Chương 134: Nỗi phiền muộn của Thái tử phi nương nương đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 134: Nỗi phiền muộn của Thái tử phi nương nương.

Khi thánh chỉ ban hôn được đưa tới phủ họ Lục, mấy người Lục Hành vui mừng đến không khép được miệng.

A Sử Na tuy vẫn còn ở Thái tử phủ, nhưng cũng chỉ là trên danh nghĩa, sớm đã lén chuyển sang ở tướng quân phủ.

Qua mấy ngày, Ty Thiên Giám chọn được ngày lành tháng tốt. Hôn kỳ được định vào ba tháng sau, khi ấy đã cuối hạ đầu thu, tiết trời mát mẻ, ngày tháng cũng vô cùng đẹp.

A Sử Na và Dung Thiên Chi, một người là tộc Khả Lạp, một người lại đến từ nước Vụ, ở Vũ Đô ngoài Ôn Vô Nguyệt ra thì không có thân thích nào khác.

Lục Hành và Lục Tương thì ngơ ngơ ngác ngác, phụ thân trong nhà cũng chưa từng lo liệu hôn sự cho con cái, mọi thứ đều cần thời gian chuẩn bị.

Ba tháng nói nhiều thì không nhiều, nhưng để may hỉ phục, chọn hỉ lễ cũng đủ khiến họ bận rộn không ngơi tay.

Trong lúc đó, người nhàn rỗi nhất ngược lại lại là Thái tử điện hạ và Thái tử phi nương nương.

Thế nhưng gần đây Ôn Vô Nguyệt lại vô cùng phiền não, thật sự rất phiền não.

Từ sau lần từ trong cung trở về, nàng cứ nghĩ mãi tới những lời hoàng nãi nãi nói. Hiện giờ hoàng nãi nãi thân thể vẫn còn khỏe mạnh, nhưng rốt cuộc vẫn đang già đi từng năm.

Hoàng nãi nãi thương yêu nàng và Tiểu Niệm Nhi, nghĩ đến lời bà nói, đợi Niệm Nhi lớn thêm chút nữa, bà sẽ không bế nổi nữa, trong lòng Ôn Vô Nguyệt liền không nhịn được mà chua xót.

Nàng muốn sinh thêm một đứa nữa. Bây giờ Niệm Nhi đã một tuổi rưỡi, thời điểm vừa vặn, nàng cũng không muốn con một mình cô độc lớn lên, không có ai bầu bạn.

Nếu có thêm một muội muội hoặc đệ đệ, cùng nhau đi học đường, cùng luyện kiếm học võ, cùng học binh pháp.

Sau này lớn lên còn có thể nương tựa lẫn nhau, chăm sóc cho nhau, đó là điều nàng mong muốn nhất.

Người đời đều nói hoàng gia không coi trọng tình thân, nhưng điện hạ của nàng sao có thể như thế. Nếu là con của họ, tự nhiên sẽ không giống người khác mà sinh ra khoảng cách.

Ai… Ôn Vô Nguyệt thở dài một tiếng, đôi mắt hạnh nhìn ra ngoài cửa sổ, liễu xanh khẽ lay theo gió.

Bản thân nàng nghĩ thì tốt đẹp như vậy, nhưng điện hạ dường như lại không muốn có con.

Từ sau khi sinh Niệm Nhi, mỗi lần ân ái, điện hạ đều cố nhịn, không… không lưu lại trong thân thể nàng.

Ban đầu nàng chỉ cho rằng điện hạ dịu dàng chu đáo, nhưng suốt một năm đều như vậy, chẳng lẽ điện hạ không thích trẻ con? Tổng không thể là không thích nàng được…

Rõ ràng ngày thường chàng rất yêu thương Niệm Nhi mà.

Nàng không nghĩ ra. Nhưng đêm qua, khụ khụ, rõ ràng nàng đã nói muốn rồi, vậy mà điện hạ vẫn không nghe không nghe.

Ừm, thật là tức.  Chẳng lẽ điện hạ cũng biến thành đầu gỗ như Lục Hành sao? Thái tử phi quyết định hôm nay điện hạ về thì không thèm để ý tới chàng nữa.

Giận dỗi một lúc, Ôn Vô Nguyệt đứng dậy, gọi Thính Vũ vào. Thính Vũ đang ở bên ngoài trông chừng Huyền Mặc. Sống chung lâu như vậy, người trong phủ cũng đã quen việc Huyền Mặc ở trong viện, dù trông đáng sợ nhưng xưa nay chưa từng làm hại ai, nên cũng không còn vừa thấy là bỏ chạy như trước nữa.

“Nương nương, người sao vậy?” Ôn Vô Nguyệt nhìn giường, vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt hạnh từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đánh giá một lượt.

Nàng nhớ lại lần đi Ô Nguyệt thành, ở Phong Nguyệt Lâu, nàng thoáng thấy giường ở đó đều buông từng lớp sa mạn. Tuy nhìn có hơi tục, nhưng buông màn xuống, người ở bên trong mờ mờ ảo ảo, nhất định rất thú vị.

“Thính Vũ, mau đi, bảo người thay cho ta một bộ màn giường mới. Ừm, phải là sa mỏng, giống loại sa y của ta, thêu hoa văn gấm vóc, nhìn như ẩn như hiện.”

Thính Vũ ngẩn ra, vẻ mặt mờ mịt, không hiểu nương nương lại làm sao nữa.

“À, nương nương, vậy muốn màu gì ạ?” Trong lòng nghi hoặc, nhưng Thính Vũ vẫn nghiêm túc hỏi.

“Ừm… màu xanh không được, màu chàm lại quá đậm.” Nghĩ đi nghĩ lại, tuy cảm thấy màu đỏ giống Phong Nguyệt Lâu hơn, nhưng cũng chỉ có màu đỏ là hợp, “Chọn màu đỏ đi, không cần quá đậm, nhạt một chút là được.”

“Dạ… nô tỳ đi sắp xếp ngay.” “Ừm, nhanh lên nhé, trước khi điện hạ trở về thì thay xong cho ta.”

Thế là Thính Vũ ra cửa, bước chân nhanh hơn, gần như chạy đi. Ôn Vô Nguyệt thở phào một hơi, hừm, núi người tự có diệu kế.

Nàng quay người, bắt đầu chọn y phục trong tủ. Đêm nay nhất định phải khiến điện hạ luyến tiếc nàng đến không nỡ rời.

Chỉ hơn một canh giờ sau, Thính Vũ đã dẫn theo hai hạ nhân tới, tay cầm bộ màn giường mới tinh đó là mấy thêu nương phải gấp rút làm ra.

Màn giường được thay xong, căn phòng lập tức trở nên diễm lệ. Hạ nhân lui ra, Thính Vũ ngẩn người nhìn một lúc, quay đầu nói: “Nương nương, sao nô tỳ thấy hơi giống… hơi giống…”

Tim Ôn Vô Nguyệt thắt lại, mong đừng thốt ra mấy lời kiểu thanh lâu.

“Đúng rồi!” Thính Vũ vỗ trán một cái, lớn tiếng nói, “Giống màn giường lúc đại hôn, đều là màu đỏ.”

Sắc mặt Ôn Vô Nguyệt cứng lại, nghe cũng có lý.

Tiểu nha đầu lén cười một cái, chỉ cảm thấy mình nói đúng, chớp mắt ra vẻ “nô tỳ hiểu hết rồi”. Nghĩ rằng nương nương nhất định muốn cùng điện hạ hồi tưởng lại cảnh tượng đại hôn năm xưa.

Quả thật, đêm động phòng hoa chúc, cũng chẳng khác mục đích của Ôn Vô Nguyệt là bao.

Năm ấy nàng và điện hạ đại hôn, nàng chỉ nhớ mình làm căn phòng bừa bộn một mảnh, còn đuổi điện hạ ra ngoài. Đêm nay coi như vô tình trùng hợp, bù lại một lần.

Đêm xuống, nhân lúc điện hạ đi thư phòng xử lý công vụ, Ôn Vô Nguyệt tắm rửa, thay bộ y phục đã chọn sẵn.

Bên trong là một chiếc yếm nhỏ tinh xảo, chỉ vừa đủ che trước ngực. Bên ngoài trực tiếp khoác một lớp sa y mỏng. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa sau lưng, nàng ngồi trước bàn trang điểm, dùng son phấn chấm nhẹ lên môi, lại xoa một chút hương cao lên cổ tay và cổ.

Hương phù dung nhàn nhạt, là mùi hương điện hạ thích nhất. Nhìn mình trong gương, đôi mày ánh lên vẻ mị, Thái tử phi vô cùng hài lòng điện hạ quả thực nên mê đắm mỹ sắc.

Nàng tắt bớt mấy ngọn nến, chỉ để lại một ngọn trên bàn gỗ tròn, ánh sáng vàng nhạt loang ra, còn chưa tới giường đã nhìn không rõ nữa.

Nàng chui vào giường, buông màn sa đỏ, bỗng cảm thấy tấm sa đỏ chắn trước giường thật sự giống như khăn voan đỏ ngày đại hôn.

Thân thể mềm mại ngồi trong giường, chăn gấm trải ra, tim đập thình thịch.

Rõ ràng chỉ muốn khiến điện hạ thích mình, sao lại trở nên căng thẳng như vậy.

Khẽ nuốt khan, Ôn Vô Nguyệt cố trấn định. Tiêu Bắc Trầm xử lý xong công việc thì đêm đã khuya, nghĩ rằng Nguyệt nhi hẳn đã buồn ngủ, chàng liền bước nhanh hơn.

Trong hành lang, ánh trăng lạnh lẽo, dần vào hạ, ngày dài đêm ngắn.

Vạn vật tĩnh lặng, từ xa nhìn lại tẩm điện tối om, hôm nay chẳng lẽ quên thắp đèn?

Ngày thường dù chàng về muộn đến đâu, Nguyệt nhi cũng sẽ chờ, để sẵn một ấm trà nóng. Đêm nay sao lại khác thường, không đợi chàng?

Cửa phòng được đẩy nhẹ, một đốm nến lay động.

Màn giường màu đỏ nhạt hiện vào mắt, khiến tim chàng khẽ động. 

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng