Chương 142: Ác nhân cáo trạng trước đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 142: Ác nhân cáo trạng trước.

Ngọc thụ lâm phong, anh tư bất phàm…

Bị khen một tràng như thế, tâm trạng Thái tử gia cực kỳ tốt. Hắn vừa đi vừa hồi tưởng lại lời khen ấy, bước chân cũng trở nên lâng lâng, trên gương mặt lạnh lùng hiếm thấy kia tràn đầy vẻ đắc ý như gió xuân phơi phới.

“Chậc, điện hạ như vậy thật giống Huyền Mặc vừa được ăn thịt.” Ôn Vô Nguyệt không chút kiêng dè mà trêu chọc hắn, kết quả eo nhỏ lập tức bị người ta siết chặt thêm mấy phần.

“Điện hạ.” Nàng liếc mắt trách yêu kẻ được đà lấn tới, “Ôm như vậy thì bảo Nguyệt nhi làm sao đi đường đây?”

“Ừm, cứ dán sát bản điện hạ mà đi. Bên này là hồ, cẩn thận kẻo ngã xuống nước.”

Thái tử phi nhất thời cạn lời. Trong mắt điện hạ, nàng ngốc đến thế sao?

Đi thêm vài bước, hai người liền thấy ven đường có người bán những cành đào đã được cắt sẵn. Lúc này lẽ ra hoa đào đã tàn, không biết họ lấy ở đâu ra, cành đào vừa mới hái, hoa nở rực rỡ, cánh hoa hồng phấn tươi tắn, còn vương cả giọt sương li ti.

“Ê, lão bá, cho ta một cành.” Ôn Vô Nguyệt nhận lấy cành đào người bán đưa tới, xoay người nhìn về phía điện hạ nhà mình.

Tiêu Bắc Trầm rất thuần thục móc bạc từ trong ngực ra đặt vào tay người bán. Kể từ lần trước bị Nguyệt nhi nghi ngờ ra ngoài không mang tiền, bây giờ mỗi lần xuất phủ hắn đều mang theo ngân lượng, sẵn sàng mua đồ cho nàng bất cứ lúc nào.

Ôn Vô Nguyệt cười nhìn hắn. Cành đào được bàn tay trắng nõn nắm lấy, hoa hồng phấn nở rộ, kiều diễm là thế, lại vẫn không đẹp bằng người cầm hoa.

Nàng đưa cành đào trong tay cho điện hạ, nhướng mày: “Đi thôi, phu quân. Có thế này rồi thì không ai dám tặng chàng nữa.”

Giữa hồ có hai chiếc thuyền hoa lớn neo đậu, theo dòng nước xanh biếc mà khẽ lay động. Một chiếc lớn hơn, quanh thân thuyền là lan can chạm khắc hoa văn tinh xảo, ở giữa còn có hai tầng lầu nhỏ.

Trên boong thuyền có mấy nữ tử dáng người yểu điệu bày cổ cầm và tỳ bà. Các nàng che mặt bằng khăn mỏng, thân hình thướt tha.

Âm thanh du dương từ nhạc cụ truyền ra, thỉnh thoảng còn xen lẫn vài câu hát ngắn.

Ôn Vô Nguyệt nghe khúc nhạc, ánh mắt bị hút theo. Gió xuân ấm áp, cảnh đẹp, người đẹp  quả thực khiến lòng người thư thái vô cùng.

Tiêu Bắc Trầm theo ánh mắt nàng, dịu giọng hỏi: “Muốn lên thuyền kia không?”

Tiểu nhân quay đầu, đôi mắt hạnh sáng lấp lánh: “Nhưng trên đó có người mà.”

Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ôm nàng vào lòng, mũi chân khẽ điểm, giẫm lên mặt nước rồi đáp xuống thuyền hoa  là chiếc thuyền nhỏ ở bên cạnh.

Mọi người xung quanh lập tức bị thu hút ánh nhìn. Chỉ thấy một công tử dung mạo cực kỳ tuấn tú ôm tiểu nương tử nhà mình bay thẳng lên thuyền, cảnh tượng quả thực khiến người ta kinh ngạc.

Ôn Vô Nguyệt bám chặt lấy vai điện hạ, đứng vững thân mình rồi liếc hắn đầy oán trách:
“Điện hạ cũng không báo trước cho Nguyệt nhi một tiếng.”

Tiêu Bắc Trầm cười khẽ, kéo nàng vào trong thuyền hoa. Chiếc này tuy nhỏ hơn thuyền bên cạnh, Nhưng vừa bước vào, mới phát hiện bên trong lại là một thế giới khác.  có cả một thế giới riêng.

Bốn phía đều là cửa sổ chạm hoa văn, gió nhẹ từ hai bên thổi vào. Khoang thuyền bày bàn ghế tinh xảo, phía sau còn có một tấm bình phong che kín khu vực bên trong.

“Điện hạ, phía sau là chỗ nào vậy?” Tiêu Bắc Trầm cúi đầu, ghé sát tai nàng thì thầm mấy câu. Chỉ trong nháy mắt, mặt Thái tử phi đã đỏ bừng, nàng khẽ bóp tay hắn một cái.

Trên bàn đã chuẩn bị sẵn đồ ăn, vô cùng tinh xảo: bát trân mỹ vị, canh ngọc bạch thái cực phỉ thúy, cá phiến sốt gừng, củ sen chua ngọt…

Hai người ra ngoài đã lâu, Ôn Vô Nguyệt quả thực có chút đói. Lúc này nàng làm sao còn không biết, chiếc thuyền hoa này vốn là do điện hạ sắp xếp.

Nhưng ngoài miệng vẫn trêu chọc: “Điện hạ, xung quanh không có ai, đã lén lên thuyền rồi, chi bằng ăn luôn mấy món này đi. Dù sao để lâu cũng bị đưa quan phủ xử lý.”

“Ừm, ăn đi.” Tiêu Bắc Trầm thuận theo lời nàng, ngồi xuống bên bàn, tự tay bày bát đũa cho nàng.

Ngồi xuống rồi, Ôn Vô Nguyệt mới phát hiện bàn ghế trong thuyền đều được cố định vào sàn, khó trách không lo bị trượt.

Tiếng đàn từ thuyền hoa bên cạnh truyền tới. Lúc này ở gần hơn, càng cảm thấy du dương êm tai. Có tiếng đàn làm nền, ngay cả cơm cũng ăn thêm được hai miếng.

Đêm xuống, chiếc thuyền hoa lớn đã rời đi. Có người thả từng chiếc đèn hoa sen xuống hồ, ánh đèn phản chiếu trên mặt nước, đẹp đến nao lòng.

Hai người đứng trên boong thuyền đón gió. Người chèo thuyền đã rời đi, trước khi đi còn thả vật nặng cố định thuyền hoa giữa hồ.

Ôn Vô Nguyệt tựa vào lòng điện hạ, bỗng nhớ tới lễ Hoa Nguyệt Song Viên ở thành Ô Nguyệt năm ấy. Nghĩ đến dáng vẻ điện hạ bị nàng và Tương nhi nhét đầy đèn hoa trong tay, nàng không nhịn được bật cười khúc khích.

Đôi mắt hạnh phản chiếu ánh đèn hoa lấp lánh, tựa như muôn vì sao rơi vào đáy mắt. Tiêu Bắc Trầm nhìn đến mê mẩn.

Bàn tay lớn ôm lấy eo nàng, hắn khẽ hỏi: “Nguyệt nhi cười gì mà vui thế?”

“Chỉ là nhớ lại lúc đó điện hạ mua đèn hoa cho Nguyệt nhi.” Tiêu Bắc Trầm nhướng mày. Khi ấy hắn còn nghi ngờ lòng nàng, rõ ràng đặt nàng trên đầu tim, lại cố ý tỏ ra lạnh nhạt.
“Lúc đó… có buồn không?”  Giọng nói nhàn nhạt theo gió tan đi. Tim Ôn Vô Nguyệt khẽ động, nàng hiểu ngay ý hắn.

Nàng xoay người chui vào lòng hắn, nhắm mắt thoải mái: “Không buồn. Bởi vì Nguyệt nhi biết, trong lòng điện hạ có ta. Dù chàng có giả vờ thế nào, người chàng thích nhất vẫn là Nguyệt nhi.”

Tiêu Bắc Trầm bật cười: “Ừm, quả thật rất tự tin.”

“Đương nhiên rồi. Điện hạ là người yêu Nguyệt nhi nhất trên đời.” Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp, “Chỉ là lúc đầu cũng có buồn một chút xíu thôi. Ví dụ như có người không ăn bánh thỏ nhỏ ta làm, đi xa cũng không mang ta theo, ban đêm lại còn không ôm ta ngủ.”

Nàng bẻ ngón tay, nghiêm túc liệt kê từng “tội trạng” của người trước mặt, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.

Tiêu Bắc Trầm cúi người bế nàng lên, cười nói: “Ác nhân cáo trạng trước. Ngủ đi, bây giờ liền ôm nàng ngủ.”

Tiểu nhân bị bế thẳng vào trong thuyền hoa. Đi ngang qua khoang ăn uống, phía sau bình phong chính là một gian phòng ngủ.

Thuyền hoa dĩ nhiên không thể rộng rãi như tẩm điện trong phủ, nhưng phía sau bình phong vẫn đặt một chiếc giường lớn, trên trải chăn gấm thêu uyên ương mềm mại.

Ôn Vô Nguyệt được nhẹ nhàng đặt lên chăn mềm. Đôi mắt hạnh khẽ mở, nhìn người đang cúi xuống trước mặt mình.

Cánh tay trắng nõn lộ ra từ tay áo rộng. Tiêu Bắc Trầm đưa tay tháo cây trâm tua rủ trên tóc nàng, mái tóc xanh mượt mà rơi xuống chăn gấm.

Hắn cứ như vậy đứng bên giường, lặng lẽ nhìn người đẹp khiến lòng người kinh tâm động phách.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng