Chương 151: Đại Hôn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 151: Đại Hôn.

Ngày đại hôn, khắp Thái tử phủ treo đầy đèn lồng và dải lụa đỏ, chữ “Hỷ” đỏ thắm dán kín các ô cửa gỗ chạm hoa.

Trời còn chưa sáng, Lục Tương và A Sử Na đã thức dậy, được Thính Vũ dẫn theo hỷ nương chải chuốt trang điểm, một phen bận rộn không ngơi.

Trong phủ người qua kẻ lại hối hả, ai nấy đều tất bật ngược xuôi, náo nhiệt vô cùng.
Chỉ riêng tẩm thất của Ôn Vô Nguyệt vẫn còn yên tĩnh, nhưng trong lòng nàng nhớ đến chuyện đại hôn của hai tiểu nha đầu, sao có thể ngủ lâu được.

Cùng lắm cũng chỉ ngủ thêm non nửa canh giờ, nàng đã tỉnh. Mỗi ngày khi thức dậy nàng đều phải nôn một trận, Tiêu Bắc Trầm tự nhiên ở bên cạnh chờ nàng mở mắt.

Người trên giường vừa hé mắt, còn chưa kịp cùng điện hạ thân mật đôi câu, đã vội ôm ngực ngồi dậy.
Tiêu Bắc Trầm một tay đỡ người, tay kia với lấy chậu đặt cạnh giường.

Nàng vịn mép giường nôn một hồi, khóe mắt ngấn nước, nhưng khi ngẩng đầu lên lại nở nụ cười:
“Dậy mau, chúng ta đi xem Tương nhi và A Sử Na đi, hôm nay nhất định rất đẹp.”

Tiêu Bắc Trầm đứng dậy, vắt khăn lau mặt cho nàng, kiên nhẫn nói: “Đừng vội, vẫn còn sớm mà.”

Nhưng nào phải hắn nói không vội thì nàng không vội. Thính Vũ đã được phái đi lo trang điểm cho hai tân nương, việc hầu hạ Thái tử phi nương nương liền rơi vào tay Thái tử gia.

May mà Tiêu Bắc Trầm đã sớm quen tay quen việc, chẳng bao lâu hai người đã ra khỏi phòng.

Ôn Vô Nguyệt ăn hai cái bánh bao thỏ nhỏ lót dạ. Tiêu Bắc Trầm phải tới tiền sảnh sắp xếp mọi việc, nàng liền đi trước tới phòng của Tương nhi và A Sử Na.

Vừa tới ngoài cửa, đã thấy hai tiểu nha đầu mặc xong hỷ phục đỏ rực, tóc đen buông dài sau lưng, thoáng nhìn lại chẳng phân biệt được ai với ai.

Nhớ ngày đầu quen Tương nhi, khi ấy đang trên đường nam hạ tới Nam Nguyên thành. Nàng bị thương, được điện hạ tìm về, suốt dọc đường cùng Tương nhi ngồi chung xe ngựa.

Tiểu nha đầu miễn cưỡng chăm sóc nàng, ngày ngày chu môi không muốn ngồi xe, chỉ thích cưỡi ngựa, còn nói mình thích điện hạ. Khi ấy Tương nhi nào biết “thích” là gì.

Trong lòng nàng, thứ đó còn chẳng sánh bằng Kiếm Ý Thập Nhị Thức, tâm tính đơn thuần mà thẳng thắn.

Biết nàng từ nhỏ đã không có mẫu thân, Ôn Vô Nguyệt tự nhiên mang vài phần thương xót. Chỉ cần khen nàng một câu đáng yêu thôi, cũng đủ khiến tiểu nha đầu đỏ hoe mắt.

Vậy mà hôm nay, đã thành cô nương xuất giá. May mà Thiên Chi ca ca là người có thể phó thác, xưa nay đạm bạc danh lợi, thanh lãnh vô dục.

Không ngờ lại động lòng vì Tương nhi, ngã gục trong tay tiểu nha đầu này ngẫm lại, chẳng phải cũng là duyên phận sao.

Còn có A Sử Na công chúa bộ tộc Khả Lạp, phóng khoáng tùy ý, lớn lên trên thảo nguyên, lòng cao khí ngạo, dám yêu dám hận.

Dẫu Lục Hành cái đầu gỗ kia nhiều lần khiến nàng không vui, nàng vẫn chưa từng bỏ cuộc.
Một cô nương tốt như vậy, đương nhiên xứng đáng với sự yêu thương tốt đẹp nhất trên đời.

Ôn Vô Nguyệt còn đang chìm trong hồi ức, hỷ nương đã trông thấy nàng, mọi người trong phòng đồng loạt hành lễ thỉnh an.

Nàng khoát tay cười nói: “Không cần đa lễ, trang điểm cho hai nha đầu cho thật đẹp, hôm nay nhất định phải làm tân nương xinh đẹp nhất.”

Cả phòng ngập tràn nụ cười hỷ sự, chỉ có hai nha đầu kia còn ngây người, nghe nàng tới mới xoay người lại.

Lục Tương hít mũi, giọng mũi nói: “Nguyệt tỷ tỷ, muội… muội có chút sợ.”

Ôn Vô Nguyệt không ngờ nàng nói vậy, bật cười khẽ một tiếng, bước tới: “Sao thế, ngày đại hôn mà Tương nhi của chúng ta sợ cái gì?”

“Muội cũng không biết, chỉ thấy tim cứ đập thình thịch, như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.”
A Sử Na hắng giọng, nhỏ giọng tiếp lời: “Ngươi nói vậy, ta cũng thấy hơi hoảng.”

Ôn Vô Nguyệt bật cười, xoa đầu hai người: “Thành hôn vốn là chuyện lớn, các ngươi chỉ là hơi căng thẳng thôi, đừng sợ.”

Hai người mắt đỏ hoe, Ôn Vô Nguyệt cố ý nghiêm mặt: “Không được khóc đâu nhé, trang điểm còn chưa xong, lát nữa lỡ giờ lành, tân nương nào bị lưu lại Thái tử phủ thì sẽ thành người của ta đấy.”

Nói xong, chính mắt nàng cũng đỏ lên, liếc hai người một cái như trách yêu.

Hỷ nương đúng lúc bước tới cười nói: “Ây da nương nương, hai vị tiểu thư đây là đang làm nũng với người đó. Người xem, còn chờ người chải tóc cho các nàng, người chưa tới là các nàng không chịu chải đâu.”

“Được, để ta.” Nàng nhận lấy chiếc lược gỗ đàn hương từ tay hỷ nương.

Nhớ ngày nàng từ Vụ quốc tới Vũ Đô, chính lão ma ma luôn bên cạnh nàng đã chải tóc, mỗi một lược đều gửi gắm lời chúc phúc. Những chúc phúc ấy, ở kiếp trước chưa kịp ứng nghiệm, sang kiếp này lại từng điều từng điều thành sự thật.

Nàng đứng sau Lục Tương, để tiểu nha đầu ngồi ngay ngắn. Trong gương đồng là gương mặt thanh tú của Lục Tương.

Mái tóc đen như mực được trải ra, chiếc lược đàn hương nhẹ nhàng hạ xuống.

“Một lược chải tới bạc đầu.”
“Hai lược tóc trắng sánh vai.”
“Ba lược con cháu đầy nhà.”
“Bốn lược gặp gỡ quý nhân.”
“…
“Chín lược chín con đủ đầy.”
“Mười lược phu thê đến già.”

“Tương nhi, Thiên Chi tuy tính tình có phần lạnh nhạt, nhưng đã thành thân với muội, tức là đặt muội nơi đầu tim. Đừng sợ, hắn nhất định sẽ đối xử tốt với muội.”

Giọng Ôn Vô Nguyệt dịu dàng, chan chứa yêu thương.  Lục Tương gật đầu, cố nén nước mắt.

Hỷ nương tiến lên đeo trang sức vàng bạc cho Lục Tương, Ôn Vô Nguyệt liền sang bên A Sử Na, trao cho nàng lời chúc của mình.

“Lục Hành trong chuyện tình cảm có phần chậm chạp, nhưng là người giữ lời, dám làm dám chịu. Trong lòng hắn có muội. Nếu sau này muội chịu ủy khuất, cứ tới tìm Nguyệt tỷ tỷ. Đường về Khả Lạp xa xôi, Thái tử phủ chính là nhà của muội. Gọi ta một tiếng Nguyệt tỷ tỷ, ta liền là tỷ tỷ của muội.”

A Sử Na hít mũi, nàng vốn không giỏi làm nũng, vậy mà mấy câu nói ấy lại khiến mắt nàng mờ lệ, khẽ gọi: “Nguyệt tỷ tỷ.”

Ôn Vô Nguyệt xoa đầu nàng: “Ừ, chuẩn bị cho tốt, sắp xuất phát rồi.”

Đợi hai người phủ khăn voan đỏ, tiền sảnh đã vang lên tiếng chiêng trống rộn ràng. Hỷ nương dìu hai tân nương ra tiền sảnh.

Tiểu Niệm Nhi cũng được nhũ nương bế tới. Ôn Vô Nguyệt đã lộ bụng, bốn tháng thai bụng lớn hơn lúc mang Niệm Nhi không ít.

Niệm Nhi mũm mĩm như vậy, nàng bế thật sự hơi nặng, đứng thì chỉ có thể để nhũ nương ôm. May mà Niệm Nhi ngoan ngoãn, không quấy không khóc, còn nằm trong lòng nhũ nương cười với nương thân.

Ôn Vô Nguyệt đưa tay véo nhẹ má bánh bao của con: “Niệm nhi hôm nay ngoan quá, đáng yêu quá.”

“Nương thân, nương thân…” Biết được khen, Niệm Nhi vỗ tay bôm bốp, nghiêng đầu hôn chụt lên má nàng, mùi sữa thơm ngọt.

Niệm Nhi vui rồi, Huyền Mặc cũng chạy tới bên chân nàng. Không biết ai buộc lên cổ Huyền Mặc một bông hoa quấn lụa đỏ to tướng, khiến con vật vốn uy phong lẫm liệt bỗng trở nên ngốc nghếch khó tả.

Ôn Vô Nguyệt đỡ bụng cười, xoa xoa đầu nó, rồi theo hỷ nương cùng mọi người đi ra tiền sảnh.

Tiền sảnh chiêng trống vang trời, ai nấy đều mặc y phục hỷ sự, mặt mày hồng hào.

Tiêu Bắc Trầm vừa thấy Thái tử phi của mình tới, lập tức ôm nàng vào lòng, kéo về bên cạnh.

Đi đầu là Lục Hành và Dung Thiên Chi. Ngựa dừng ngoài cổng, hai người thong thả bước vào.

Đều là nam tử dáng người cao dài, khoác hỷ phục đỏ rực, tuấn tú đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng