Chương 148: Điện hạ xuống bếp đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 148: Điện hạ xuống bếp.

Sợ mang bệnh khí lây sang nàng, dù luyến tiếc đến đâu, cuối cùng vẫn để nhũ mẫu bế Niệm nhi đi ngủ.

Trong lòng Ôn Vô Nguyệt dĩ nhiên lo lắng không yên, khuôn mặt nhỏ nhíu chặt, trông còn đáng thương hơn cả Niệm nhi mấy phần.

“Đừng lo, Thiên Chi đã nói không sao rồi.” Sống mũi nàng khẽ hít hít, trong mắt dâng lên một tầng lệ mỏng: “Con còn nhỏ như vậy, nghĩ đến chuyện nó khó chịu mà chẳng nói nổi là đau ở đâu, ta liền thấy xót quá… hu hu…”

Người đang mang thai vốn dĩ dễ xúc động, Tiêu Bắc Trầm ôm nàng vào lòng, kiên nhẫn dỗ dành:
“Niệm nhi ngày mai sẽ khá hơn thôi, giờ con đã ngoan ngoãn ngủ rồi, sẽ không còn khó chịu nữa.”

Hắn bế nàng đặt lên giường: “Ngoan, nghỉ ngơi trước đã.”

Sau một phen giày vò như vậy,  nàng dĩ nhiên đã mệt, cho dù trong lòng vẫn nhớ đến Niệm nhi, cũng không chống nổi cơn uể oải toàn thân.

Bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt vạt áo hắn, khóe mắt còn đọng giọt lệ đã chìm vào giấc ngủ.

Tiêu Bắc Trầm xót xa lau đi nước mắt cho nàng, khẽ hôn lên gò má nàng.

May mà sang ngày hôm sau, Niệm nhi đã khá hơn nhiều, ngoan ngoãn nằm trong lòng nhũ mẫu, không còn khóc nữa.

Chuyện nương nương mang thai cũng đã báo cho nhũ mẫu, Thính Vũ và mấy hạ nhân thân cận biết, dặn dò phải chăm sóc cẩn thận, lúc này thái tử điện hạ mới vào cung.

Thai vừa mới mang, tự nhiên phải đặc biệt cẩn trọng, Niệm nhi cũng không cho nàng bế nhiều, Ôn Vô Nguyệt cảm thấy mình lại biến thành một chiếc bình sứ dễ vỡ.

Ngoài Niệm nhi hay quấn người, trong thái tử phủ còn có Huyền Mặc cũng trở nên đặc biệt bám nàng.

Ôn Vô Nguyệt luôn cảm thấy Huyền Mặc rất thần kỳ, ngày thường nó thích nằm bò trên đùi nàng, có khi nàng ngồi trên cỏ, nó còn chơi đùa cùng nàng.

Mấy ngày nay, nó ngoan ngoãn nằm bên cạnh nàng. Không chạy, không nhảy, càng không làm nàng ngã.

Ánh nắng ấm áp rọi xuống, khiến người ta buồn ngủ. Cái đầu to của Huyền Mặc gối lên đôi móng mập mạp của mình, cứ quanh quẩn bên Ôn Vô Nguyệt.

Tiêu Bắc Trầm tan triều liền trực tiếp hồi phủ, chuyến này không thể lại xin đại đế nghỉ nửa năm được nữa.

Ngược lại, tan triều xong còn phải vào điện Vũ Dương phê duyệt tấu chương. Bút hắn như bay, lật tay một cái liền ném những tấu chương vô dụng sang một bên.

Nào là phu nhân nhà vị quan này đánh nhau với phu nhân nhà vị quan kia.
Nào là võ trạng nguyên và văn trạng nguyên cãi nhau giữa phố, nhất quyết đòi phân cao thấp.

Hoang đường lại vô cớ, xem đến mức khóe mắt Tiêu Bắc Trầm giật giật. Lòng hắn vốn đã bay về phủ, thế là đại bút vung lên.

Truyền chỉ: tất cả những kẻ này đều bị cấm túc tại nhà, sao chép nội dung tấu chương một trăm lần, chép không xong thì khỏi lên triều.

Thái tử điện hạ một hơi cho nửa số quan viên về nhà chép sách, trong lúc nhất thời, cả triều đình không ai dám vì đủ số mà viết tấu chương linh tinh nữa.

Tiêu Bắc Trầm thầm nghĩ, đợi mình thật sự lên ngôi, nhất định phải định ra một cơ chế sàng lọc, chứ không thể để thứ gì cũng dâng lên điện tiền.

Cung nhân hầu hạ lập tức đem cách làm của điện hạ bẩm báo lên đại đế.

Vũ đế bật cười, quả nhiên vẫn là lôi lệ phong hành, bản thân mình đã nuông chiều đám lão thần này quá lâu, chỉnh đốn một phen, quả thật hả giận, liền thưởng cho thái tử phủ mấy rương vàng bạc châu báu.

Thế là xong, đám lão thần cũng không dám có ý định cáo trạng nữa, hóa ra đại đế và điện hạ đã cùng một phe.

Nhất thời, giá bút mực giấy nghiên trong kinh thành Vũ Đô tăng lên không ít, từng người khòm lưng ở nhà chép tấu chương.

Núi tấu chương cuối cùng cũng phê xong, thái tử gia ngay cả cơm trưa cũng không dùng, cưỡi ngựa thẳng từ trong cung trở về thái tử phủ.

Trong nhà còn một bảo bối bé bỏng, yếu mềm, làm gì còn tâm tư lo chuyện khác.

Đi ngang qua phố dài, cũng không quên mua một hộp bánh táo chua.

Ném dây cương cho hạ nhân, thái tử gia xách bánh táo chua bước nhanh vào phủ.

Cơm trưa vừa bị hạ nhân dọn xuống, Ôn Vô Nguyệt nhíu mày uống chút nước, súc miệng, đồ ăn đã cố gắng làm rất thanh đạm, nhưng vừa bưng lên đã khiến nàng nôn một trận.

Dĩ nhiên là chẳng ăn nổi chút nào. “Nguyệt nhi.” Tiêu Bắc Trầm đặt đồ xuống, nhìn người đang khó chịu bên giường, mày nhíu chặt.

“Điện hạ, sáng nay nương nương đã nôn mấy lần rồi, người mau nghĩ cách đi.” Thính Vũ sốt ruột đứng bên, một ngụm cũng không ăn được, sao chịu nổi.

“Sao lại khó chịu đến vậy.” Hắn ôm nàng vào lòng, giọng lạnh hẳn đi: “Ngự thiện phòng làm toàn thứ gì thế này, đổi hết đầu bếp cho ta!”

Bàn tay nhỏ kéo nhẹ tay áo hắn, Ôn Vô Nguyệt lắc đầu: “Không sao, không phải lỗi của họ, chỉ là lần này phản ứng nặng hơn thôi.”

Thấy sắc mặt điện hạ lạnh lẽo, nàng khẽ tựa vào lòng hắn thêm chút nữa: “Điện hạ đã dùng cơm trưa chưa?”

Thính Vũ thấy vậy liền lui ra ngoài, điện hạ đã về, dĩ nhiên là muốn nói vài lời riêng tư cùng nương nương.

“Chưa, muốn về ăn cùng nàng.” Hắn lau mồ hôi mịn trên trán nàng, dịu giọng nói.

Ôn Vô Nguyệt làm nũng ôm lấy eo hắn, thân thể mềm mại dựa vào người:
“Vậy để Nguyệt nhi ăn cùng điện hạ, ở bên điện hạ thì sẽ không khó chịu nữa.”

“Nguyệt nhi muốn ăn gì?” Đôi mắt hạnh xoay nhẹ, nàng chợt nhớ đến những chiếc bánh thỏ nhỏ mình từng làm cho hắn, chớp chớp mắt:  “Bánh thỏ nhỏ do điện hạ làm.”

Thái tử điện hạ tự nhận cầm kỳ thư họa, văn võ song toàn, chuyện gì cũng không làm khó được hắn, nhưng gian bếp thì chưa từng bước vào.

Đôi mắt hạnh như vừa rơi nước, long lanh nhìn hắn, hàng mi dài khẽ run, nũng nịu hỏi: “Được không?”

Thái tử điện hạ lập tức bế nàng lên. Thứ nàng muốn ăn, hắn đều sẽ làm cho nàng, huống chi chỉ là mấy chiếc bánh thỏ nhỏ, dĩ nhiên là được.

Ăn tạm hai miếng bánh táo chua lót dạ, Ôn Vô Nguyệt được hắn bế đến ngự thiện phòng.

Đám đầu bếp trong phủ đang đau đầu không biết nên làm món gì cho thái tử phi, cơm trưa đưa lên đều bị trả về nguyên vẹn, cảm giác thành tựu rơi xuống đáy!

Bọn họ còn đang tụm lại bàn bạc, thì thái tử điện hạ đã bế nương nương tới.

“Trương Đinh, mau, hôm nay dạy điện hạ làm bánh thỏ nhỏ.” Thái tử phi quen đường quen lối gọi tên Trương Đinh, cắn thêm một miếng bánh táo chua.

Trương Đinh nhìn thái tử điện hạ… Đừng hỏi, hỏi là sợ. Thái tử điện hạ cả ngày mặt lạnh, chỉ khi đối diện nương nương mới dịu đi mấy phần.

Người ta mang ghế tới, lại lấy thêm đệm mềm, Tiêu Bắc Trầm đặt người trong lòng ngồi xuống.

Ngẩng mắt nhìn Trương Đinh, lạnh giọng nói: “Làm đi.”  Hắn xắn tay áo huyền y lên, lộ ra cánh tay săn chắc, trên da nổi gân xanh nhàn nhạt, thần sắc chăm chú nhìn bột mì trên thớt.

Người trong ngự thiện phòng đều lặng lẽ vây lại, cảnh thái tử tự mình xuống bếp, hiếm thấy vô cùng.

Nửa canh giờ sau, bột mì trắng bay khắp nơi, tiếng ho khan nối tiếp nhau.

Ôn Vô Nguyệt che miệng ho mấy tiếng, lén lút trốn ra ngoài. Tiêu Bắc Trầm một thân huyền y đã phủ đầy bột trắng, ngay cả mái tóc đen cũng dính lấm tấm bột.

Đem một xửng bánh thỏ nhỏ méo mó đưa cho Trương Đinh đi hấp, thái tử điện hạ chắp tay sau lưng bước ra khỏi ngự thiện phòng, sắc mặt nghiêm chỉnh.

Đám đầu bếp trong phòng, đồng loạt lắc đầu.

Hóa ra điện hạ cũng không phải thần, cũng không phải việc gì cũng làm được hoàn mỹ. Xem ra ở phương diện nấu nướng, đời này điện hạ khó mà vượt qua bọn họ rồi. Trong lòng bỗng dưng sinh ra chút tự hào.

Ôn Vô Nguyệt đứng dưới hành lang, nhìn điện hạ đi ra, phì cười một tiếng.

Tiêu Bắc Trầm tiến lên, nhướng mày, không cho là đúng:  “Hôm nay là lần đầu bản điện làm, ngày mai nhất định sẽ tốt hơn.”

Thái tử phi hiểu chuyện, cố nhịn cười, vươn tay phủi bột trên người hắn.

“Điện hạ, Nguyệt nhi đột nhiên thấy đói rồi, đầu bếp trong phủ làm đồ ăn thật ra cũng rất ngon, thật đó.”

Vừa nghe nàng nói đói, thái tử điện hạ còn để ý gì khác, cất giọng gọi về phía ngự thiện phòng:
“Người đâu, chuẩn bị mấy món thanh đạm mang lên!”

Hắn bế người vào lòng, ung dung đi về tẩm điện, bột mì trên ngực hắn hơn nửa đã dính lên khuôn mặt nhỏ của thái tử phi nương nương.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng