Chương 123: Một chải vàng, hai chải bạc đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 123: Một chải vàng, hai chải bạc.

Sắc mặt Ôn Trạch Khôn lập tức trở nên vô cùng khó coi, đôi mắt dài hẹp hung hăng trừng Ôn Vô Nguyệt. Hắn đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Ta sẽ không uống! Ôn Vô Nguyệt, ngươi dám đùa giỡn ta!”

Ôn Vô Nguyệt nhìn người huynh trưởng hoàn toàn không hiểu rõ tình cảnh trước mắt, khẽ nhướng mày liễu, khóe môi cong lên một nụ cười như nhìn kẻ ngốc.

“Huynh trưởng chẳng lẽ không biết vì sao mình lại đến đây? Người huynh giỏi quan sát sắc mặt người khác nhất kia của ta, từ bao giờ lại trở nên ngu ngốc đến vậy?”

“À, là muội quên mất. Có lẽ huynh còn chưa biết đâu  Vụ quốc đã ban cáo thiên hạ, Thái tử Ôn Trạch Khôn tâm địa độc ác, bị phế bỏ ngôi vị Thái tử, sang Vũ quốc làm con tin.”

Bị phế Thái tử vị!

Thân thể Ôn Trạch Khôn lảo đảo, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, điên cuồng lắc đầu:

“…Không thể nào, không thể nào! Phụ hoàng không thể phế bỏ ngôi Thái tử của ta!”

Hắn trừng mắt nhìn Ôn Vô Nguyệt, dáng vẻ như muốn lao lên liều mạng.

“Là ngươi! Ôn Vô Nguyệt! Nhất định là ngươi! Là ngươi bảo Tiêu Bắc Trầm uy hiếp phụ hoàng!”

Ảnh Ngũ thấy hắn có động tác, lập tức tung một cước vào khoeo chân hắn. Ôn Trạch Khôn quỳ phịch xuống đất, trán đập mạnh vào ghế đá, máu tươi chảy ròng ròng.

Chậc… ta cũng không muốn dùng bạo lực đâu, nhưng điện hạ dặn rồi, phải bảo vệ nương nương cho tốt.

Ôn Vô Nguyệt khẽ thở dài, cúi đầu nhìn Ôn Trạch Khôn, tua trâm trên tóc khẽ lay động.

“Ôn Trạch Khôn, huynh quên Ôn Nguyên Đức đã đối xử với ta thế nào sao? Huynh cũng chỉ là một quân cờ của ông ta mà thôi. Không bây giờ huynh chỉ là một quân cờ bị bỏ đi.”

“Nhưng cũng phải cảm ơn huynh và bọn họ, nếu không, muội cũng chẳng thể được điện hạ yêu chiều đến vậy.”

Lười phí lời, Ôn Vô Nguyệt đứng dậy, tâm trạng vô cùng tốt: “Ảnh Ngũ, đút hắn uống canh cho đàng hoàng. Sao có thể phụ tấm lòng của bổn cung được chứ.”

“Tuân lệnh, nương nương.” Ảnh Ngũ bước lên, bàn tay như kìm sắt bóp lấy mặt Ôn Trạch Khôn, trực tiếp trật khớp cằm hắn. Ôn Trạch Khôn phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Ngay sau đó, hắn đổ toàn bộ bát canh  à không, bát canh được nương nương đích thân điều chế  vào miệng Ôn Trạch Khôn.

Hắn giãy giụa, một nửa nuốt xuống, một nửa sặc ra ngoài, chảy ướt cả người.

Ôn Vô Nguyệt ghét bỏ liếc hắn một cái. Thôi, còn ảnh hưởng cả khẩu vị của nàng nữa.

“Nếu huynh trưởng đã ăn no rồi, thì đưa xuống đi. Đưa xa một chút, buổi tối đừng làm ồn giấc ngủ của Niệm Nhi.”

Ảnh Ngũ nghe lệnh, xách Ôn Trạch Khôn lên, ném thẳng vào gian phòng chứa củi xa nhất ở hậu viện Thái tử phủ, tháo khớp tay chân hắn, lại cho uống một viên thuốc làm mềm gân cốt, khỏi cần trông coi.

Ôn Vô Nguyệt ăn qua loa vài miếng, vừa về phòng thì Thái tử điện hạ đã trở về.

Ừm, hôm nay về sớm nhỉ. Tiêu Bắc Trầm vẫn mặc triều phục lúc thượng triều, áo bào màu huyền tím ôm sát dáng người cao ráo như ngọc, đai lưng khảm bạch ngọc, đội ngọc quan, chậm rãi bước vào.

“Hôm nay điện hạ về sớm thật.” Ôn Vô Nguyệt bước tới, ôm lấy eo hắn, nhẹ nhàng hôn trộm một cái.

Cánh tay rắn chắc lập tức vòng lấy eo nàng. Hắn lo nàng gặp Ôn Trạch Khôn sẽ sinh tâm trạng không tốt, nên cố ý về sớm hơn.

“Gặp hắn rồi?”, “Ừm.” Ôn Vô Nguyệt gật đầu, “Gặp rồi, cũng bắt nạt xong rồi, ném ra hậu viện.”

“…” Xem ra lo lắng của hắn là thừa. Hắn ngồi xuống chiếc sập thấp bên giường, kéo nàng ngồi lên đùi mình:

“Hôm nay nàng làm gì rồi?” “Không làm gì cả, chỉ chơi với Ôn Trạch Khôn thôi.”

Tiêu Bắc Trầm bật cười: “Hai ngày nữa là sinh thần rồi, năm nay Nguyệt nhi muốn quà gì?”

Người trong lòng trừng mắt: “Điện hạ chẳng lẽ không thích Nguyệt nhi nữa sao? Quà sinh thần còn chưa chuẩn bị xong. Haiz, xem ra Nguyệt nhi không còn là Nguyệt nhi của năm ngoái nữa rồi.”

Hắn véo nhẹ mũi nàng, nhìn bộ dạng làm nũng ấy, lòng khẽ động: “Nói bậy. Bổn điện đã chuẩn bị xong quà sinh thần từ lâu, ngày mai sẽ đưa nàng. Chỉ là muốn biết nàng còn muốn gì hơn nữa không thôi.”

“Thứ điện hạ tặng, đều là thứ Nguyệt nhi thích nhất.”

Hai ngày nhanh chóng trôi qua. Sáng sớm, Thái tử phi đã bị chính phu quân mình hôn tỉnh.

Sau khi trải qua sinh nở và chuyện cổ trùng, điện hạ dường như ngày nào cũng muốn ôm nàng trong lòng, động một chút là hôn.

“Đến giờ dậy rồi, Nguyệt nhi.” Tiêu Bắc Trầm dịu giọng dỗ dành. Ôn Vô Nguyệt xoay người chui vào lòng hắn, nhắm mắt làm ngơ: “Ưm… ngủ thêm một lát, hôm nay ta là thọ tinh, ta lớn nhất.”

Tiêu Bắc Trầm đương nhiên chiều nàng. Nàng muốn ngủ thì cứ ngủ, để mọi người bên ngoài chờ vậy. Không đợi được nương nương dậy, Thính Vũ đành đi chuẩn bị cho tiểu chủ tử trước hôm nay còn là bách nhật yến của tiểu chủ tử.

Bách nhật yến có rất nhiều quy củ, huống chi Niệm Nhi là Hoàng trưởng tôn của Vũ quốc, mọi thứ đều phải làm theo lễ nghi.

Mặc đồ mới, đeo vòng vàng, treo khóa Bách Phúc. Cả đời bình an, trăm phúc vây quanh.

Không được thiếu thứ gì. Niệm Nhi mở đôi mắt đen láy, những ngày qua đã quen thân với Thính Vũ, ngoan ngoãn để nàng thay quần áo.

Áo bông đỏ làm gương mặt nhỏ trông như viên bánh nếp, vòng vàng đeo trên tay, cậu bé tò mò lắc lư tay nhỏ để nhìn.

Thính Vũ bật cười  tiểu chủ tử phối hợp hơn nương nương nhiều, nương nương còn chưa chịu dậy trang điểm.

Đợi Niệm Nhi thay đồ xong, Thính Vũ buộc phải sang gian trong gõ cửa. Tiểu chủ tử còn phải chải tóc, việc này cần nương nương tự mình làm.

“Nương nương, người mau dậy đi, đến giờ chải tóc cho tiểu chủ tử rồi.”

Ôn Vô Nguyệt chống người ngẩng đầu: chải tóc? Niệm Nhi có tí tóc thế kia, cũng phải chải sao?

Không chịu nổi Thính Vũ gõ cửa mãi, nàng duỗi lưng ngồi dậy.

Tiêu Bắc Trầm lấy y phục cho nàng thay bộ cung trang đỏ thẫm, dù chưa trang điểm, dung nhan vẫn như phủ phấn, kiều diễm động lòng người.

Tóc dài buông sau lưng, Ôn Vô Nguyệt mở cửa. Vừa liếc mắt đã thấy Niệm Nhi  trong tay Thính Vũ, nàng đưa tay chọc chọc, rồi sờ lên chút tóc mềm mềm trên đầu con.

“Thính Vũ, cái này… Niệm Nhi chỉ có chút tóc vậy thôi, sao còn phải chải?”

“Nương nương không biết rồi, chải tóc là quy củ. Mấy hôm trước nô tỳ đã học kỹ với các ma ma trong cung rồi, phải do chính người chải cho tiểu chủ tử.”

“Nhưng trước tiên, nô tỳ phải chải chuốt cho người đã.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thính Vũ, Ôn Vô Nguyệt bất đắc dĩ nhận lấy đứa trẻ, quay người đưa cho điện hạ.

Tiêu Bắc Trầm quen tay ôm lấy con. Tiểu Niệm Nhi mập mạp, ôm trong lòng đã có trọng lượng không nhỏ, nặng trĩu.

Đôi mắt to nhìn hắn, đôi chân nhỏ đung đưa, rất hưởng thụ vòng tay vững chãi của phụ thân.

Thính Vũ nghiêm túc trang điểm cho nương nương. Nàng đã hầu hạ quen tay, động tác nhanh nhẹn thuần thục, chẳng mấy chốc đã xong.

Nàng đưa chiếc lược gỗ tử đàn nhỏ cho Ôn Vô Nguyệt: “Nương nương, người chải tóc cho tiểu chủ tử, ba lần từ đầu đến cuối.”

Ôn Vô Nguyệt nhìn Niệm Nhi ngơ ngác nhìn mình tiến lại, trên đầu chỉ có chút tóc mềm ngắn ngủn, không nhịn được bật cười  đừng chải một cái là chải bay mất luôn mớ tóc nhỏ ấy.

“Lại đây nào, Niệm Nhi, mẫu thân chải tóc cho con.”

Một chải vàng,
hai chải bạc,
ba chải tai thính mắt sáng, thông minh trọn đời.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng