Chương 162: Diễn kịch thành nghiện đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 162: Diễn kịch thành nghiện.

Đế hậu nương nương đã nói như vậy rồi, Cố Niên Thành cũng không tiện tiếp tục quỳ nữa, bèn hành lễ rồi lui xuống.

Ôn Vô Nguyệt lắc đầu, thì ra đây chính là Cố Niên Thành. Nàng thả lỏng người, tựa vào lòng Tiêu Bắc Trầm.

Thấy thần sắc của nàng, Tiêu Bắc Trầm cười hỏi:
“Đang đánh chủ ý quỷ quái gì thế?”

Tiểu nhân nhi nhướng mày, dung nhan khuynh thành càng thêm linh động, đôi môi đỏ khẽ nhả ra hai chữ:
“Bí mật.”

Chóp mũi nhỏ khẽ động, thấy nàng nói vậy, Tiêu Bắc Trầm cũng không hỏi nữa, chỉ cần ngồi chờ xem kịch hay là được.

Hắn bế nàng trở về tẩm điện.

Ba ngày sau, Bộ Lễ quả nhiên dâng lên rất nhiều họa sách các thiếu nữ dung mạo, gia thế đều cực tốt, đưa tới Phượng Ngô Cung.

Họa sách được bày trên trường kỷ trong điện, từng bức từng bức trải ra.

Ôn Vô Nguyệt mặc cung trang màu hồng sen nhạt, da trắng như ngọc, trên đầu đội phượng quan thường ngày nàng hay mang. So với ngày đại điển thì nhỏ hơn nhiều, nhưng vẫn tinh xảo vô cùng.

Bàn tay nhỏ trắng nõn của nàng chống nơi thắt lưng, thân mình đang mang thai lại mang một vẻ phong vận khác lạ.

Huyền Mặc đi sát bên chân nàng, chiếc đuôi khẽ lắc lư, bước đi thong thả ung dung.

“Huyền Mặc à, mấy cô nương tuổi xuân này trông cũng phong hoa chính thịnh, ngươi xem có ai đẹp hơn ta không?”
Nàng vừa xem họa sách, vừa tự lẩm bẩm với Huyền Mặc.

Những thiếu nữ trong tranh hiển nhiên được họa sư dốc rất nhiều tâm sức, ai nấy đều được vẽ cực kỳ xinh đẹp: từng sợi tóc rõ ràng, đôi mắt như thu thủy, dáng người lại thướt tha yểu điệu, người sau còn hơn người trước.

“Ây, xem ra bản cung quả thật không bằng rồi…” Huyền Mặc nghe vậy, làm bộ làm tịch đi vòng quanh trường kỷ một vòng, cuối cùng vẫy đuôi, ngẩng đầu khịt mũi một tiếng.

Bộ dạng như đang nói: không ai đẹp bằng ngươi cả.

Ôn Vô Nguyệt che miệng cười khẽ. Con Huyền Mặc này ở cạnh Niệm nhi lâu rồi, ngược lại học được thói bảo vệ người nhà, trong mắt nó cái gì cũng là mẫu thân tốt nhất.

“Thính Vũ, thu xếp mấy quyển họa sách này cho cẩn thận. Ngày mai mở yến thưởng hoa ở Ngự Hoa Viên, sai người mời các phu nhân, nữ quyến của trọng thần trong triều đều tới, ừm… đặc biệt là các phu nhân bên Bộ Lễ.”

Đôi mày nàng cong cong mang ý cười. Có vài người ấy mà, vẫn phải dùng đúng người mới trị được.

Thính Vũ đáp một tiếng, sai người đi phát thiệp mời.

Thiệp được đưa tới tay từng vị phu nhân. Đây là thiệp mời của Đế hậu nương nương, ai nấy đều vui mừng như nhặt được bảo bối. Được Đế hậu nương nương mời vào cung, đó là ân điển lớn cỡ nào.

Ngày hôm sau, trời trong gió mát, nắng vàng hóa thành từng tia sáng xua tan màn sương mỏng.

Trong không khí phảng phất hương quế nhàn nhạt, quyến rũ lòng người.

Thủy các bên Ngự Hoa Viên bày hai dãy trường kỷ, trên bàn đặt trái cây tươi, nho mọng còn đọng sương. Đã là chiêu đãi nữ quyến thì tất nhiên không thể thiếu hạt dưa, lạc rang để nhâm nhi giết thời gian.

Qua giờ ngọ, mọi người đều đã đến đông đủ, chỉ có Ôn Vô Nguyệt vẫn còn ở tẩm điện trang điểm.

“Nương nương, sao mặt người lại trang điểm nhợt nhạt thế này, chẳng thấy chút huyết sắc nào, son phấn cũng không điểm.”
Thính Vũ tay vẫn không ngừng, nhưng trên mặt đầy vẻ khó hiểu.

Ôn Vô Nguyệt nhìn mình trong gương, rất là hài lòng: “Nghe lời ta đi Thính Vũ, tay nghề của ngươi ngày càng tốt rồi. Như vậy là vừa hay, phải để các phu nhân thấy ta yếu đuối đáng thương mới được. Hôm nay nhất định phải diễn một vở kịch hay...”

Nàng ghé tai Thính Vũ thì thầm mấy câu. Thính Vũ lập tức lộ vẻ khâm phục nương nương nhà mình quả nhiên thông tuệ.

Trong thủy các, các phu nhân lấy thiếu phu nhân họ Chu nhà Chu thái phó và phu nhân họ Cố của Cố Niên Thành làm trung tâm, phần lớn đều vây quanh hai người ấy.

Hiển nhiên trong triều hiện nay, ngoài Chu thái phó ra thì Cố Niên Thành chính là người có địa vị cao nhất.

Đây cũng là nguyên nhân Ôn Vô Nguyệt không muốn điện hạ trực tiếp xung đột với ông ta.

“Đế hậu nương nương giá đáo.”

Giọng cung nhân the thé truyền tới. Các phu nhân đang tụm năm tụm ba lập tức trở về chỗ ngồi, đứng dậy, cúi đầu, chắp tay cung kính nghênh đón.

Ôn Vô Nguyệt được Thính Vũ đỡ, bước đi rất chậm. Bụng mang thai nặng nề treo trước vòng eo mảnh mai, trông cực kỳ vất vả.

“Tham kiến Đế hậu nương nương.” Các phu nhân cung kính hành lễ.

“Miễn lễ. Hôm nay chỉ là yến thưởng hoa, bản cung chỉ muốn làm quen với chư vị nhiều hơn, mọi người cứ tùy ý.”

Đợi mọi người ngẩng đầu lên, Ôn Vô Nguyệt chống eo, ngồi xuống nhuyễn tháp.

“Mọi người cứ ngồi.” Các phu nhân nghe vậy liền vào chỗ. Ánh mắt đều hướng về Ôn Vô Nguyệt. Đế hậu nương nương này thật sự quá đẹp tóc xanh buông sau lưng, đôi mắt, sống mũi, đôi môi nhỏ nhắn, cả gương mặt như hoa nở. Ngay cả nữ nhân nhìn cũng phải hâm mộ.

Chỉ là sắc mặt hơi nhợt nhạt, chắc hẳn mang thai tiểu hoàng tử quá vất vả rồi.

Cố Niên Thành trông thì nghiêm túc cổ hủ, nhưng phu nhân họ Cố của ông ta lại là mỹ nhân hiếm thấy. Khoảng chừng bốn mươi tuổi, phong vận vẫn còn, lại là người khéo ăn nói, tính tình sảng khoái.

Bà hào phóng mở lời trước:  “Nương nương, nhà thần phụ vừa mới có cháu nội, bụng người còn lớn hơn con dâu ta nhiều, đã mấy tháng rồi?”

Ôn Vô Nguyệt đưa tay vuốt bụng, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng dịu dàng, nhàn nhạt đáp:
“Hơn sáu tháng rồi, chỉ là song thai nên bụng lớn hơn chút.”

“Chậc chậc, bảo sao. Song thai vất vả lắm đó, nhất định phải giữ gìn thân thể.”

Phu nhân họ Cố đầy vẻ xót xa. Nhà đế vương nhìn thì vinh sủng, nhưng thực chất nữ nhân vẫn vậy phải khai chi tán diệp, khổ sở nên chịu chẳng thiếu phần nào.

Đế hậu nương nương trông cũng chỉ ngang tuổi con dâu nhà mình, vẫn còn là cô nương non trẻ.

“Bản cung lại thấy khá vui, song thai thì có thể giúp bệ hạ thêm con nối dõi.”

Nàng khẽ thở dài, làm ra vẻ cô đơn: “Trước kia ở Thái tử phủ, bản cung chưa từng cảm thấy. Giờ đã là Đế hậu, ngược lại giữa bản cung và bệ hạ lại nhiều thêm những quy củ ngăn cách.”

Nàng lộ vẻ buồn bã. Các phu nhân phía dưới nhìn dáng vẻ dịu dàng đáng thương ấy, lòng đều thắt lại, hơn mười ánh mắt đầy quan tâm nhìn nàng.

“Nhân lúc các phu nhân đều ở đây, hôm nay hãy giúp bản cung một việc.”

Trên mặt nàng lộ vẻ khó xử, trong lòng lại thầm cười, diễn kịch thật sự rất vui, còn nghiện nữa. Nàng vẫy tay, Thính Vũ vỗ tay một cái, cung nhân phía sau liền khiêng lên mấy giá khung gỗ đàn hương đỏ. Khung rất lớn, bên trên bày ba bốn chục bức chân dung thiếu nữ.

Muôn hình vạn trạng, không ai không xinh đẹp khuynh thành.

Ôn Vô Nguyệt được đỡ đứng dậy, đi tới trước giá tranh, các phu nhân cũng vây lại xem.

Nàng thở dài, vành mắt hơi đỏ.
“E là còn phải phiền Cố phu nhân về nhà thay bản cung cảm tạ Cố đại nhân. Đây đều là những họa sách nữ tử mà Cố đại nhân vất vả tìm về. Cố đại nhân là thượng quan Bộ Lễ, ông ấy nói rằng chỉ mình bản cung thì không thể giúp bệ hạ có thêm nhiều con nối dõi, cần phải chọn thêm vài nữ tử đưa vào hậu cung.”

“Xì...”
Vẻ mặt phu nhân họ Cố lộ rõ trên nét mặt. Nghe vậy, bà cau mày, trừng mắt, hít sâu một hơi:
“Cái gì? Cố Niên Thành làm sao vậy? Nương nương đã có hoàng trưởng tử, trong bụng còn mang hai đứa nữa, ông ấy gấp cái gì chứ?”

Bộ dạng ấy khiến Ôn Vô Nguyệt hoàn toàn tin rằng, nếu Cố đại nhân đang ở đây, e là đã bị đánh rồi.

Ôn Vô Nguyệt chớp đôi mắt hạnh, ánh nước long lanh. “Cố đại nhân cũng là theo tổ chế, vì bệ hạ mà suy nghĩ. Tuy bản cung và bệ hạ đã sớm thề non hẹn biển, một đời một kiếp một đôi người, nhưng Cố đại nhân mình sắt gan thép quỳ trước cửa Phượng Ngô Cung, Nguyệt nhi cũng không còn cách nào khác, đành phải giúp điện hạ chọn thêm vài vị phi tần.”

“Chỉ là không biết sau này thêm nhiều phi tần rồi, hậu cung còn có chỗ cho mẹ con chúng ta dung thân hay không.”

Nàng đổi xưng hô, không còn tự xưng “bản cung”, mà yếu thế đi vài phần.

Những phu nhân này, hoặc là đã có con cháu dâu rể, hoặc là vừa mới làm phu nhân. Nữ nhân đều hiểu nữ nhân, ai chẳng mong một đời một kiếp một đôi người.

Huống chi từ sau Trung thu năm kia, chuyện Thái tử điện hạ và Thái tử phi nương nương tình thâm ý trọng đã sớm truyền khắp Vũ Đô.

“Nương nương, sẽ không đâu, bệ hạ yêu người sâu đậm lắm.”

Bên dưới vang lên tiếng an ủi, xen lẫn những lời bàn tán khe khẽ đây chẳng phải là phá hoại nhân duyên sao? Cố đại nhân lần này thật quá bắt nạt Đế hậu nương nương. Nương nương còn đang mang thai, vậy mà phải gượng cười nghênh đón phi tần khác nhập cung, sao có thể như vậy được.

Thính Vũ đúng lúc đưa khăn, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt nương nương.

“Nương nương, người không thể khóc nữa đâu, người đã khóc mấy đêm liền rồi. Người không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho tiểu hoàng tử trong bụng chứ.”

Chủ tớ hai người kẻ tung người hứng, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều xót xa trong lòng.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng