Tiêu Bắc Trầm bất đắc dĩ, cuối cùng cũng chỉ đành chiều theo ý nàng. Hắn kéo chăn ra, đứng dậy xuống giường. Lúc bước chân chạm đất, ánh mắt liếc thấy chiếc vò rượu bị đập vỡ từ hôm qua, mảnh sứ trắng ngọc vương vãi đầy nền, trong phòng vẫn còn phảng phất mùi rượu nhàn nhạt chưa tan.
Ôn Vô Nguyệt ôm chăn ngồi dậy, trên cánh tay trắng nõn là từng vệt đỏ lẫn xanh tím lấm tấm. Chính nàng nhìn còn chẳng dám nhìn kỹ.
Trong ấm trà có nước lạnh để qua đêm. Tiêu Bắc Trầm khẽ nhíu mày, chỉ rót ra một ít. Nước trà để qua một đêm thế này, sao có thể uống nhiều được.
Hắn quay lại giường, đưa chiếc chén nhỏ cho nàng, giọng nói trầm thấp mà ôn hòa: “Nguyệt nhi, chỉ uống một chút thôi, nước lạnh.”
Thế nhưng Ôn Vô Nguyệt lại chẳng nghe, trên gương mặt nhỏ dường như còn mang theo chút tức giận.
Tiêu Bắc Trầm nhất thời không hiểu chuyện gì, liền cầm lấy chén nước, đặt sang chiếc ghế nhỏ cạnh giường.
Đang định hỏi nàng làm sao, vừa quay đầu lại đã đối diện với đôi mắt hạnh long lanh ngấn lệ. Hàm răng trắng nhỏ cắn chặt môi, cả khuôn mặt đầy ủy khuất.
Tim hắn thắt lại, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy? Sao thế này?”
Hắn đưa tay muốn kéo nàng vào lòng, nhưng nàng lại tránh sang một bên. Chẳng lẽ… là do đêm qua hắn quá mạnh tay, khiến nàng khó chịu?
“Có phải người không thoải mái không? Để ta xem.” Hắn dịu giọng, kiên nhẫn dỗ dành.
Thái tử phi chớp mắt, những giọt nước mắt to như hạt trân châu liền lăn xuống, từng giọt từng giọt rơi lên mu bàn tay Tiêu Bắc Trầm, nóng rực mà đau lòng vô cùng.
“Nguyệt nhi…” Giọng hắn đã nhuốm chút hoảng loạn. Từ sau khi hai người thổ lộ lòng mình, khi nào hắn từng để Nguyệt nhi tủi thân khóc thế này?
Bất chấp nàng né tránh, Thái tử gia bá đạo ôm chặt nàng vào lòng, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống, dỗ dành không ngừng.
Ôn Vô Nguyệt ủy khuất đến chết mất. Từ sau khi có Niệm Nhi, mỗi lần điện hạ đều không cho nàng. Nàng còn muốn thêm một đứa bé nữa, ngoan ngoãn đáng yêu như Niệm Nhi.
Hu hu hu… điện hạ nhất định là không còn thích Niệm Nhi nữa, cũng không còn thích nàng nữa rồi. Đợi sau này hắn lên ngôi đại đế, có thể cưới rất nhiều nữ nhân, có rất nhiều con cái.
Đến lúc đó, nàng và Niệm Nhi chắc chỉ còn biết ngồi trong lãnh cung đào rau dại mà sống!
Ngày thường Ôn Vô Nguyệt sao có thể nghĩ lung tung như vậy, nhưng đêm qua bị “bắt nạt” suốt một đêm, điều mình mong muốn lại chẳng đạt được.
Giờ thì càng nghĩ càng ủy khuất, rõ ràng là… cho không rồi còn gì!
Nàng khóc nấc lên từng hồi, vừa sụt sịt mũi vừa nấc cụt, nước mắt cứ thế rơi mãi không ngừng.
Dư vị kiều diễm của đêm qua đã sớm tan sạch. “Bảo bối, Nguyệt nhi, ngoan nào, đừng khóc nữa được không?”
Tiêu Bắc Trầm luống cuống vô cùng, “Nàng khóc thế này, bảo ta phải làm sao đây?”
Nghe hắn nói vậy, Ôn Vô Nguyệt cố gắng nhịn, nhưng căn bản không nhịn được, nức nở nói:
“Điện hạ… điện hạ không còn thích Nguyệt nhi nữa.”
Bị nàng nói mà mơ hồ chẳng hiểu đầu đuôi, Tiêu Bắc Trầm khẽ thở dài. Hẳn là hắn vô tình làm nàng tủi thân. Chỉ cần nàng chịu nói, dù muốn gì hắn cũng sẽ đáp ứng.
Dù là sao trên trời trăng dưới nước, hắn cũng hái cho nàng. “Sao ta lại không thích Nguyệt nhi chứ? Không thích nàng, ta còn thích ai được?”
Hắn đưa tay lau nước mắt cho nàng, nhưng vừa lau xong lại rơi tiếp, chỉ đành thở dài:
“Nước mắt này… còn nhiều hơn cả mưa ngoài kia.” Câu nói ấy vừa dứt, nước mắt vốn đã chậm lại lập tức rơi càng dữ dội hơn. Điện hạ quả nhiên là chê nàng rồi, hu hu hu…
“Điện hạ… dĩ nhiên là thích những phi tần khác. Điện hạ là Thái tử… sau này lên làm đại đế… hu hu… hậu cung giai lệ ba ngàn, đêm đêm không trùng nhau.”
Giọng nói nghẹn ngào nhưng từng câu từng chữ lại rõ ràng, từng lời buộc tội nối tiếp nhau.
“……” Tiêu Bắc Trầm nhất thời không biết nên khóc hay nên cười. “Nguyệt nhi không tin trong lòng ta chỉ có một mình nàng sao?”
Ôn Vô Nguyệt sững lại, không đáp. Nàng biết mình đang nói bậy, nhưng lại không muốn nhận sai.
Tiêu Bắc Trầm nắm lấy bàn tay trắng mịn ấy, đặt lên trước ngực mình.
Dưới lòng bàn tay là nhịp tim đập thình thịch. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc, sâu thẳm như mực, nhìn nàng chăm chú: “Trong lòng bổn điện, sẽ không có phi tần nào khác. Ở đây, cũng chỉ chứa được một mình Nguyệt nhi. Nếu nàng không tin, vậy chỉ có thể để nàng tự tay mổ ra mà xem.”
Lời nói thâm tình bất ngờ khiến nước mắt nàng ngừng rơi. Đôi mắt hạnh đã khóc đỏ viền, hàng mi dài dày ướt sũng như thấm mực.
Tiêu Bắc Trầm cúi đầu, hôn đi những giọt lệ còn vương trên mi nàng: “Muốn xem không?”
Tiểu nhân nhi lắc đầu: “Không xem.” Nàng nói sao lại nói nổi với điện hạ. Điện hạ đã nắm nàng chặt trong lòng bàn tay, nàng sao có thể cãi lại được.
Huống chi… nàng yêu hắn như vậy, ai lại nỡ mổ tim hắn ra xem chứ. Bị ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa thâm tình kia nhìn, Ôn Vô Nguyệt mấp máy môi, nhất thời không nói được lời nào.
Tiêu Bắc Trầm không thúc giục, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, nhẹ nhàng nắm tay nàng, từng chút từng chút siết lại. Rất lâu sau, Ôn Vô Nguyệt mới nhỏ giọng nói, giọng đầy ủy khuất:
“Nhưng… điện hạ không thích Nguyệt nhi sinh con cho người.” Vừa nói xong, nàng lại sắp khóc:
“Người lần nào cũng… cũng để bên ngoài. Nhất định là không còn thích Niệm Nhi nữa, cũng không còn thích Nguyệt nhi.”
“Nhất định là sau này muốn cùng người khác sinh con.” Tiêu Bắc Trầm sững người. Trong lòng như bị thứ gì đó va mạnh rồi vỡ vụn. Cảnh tượng năm đó Nguyệt nhi sinh Niệm Nhi hiện lên rõ mồn một, mỗi lần nghĩ đến hắn đều đau lòng không thôi.
Đau như vậy… thân thể nhỏ bé ấy phải dùng sức hết lần này đến lần khác, đau đến mức không nói nổi, mà cũng không thể dừng lại.
Hắn chẳng hề muốn nàng phải chịu khổ thêm lần nào nữa. Niệm Nhi ngoan ngoãn thông minh, chỉ cần một đứa con ấy thôi, hắn đã vô cùng thỏa mãn.
Sau đó hắn từng hỏi Dung Thiên Chi, biết được có canh tránh thai, nhưng thuốc nào cũng có ba phần độc, uống nhiều không tốt cho thân thể. Vì vậy hắn tự quyết, mỗi lần đều tự khống chế.
Chuyện này đúng là hắn tự ý làm. Nhiều lần muốn nói với nàng, lại nghĩ nàng thích trẻ con đến vậy.
Hắn quá ích kỷ, không sớm bàn bạc với nàng, quên mất Nguyệt nhi của hắn tâm tư tinh tế lại nhạy cảm.
Hẳn là nàng đã buồn trong lòng rất lâu. Đêm qua buông bỏ cả thẹn thùng, cũng chỉ vì muốn có một đứa bé.
Khó trách giờ lại tủi thân đến thế. Nghĩ thông suốt tất cả, Tiêu Bắc Trầm vừa giận vừa trách chính mình.
Hắn ôm chặt nàng vào lòng, dịu giọng xin lỗi: “Là ta không đúng, Nguyệt nhi. Bổn điện sao có thể cùng người khác sinh con. Cả đời này, chỉ cần Niệm Nhi một đứa là đủ rồi.”
Ôn Vô Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn: “Vì sao? Nếu có thêm vài đứa giống Niệm Nhi, ngoan ngoãn đáng yêu, điện hạ không thích sao?”
“Sao lại không thích. Chỉ là… sinh con quá vất vả. Mười tháng mang thai, một lần sinh nở.”
Hắn vuốt mái tóc mềm mại của nàng, thở dài: “Ta rất ích kỷ. Không muốn nàng vất vả, không muốn nàng đau. Những chuyện không tốt, ta đều muốn thay nàng chịu. Nhưng sinh con… lại chỉ có thể để một mình nàng chịu đau.”
Người trong lòng hắn ngồi thẳng dậy, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn: “Nhưng Nguyệt nhi không sợ đau. Nguyệt nhi còn muốn một đứa bé nữa, giống Niệm Nhi. Sau này nếu chúng ta đều không còn, bọn trẻ vẫn có thể nương tựa lẫn nhau, không cô đơn.”
Tiêu Bắc Trầm mấp máy môi, nhất thời không biết nên nói gì, mày kiếm nhíu chặt.
“Hồi đó sinh Niệm Nhi, điện hạ ra biên quan đánh trận. Bây giờ điện hạ không cần đi xa như vậy nữa, có thể ở bên Nguyệt nhi. Nguyệt nhi cũng muốn người nhìn con lớn lên từng ngày trong bụng ta.”
Nàng nghiêng người, ôm lấy cổ điện hạ: “Ta cũng không tốt. Không nghĩ ra điện hạ là vì lo cho ta. Chỉ là hôm đó từ chỗ hoàng nãi nãi trở về, ta cứ nghĩ đến chuyện muốn thêm một đứa bé, nên có hơi nóng vội.”
Tiêu Bắc Trầm cúi đầu, chặn lại đôi môi còn đang nói của nàng. Nàng của hắn, vì sao lại tốt đến thế, hiểu chuyện đến thế.
Nụ hôn này mang theo tình yêu nồng đậm, khiến người trong lòng hắn gần như không thở nổi.
Thân thể mềm mại được đặt lại vào trong chăn gấm. Ôn Vô Nguyệt đôi mắt mờ mịt nhìn hắn, nhỏ giọng gọi: “Điện hạ…”, “Ừ, bây giờ… cho nàng một đứa bé…”
Mưa xuân tí tách, lặng lẽ hòa vào một đêm triền miên vô tận.