Chương 122: Chơi đùa Ôn Trạch Khôn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 122: Chơi đùa Ôn Trạch Khôn.

Lúc này, chỉ còn hai ngày nữa là đến sinh thần của Ôn Vô Nguyệt, lại thêm tiệc trăm ngày của Niệm Nhi.

Trong phủ dĩ nhiên coi trọng vô cùng, hạ nhân ra ra vào vào, chuẩn bị đủ thứ cho hai ngày sau, từ ăn uống đến sinh hoạt, không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Ôn Vô Nguyệt ngồi trong đình bên ao sen, trên bàn đá bày sẵn trà Long Tỉnh thượng hạng đầu xuân, làn khói trà vấn vít, hương thơm nhè nhẹ.

Bên cạnh là các loại bánh ngọt tinh xảo dùng cho sinh thần, từng đĩa nhỏ từng đĩa nhỏ, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ ăn. Ngự thiện phòng gấp rút đưa tới, nhất quyết muốn nương nương tự mình nếm thử.

Nàng ăn vài miếng liền thấy no, cánh tay trắng mịn tựa vào lan can chạm khắc, ung dung nhàn nhã ngắm đàn cá chép gấm đang bơi lội trong ao.

Haiz, mấy con cá gấm béo tròn kia trông thật ngon miệng, chỉ tiếc là không thể ăn.

Hôm nay nàng cố ý mặc một bộ tử y lụa là, ở Vũ quốc, màu tím chỉ hoàng thất mới được phép mặc, vừa tôn quý vừa nhã nhặn. Tóc được Thính Vũ vấn thành kiểu Phi Vân đoan trang, trên đầu cài trâm tua rủ đính bảo thạch tím nhạt.

Gió nhẹ thổi qua, mái tóc dài khẽ lay động, ánh mắt lưu chuyển, rực rỡ sinh huy, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.

Ôn Trạch Khôn chính là bị Ảnh Ngũ vác tới Thái tử phủ vào lúc này.

Ảnh Ngũ ném cái bao bố xuống đất, bên trong lập tức vang lên tiếng giãy giụa đau đớn.

“Ưm… ưm…” “Nương nương, Triệu tướng quân nói đây là lễ mừng sinh thần tặng người.”
Ảnh Ngũ nói bừa cho có lệ, giả vờ không biết bên trong là thứ gì.

Ôn Vô Nguyệt cười khẽ, đứng dậy, eo thon mềm mại, từng bước như sen nở.

“Ôi chao, Triệu tướng quân sao lại tặng cho bổn cung một vật sống thế này?”

Nàng giơ chân đá nhẹ một cái, trong mắt mang theo ý lạnh: “Chẳng lẽ là con nai trong rừng sao? Con lần trước đưa tới ăn rất tươi ngon, một nửa hầm canh, một nửa nướng lên thơm phức.”

Ảnh Ngũ nhìn nương nương diễn kịch, âm thầm giơ ngón cái phía sau.

Ôn Trạch Khôn dọc đường chịu đủ tra tấn, miệng bị bịt chặt, trong bao bố vừa ngột ngạt vừa nóng nực, chỉ chừa hai lỗ nhỏ phía dưới để thở. Toàn thân hắn bốc mùi đến sắp thối rữa.

Thật quá mất mặt rồi! Hắn không muốn trở thành vị thái tử đầu tiên chết trong bao bố đâu!

Nghe thấy giọng nói quen thuộc bên ngoài, hắn biết ngay đó là giọng của muội muội mình. Đám hạ nhân đáng chết này, lại không nói rõ bên trong là hắn!

Hắn liều mạng uốn éo thân mình. “Ồ, con nai này trông còn khỏe lắm, giết lúc này vừa hay tươi. Bổn cung không chịu được mùi máu, ngươi vác xuống cho ngự thiện phòng, làm giống lần trước, một gậy đập chết, rồi mở ra chặt nhỏ.”

Mấy chữ cuối nàng nói rất chậm, rất nặng, như có móc câu. Ảnh Ngũ phối hợp đáp: “Vâng, nương nương.”

Ôn Trạch Khôn sao còn nhịn được nữa, nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực, liền lăn ra ngoài.

Cảnh này làm cả Ôn Vô Nguyệt lẫn Ảnh Ngũ đều giật mình.

Ôn Trạch Khôn không phân biệt được phương hướng, mà bờ ao sen vốn thấp hơn bãi cỏ mấy phần, lúc này cái bao bố như cái trống lăn, thẳng hướng ao sen mà lao tới.

Bõm một tiếng, bao bố rơi tõm xuống ao.  Ôn Vô Nguyệt không nhịn được nữa, khom lưng cười lớn:
“Mau mau mau, đừng để bổn cung chết đuối con nai đó!”

Ảnh Ngũ tung người vọt tới, rút kiếm bên hông, một nhát chém rạch toạc bao bố.

Ôn Trạch Khôn bị mũi kiếm lướt qua trước mắt dọa cho sợ đến hồn vía bay lên mây, mắt trợn trắng, thân mình cứng đờ rồi ngất xỉu.

Thấy vậy, Ôn Vô Nguyệt hừ cười một tiếng, bảo Ảnh Ngũ vớt người lên, đưa xuống rửa sạch sẽ.

Vị ca ca luôn cao quý của nàng, đúng là thối đến xông mũi. Nàng phủi tay, ung dung đi vào trong phòng, thật uổng công nàng còn đặc biệt trang điểm một phen.

Tính ra, cộng thêm hai năm kiếp trước, đã ba năm rồi nàng không gặp Ôn Trạch Khôn.

Lần này gặp lại, nào còn tình nghĩa huynh muội gì, tình huynh muội của họ đã đoạn tuyệt từ pháp trường năm đó.

Ngay cả hận ý ngập trời ngày xưa cũng nhạt đi vài phần.
Loại người này không đáng để nàng phí tâm mà hận, huống chi bây giờ đã bị đưa tới Vũ quốc, sống hay chết, Ôn Nguyên Đức cũng sẽ không quan tâm nữa.

Vậy thì để nàng chơi đùa thật tốt với vị ca ca này, để hắn nếm thử tư vị bị xem như quân cờ bỏ đi.

Về phòng chơi với Tiểu Niệm Nhi một lúc. Ba tháng rồi, Tiểu Niệm Nhi lớn lên bụ bẫm đáng yêu, vừa nhìn là biết nhũ mẫu chăm sóc rất tốt.

Đến giờ dùng bữa trưa, Ảnh Ngũ đến bẩm, mặt mày hớn hở: “Nương nương, người kia có cần đưa tới dùng bữa không ạ?”

Ôn Vô Nguyệt gật đầu, trong mắt lóe lên tia thích thú: “Dĩ nhiên là phải đưa tới rồi, đó là ca ca của bổn cung mà, sao có thể không tiếp đãi chu đáo.”

Nàng gọi Thính Vũ vào, ngoắc tay ra hiệu, Thính Vũ mơ hồ cúi người lại gần.

“Ngoan, Thính Vũ, mau đi chuẩn bị cho ta…” Nàng thì thầm một hồi, Thính Vũ lúc thì nhíu mày, lúc thì trợn tròn mắt, nương nương đúng là độc ác thật.

Bữa trưa vừa bày xong, Ảnh Ngũ đã dẫn Ôn Trạch Khôn tới. Lúc này Ôn Trạch Khôn đã thay y phục sạch sẽ, chải tóc gọn gàng, không còn bộ dạng thê thảm ban nãy, chỉ là hai quầng thâm đen dưới mắt và thân hình gầy rộc đi một vòng trông vẫn rất buồn cười.

Ôn Vô Nguyệt thu lại nụ cười, ngồi trước bàn. Ôn Trạch Khôn chậm rãi bước tới. Mấy ngày nay bị hành hạ suốt dọc đường, hắn chẳng được ăn uống tử tế, lúc này nhìn thấy một bàn món ăn tinh xảo, bụng đã sớm kêu òng ọc.

Nhìn muội muội mình sống còn tốt hơn tưởng tượng, toàn thân quý khí, da dẻ hồng hào, So với khi ở Vụ quốc, dung mạo nàng lại càng thêm tươi tắn.

Giờ đây tuy nàng vẫn là muội muội hắn, nhưng đây là Vũ quốc, nàng là Thái tử phi tôn quý. Huống chi hắn bị đưa tới Vũ quốc, vốn là cá nằm trên thớt, có lẽ thứ duy nhất hắn có thể dựa vào, cũng chỉ còn người muội muội trước mắt này.

Hy vọng nàng còn nể tình huyết thống. Ôn Trạch Khôn suy tính một phen, lập tức bày ra dáng vẻ cung kính:
“Thái tử phi nương nương.” Hắn hơi cúi người, hành lễ qua loa.

Ôn Vô Nguyệt đứng dậy, làm ra vẻ kinh ngạc xen lẫn đau lòng: “Hóa ra là huynh trưởng, Nguyệt nhi còn tưởng là nai con. Huhu, sao họ lại có thể nhét huynh vào bao bố chứ.”

Ôn Trạch Khôn nhìn biểu cảm của nàng, thầm nghĩ:  Con ngốc này, quả nhiên vẫn coi ta là ca ca.

Đảo mắt một cái, hắn đứng thẳng người, tiến lên một bước: “Nguyệt nhi, không sao đâu, hoàng huynh vừa nhìn thấy muội là mọi chuyện đều ổn. Thấy muội sống tốt như vậy, ta cũng yên tâm rồi.”

Ôn Vô Nguyệt trong lòng buồn nôn, ngoài mặt vẫn dịu dàng: “Huynh trưởng mau ngồi đi, muội đã cho ngự thiện phòng chuẩn bị vài món, chắc dọc đường huynh chịu khổ không ít.”

Nàng vỗ mạnh tay lên bàn đá, làm ra vẻ tức giận: “Lát nữa, muội nhất định sẽ dạy dỗ bọn người không biết nặng nhẹ đó. Huynh trưởng cứ dùng bữa trước đi.”

Hừ, đúng là không biết nặng nhẹ thật  để huynh trưởng này sống quá thoải mái, còn có sức đứng đây.

Bụng Ôn Trạch Khôn đã kêu to, nghe vậy cũng không khách khí, cầm đũa lên định gắp thức ăn.

Một bàn tay chặn lại giữa chừng. “Huynh trưởng đừng vội, mấy món này hơi dầu mỡ, huynh nhiều ngày chưa ăn uống tử tế, không nên ăn mạnh. Nguyệt nhi đã bảo ngự thiện phòng hầm cho huynh một bát canh gà thanh đạm.”

Lời vừa dứt, Thính Vũ đã đặt một bát canh nhỏ trước mặt Ôn Trạch Khôn.

“Huynh trưởng mau xem, có thích không?”  Khóe miệng Ôn Trạch Khôn giật giật.
Hắn đói muốn chết, đâu để ý dầu mỡ hay không, còn uống canh gà làm gì. Nhưng vì muốn lấy lòng Ôn Vô Nguyệt, hắn vẫn mở nắp bát canh ra.

Một mùi chua xộc thẳng lên, đâm vào mũi, sặc đến mức hắn ho khan dữ dội.

Ôn Vô Nguyệt mở to đôi mắt hạnh vô tội nhìn hắn: “Đây là Nguyệt nhi đặc biệt chuẩn bị cho huynh trưởng đó, huynh không thích sao? Nhất định phải uống hết, không được để thừa giọt nào đâu.”

Thính Vũ đứng sau che miệng cười trộm. Nàng làm theo phân phó của nương nương, bỏ vào canh rất nhiều ớt cay nhất của ngự thiện phòng, thêm mấy muỗng giấm lâu năm, mấy muỗng muối hạt, còn cho cả đống gia vị không gọi tên được.

Canh này… hương vị đúng là “tuyệt hảo”. Hừ, so với việc kẻ này từng hãm hại nương nương và điện hạ, chút trừng phạt này còn nhẹ chán!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng