nàng cúi xuống ghé sát tai Lục Tương, thì thầm:

“Tương Tương, phía trước đang làm ăn buôn bán, bọn chúng sẽ không đưa bé gái vào đây. Muội ra hậu viện xem có mật đạo hay phòng kín gì không. Nếu không có, lập tức ra ngoài tìm điện hạ.”

Lục Tương nhíu mày: “Thế còn tỷ?”

“Ta gặp một người, có chút kỳ quái, ta theo xem thử.”

Thấy Hà Thành đã lên lầu hai, Ôn Vô Nguyệt không đợi Lục Tương trả lời, xoay người ung dung theo sau.

Lục Tương nghiến răng dậm chân một cái, quay sang hậu viện.

Trong lầu tổng cộng ba tầng, mỗi tầng đều xây theo hình bán nguyệt. Đứng ở hành lang nhìn xuống, chính giữa là đài gỗ tầng một  nơi hoa khôi biểu diễn, khiêu vũ.

Ôn Vô Nguyệt men theo hành lang tầng hai. Trong hành lang đa phần là nam nữ ôm ấp thành từng cặp, dường như đã uống say, động tác không chút kiêng dè.

Thậm chí còn phát ra những âm thanh mập mờ khó nghe, khiến người ta đỏ mặt.

Ôn Vô Nguyệt khẽ nhíu mày. Dù sao nàng vẫn là nữ tử chưa từng trải qua chuyện nam nữ.

So với tầng hai, tầng ba dường như vắng hơn nhiều, cũng yên tĩnh hơn. Hành lang hầu như không có ai, cửa phòng đều đóng chặt.

Thỉnh thoảng có một hai nữ tử đi ngang, nhưng đều nín thở cúi mắt, trông rất kỳ lạ.

Ôn Vô Nguyệt không dám cứ thế đường hoàng tiến vào. Nàng xoay cổ tay, kết ấn tạo ra một tầng mê vụ huyễn cảnh.

Huyễn cảnh này nàng từng dùng khi rời phủ, không phải sương mù thật, mà là ảo thuật che mắt.

Dùng ở đây vừa khéo, có thể che giấu thân hình, khiến người khác tưởng rằng tầng ba không có ai.

Nàng không thấy Hà Thành vào phòng nào, chỉ đành ghé tai nghe từng phòng một. Mãi đến khi tới trước cánh cửa ở góc sâu nhất, bên trong truyền ra giọng nói quen thuộc.

Chính là Hà Thành. Ngoài hắn ra còn có một nữ tử.

“Diệp nương, Lục Hành kia không phải loại dễ đối phó. Ta thấy bọn họ đã sinh nghi rồi, chúng ta nhất định phải cẩn thận, không thể hành động thiếu suy nghĩ.”  giọng Hà Thành.

Ngay sau đó là một giọng nữ kiều mị:

“Hừ, đồ vô dụng. Chẳng qua chỉ là một tiểu tướng quân, trước đó tên thứ sử kia chẳng phải cũng không phát hiện ra gì sao? Sợ cái gì. Ngươi cứ làm tốt chuyện ta dặn, những việc khác không cần lo.”

“Vâng…”

Giọng Hà Thành cung kính, rõ ràng có phần e dè nữ nhân này.

“Số lương thực kia, mấy ngày nữa vẫn phải đưa ra đúng hạn. Đợi bọn họ rời khỏi thành Ô Nguyệt, lập tức tới báo cho ta.”

“Vâng… tiểu nhân hiểu.”

Ôn Vô Nguyệt lộ vẻ nghi hoặc.

“Lương thực? Đó là thứ gì?”

Nàng mải suy nghĩ, hoàn toàn quên mất huyễn cảnh đã mất hiệu lực.

Từ xa vang lên giọng một nữ tử: “Ai ở đó?!”

Ôn Vô Nguyệt ngoảnh đầu, thấy một nữ nhân ăn mặc như hạ nhân đang đi tới từ hành lang. Nàng vung tay, tung ra một làn sương mù, lập tức quay người đi xuống lầu.

Nữ tử kia nhất thời bị vây trong huyễn cảnh, không đuổi kịp.

Băng qua đại sảnh, Ôn Vô Nguyệt quay lại hậu viện. Không thấy Lục Tương, hẳn là đã đi tìm điện hạ.

Nàng tung người nhảy lên tường viện, váy sa bạc nhẹ nhàng rơi xuống.

“Cẩn thận.”

Giọng nói quen thuộc vang lên, trong cơn giận ngút trời lại lẫn theo một tia lo lắng.

Ôn Vô Nguyệt giật mình hoảng hốt, dưới chân trượt một cái, cả người rơi thẳng xuống.

Một đôi tay vững vàng đỡ lấy nàng. Ôn Vô Nguyệt rơi vào vòng tay thoang thoảng mùi gỗ trầm.

“Điện hạ!”

Nàng thuận thế vòng tay ôm lấy cổ Tiêu Bắc Trầm. Trên mặt chẳng có chút sợ hãi nào, ngược lại còn lộ vẻ vui mừng.

“Điện hạ sao chàng lại tới đây?”

Tiêu Bắc Trầm vẫn còn kinh hồn. Vừa rồi nhìn bóng người đứng trên tường rồi rơi xuống, nếu không kịp đỡ, hậu quả sẽ thế nào?

Sắc mặt chàng lạnh băng, cúi mắt nhìn người đang được bế ngang trong lòng, nghiến răng quát:

“Ôn Vô Nguyệt, bản điện đã bảo nàng đứng yên chờ ta rồi cơ mà!”

Ôn Vô Nguyệt sững người. Điện hạ… đang tức giận.

Nàng đưa tay tháo khăn che mặt, đáng thương nhìn điện hạ nhà mình.

“Thì… thiếp là đi cứu người mà.”

“Hừ, Lục Tương đã nói nàng ấy tìm người ở hậu viện. Vậy nàng vào trong đó làm gì?”

“Á?”

Ôn Vô Nguyệt nhìn ra phía sau Tiêu Bắc Trầm, thấy Lục Tương, Ảnh Ngũ, Ảnh Lục ba người đứng thành một hàng.

Nhận ra mình vẫn đang được ôm trong lòng, Ôn Vô Nguyệt hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn không chịu xuống. Lòng điện hạ ấm áp như vậy, nàng mới không muốn rời ra.

“Cái đó… không phải… thiếp nhìn thấy Hà Thành ở quan dịch, thấy kỳ lạ nên theo xem thử.”

Tiêu Bắc Trầm không đáp, vẫn lạnh lùng nhìn nàng, rõ ràng còn đang giận.

“Điện hạ, điện hạ tốt nhất, phu quân, phu quân ơi, chàng đừng giận nữa mà. Với lại thiếp cũng bảo Tương Tương đi tìm chàng rồi mà.”

Nàng ôm chặt điện hạ hơn, cả khuôn mặt nhỏ áp lên ngực chàng, giọng mềm như nước.

Ảnh Ngũ và Ảnh Lục tự giác bịt tai, lặng lẽ biến mất. Chỉ còn Lục Tương đứng đó, vẻ mặt đầy khó hiểu.

“Này, hai người rốt cuộc có về không vậy? Đèn hoa còn chưa thả nữa. Mà bé gái kia bị nhốt trong phòng củi hậu viện, ta đã thả rồi.”

Tiêu Bắc Trầm đặt Ôn Vô Nguyệt xuống đất, xoay người sải bước rời đi.

Ôn Vô Nguyệt lập tức nhấc chân theo sau, còn không quên quay đầu nháy mắt với Lục Tương, khen một câu:

“Tương Tương giỏi lắm!”

Bóng người phía trước đi rất nhanh. Ôn Vô Nguyệt xách váy chạy theo, miệng vẫn không quên gọi khẽ:

“Phu quân, chàng đợi thiếp với!”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng