Chương 119: So tài… nhặt rác của các Ảnh vệ đại nhân đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 119: So tài… nhặt rác của các Ảnh vệ đại nhân.

“Choang...”

Một con dao phay mất cán bị quăng lên bờ, cắm phập vào bãi cỏ mềm.  Ảnh Ngũ nhướng mày liếc sang Ảnh Lục.

Ảnh Lục không chịu thua, lập tức ném lên một chiếc ủng dài rách nát. Không biết từ lúc nào, hai người càng mò càng so kè với nhau.

Người này vừa vớt được một đống sắt vụn, người kia liền cúi đầu khục khặc khục khặc mò không nghỉ,
quyết tâm phải vớt lên được thứ “xịn” hơn.

Ôn Vô Nguyệt nhìn hai đống… đồ nát bên bờ, nhất thời cạn lời. Ảnh Ngũ, Ảnh Lục đều lộ vẻ đắc ý, trên mặt như viết rõ mấy chữ:  Ta vớt được nhiều đồ nát hơn, nương nương mau khen ta đi.

“Ừm, vớt cũng khá đấy.”   Ôn Vô Nguyệt mỉm cười nói, “Lát nữa, ai vớt đồ gì thì người đó tự mang ra khỏi phủ mà vứt đi.”

Nàng vỗ tay đứng dậy, lặng lẽ giấu công lao và danh tiếng. Nhìn gương mặt xanh mét của Ảnh Ngũ và Ảnh Lục, Lục Tương và mấy người kia cười đến không thẳng nổi lưng.

Dung Thiên Chi đến sớm nhất, liếc mắt một cái đã thấy Lục Tương mặc váy vàng nhạt.
Không biết từ khi nào, tiểu nha đầu từng thích đồ cưỡi ngựa lại chuyển sang thích váy áo, mà cũng… rất xinh.

Nhưng tiểu nha đầu vừa thấy hắn liền hung hăng trừng mắt một cái, rồi quay đầu không thèm để ý.

Xem ra hôm nay lại có chuyện gì đó chọc giận nàng rồi.  Dung Thiên Chi bật cười, nghĩ thầm: lát nữa dỗ là được.

Hắn thong thả đi tới bên hồ: “Nguyệt nhi, các nàng đang bận gì thế?”

Ôn Vô Nguyệt xua tay: “Ngươi đi để Tiểu Tương Tương giải thích đi, nàng thích giải thích lắm.”

Ném hắn cho Lục Tương, Ôn Vô Nguyệt tỏ vẻ không muốn mỗi người đến lại giải thích một lần.

Chỉ là hôm nay đúng là chọn ngày không tốt, giờ thì ai cũng biết nàng đã ném lễ sinh thần do chính tay điện hạ làm xuống ao sen rồi…
Haiz, một đời anh danh coi như xong.  Lục Tương đang giận, nhưng đối mặt với Dung Thiên Chi lại không có nguyên tắc mà từ chối được, tức tối giải thích lại một lượt.

Mặt trời dần ngả về tây, Ảnh Ngũ và Ảnh Lục bò lên bờ. Thôi rồi, xem ra thật sự không tìm được.

Đám hạ nhân bò lên từ dưới ao giống như cá khô phơi nắng, từng người một nằm bẹp trên bãi cỏ, thở hồng hộc.

Ảnh Ngũ than:  “Cái này còn mệt hơn luyện kiếm cả buổi sáng!”

“Khụ khụ… hay là tối nay hầm mấy con cá chép gấm này cho các ngươi bồi bổ nhé?”
Ôn Vô Nguyệt lộ vẻ đau lòng.

Đường đường là Ảnh vệ phủ Thái tử, mò ao nửa ngày trời… quả thật có phần khuất tài,
dù là chẳng mò được gì.

Ảnh Lục lăn người đứng bật dậy, mặt đầy hưng phấn: “Nương nương! Nướng hay hầm canh ạ?!”

Ảnh Ngũ vỗ cho hắn một cái: “Nương nương… mấy con cá này là hai năm trước Đại Đế ban cho điện hạ, nói là có linh khí, e là… không ăn được đâu.”

“Thôi được rồi, vậy đổi ngày khác bổn cung tự tay nấu canh cho các ngươi bồi bổ.”

“Nguyệt nhi định đích thân nấu canh cho ai thế?”  Tiêu Bắc Trầm cùng Lục Hành thong thả từ xa đi tới.

Nhìn đầy đất sắt vụn, lại nhìn đám người nằm bẹp dưới đất, xem ra hôm nay không có ở phủ, bỏ lỡ không ít trò hay.

Vừa thấy điện hạ nhà mình, Ôn Vô Nguyệt lập tức bước tới, bị người một tay kéo vào lòng.

“Điện hạ… à… bọn thiếp đang dọn mấy thứ đồ nát dưới ao thôi…”

Mọi người: “……” Nương nương mở mắt nói dối đúng là bản lĩnh thượng thừa.

Tiêu Bắc Trầm ôm nàng đi tới bên ao, liếc mắt một cái đã hiểu rõ:   “Ừm, bổn điện biết cây trâm Ngân Nguyệt rơi ở đâu rồi.”

“Thật sao?! Ở đâu?!” Thái tử phi lập tức hai mắt sáng rực, nhìn chằm chằm hắn.

Tiêu Bắc Trầm cảm thấy, từ khi Nguyệt nhi làm mẫu thân, hình như ngốc đi một chút.

Nhận ra mình bị điện hạ dụ nói ra, Ôn Vô Nguyệt tức tối đấm hắn một cái.

Bàn tay nhỏ bị nắm lấy, Tiêu Bắc Trầm cười nói:  “Đừng quậy, thật sự biết ở đâu.”

Hắn nhìn ao sen, nước trong ao phủ Thái tử chảy về hướng tây nam, dòng nước cuốn theo bùn lắng dưới đáy.
Gần một năm rồi, bọn họ cứ mò ở chỗ cũ, sao mà tìm được.

Hắn đưa tay chỉ ra xa hơn mười thước về phía tây nam: “Qua đó mò thử đi.”

Ảnh Ngũ, Ảnh Lục liếc nhìn nhau, điện hạ nói nhất định không sai.

Hai người ánh mắt tóe lửa, đồng loạt xuất động, chưa kịp thấy động tác đã tõm một tiếng nhảy xuống ao, lao về hướng đó.

Được lắm, vẫn còn muốn so xem ai mò được trước.

Lục Hành thò đầu nhìn hai đống đồ nát cao nửa người, còn bốc mùi bùn tanh, chán ghét nói:
“Hai đống này là thứ quỷ gì vậy, ai mò lên thế?” Ôn Vô Nguyệt hất cằm, ra hiệu nhìn xuống ao:
“Chiến lợi phẩm của các Ảnh vệ đại nhân.”

Mọi người cười đùa, đứng xem cảnh trong ao. Mặt trời dần ngả tây, gió mát thổi nhẹ, khiến lòng người dễ chịu hơn vài phần.

“Vớt được rồi! Vớt được rồi!” Ảnh Lục giơ chiếc hộp gỗ, hớn hở chạy về bờ.
Ảnh Ngũ phía sau trừng mắt, đang định hất bùn trong tay đi..

Chợt thấy có gì đó không đúng, cúi đầu nhìn… Ha ha! Cây trâm đang ở trong tay hắn!

Hắn phi thân lên bờ, lắc lắc trước mặt Ảnh Lục. Ảnh Lục mở hộp ra trống trơn, làm gì có trâm.

“Ha ha, tốt quá rồi!”

Ôn Vô Nguyệt định đưa tay nhận trâm, lại bị Tiêu Bắc Trầm cầm lấy: “Dính đầy bùn, phải rửa đã.”

Hạ nhân mang nước tới rửa sạch trâm. Nụ cười trên mặt Ôn Vô Nguyệt chưa từng tắt, quả thật vui mừng khôn xiết.

A Sử Na và mấy người kia cũng vây lại, tò mò xem cây trâm do chính tay điện hạ chạm khắc rốt cuộc thế nào.

Cây trâm đã rửa sạch ánh lên sắc xanh khói nhạt, ngọc ấm khói xanh, chạm vào hơi lạnh, sau đó lại dần dần sinh ra ấm áp.

Đỉnh trâm là trăng thượng huyền rỗng, bên trong có một hạt nhỏ có thể lăn,  dưới ánh trăng là chú thỏ ngọc nhỏ xinh, đẹp đến mê người.

“Nguyệt tỷ tỷ, đẹp quá! Con thỏ nhỏ dễ thương ghê!” Lục Tương chớp mắt, hâm mộ vô cùng.

Ôn Vô Nguyệt mỉm cười liếc Dung Thiên Chi một cái, ý vị thâm trường:
“Ừm, đợi sinh thần muội, nhất định sẽ có người khắc cho muội một cái...”

Thấy Thái tử phi vui vẻ như vậy, Tiêu Bắc Trầm liền ban thưởng cho hạ nhân trong phủ, nhận về một tràng thỉnh an đầy hoan hỉ.

Đến giờ dùng bữa tối, mọi người cùng tới phòng ăn. Tiêu Bắc Trầm tiện thể nói luôn chuyện sinh thần tháng sau và tiệc trăm ngày.

“Điện hạ, ngài đây là đòi bao lì xì cho nương nương và tiểu Niệm Nhi đó à?” Lục Hành gãi đầu hỏi.

Gắp một viên bánh nếp bỏ vào bát tiểu nhân nhi, Thái tử gia mặt không đỏ tim không đập:
“Đương nhiên phải đòi, giờ bổn điện nuôi nương tử lại còn nuôi con, thực sự rất cần bạc.”

Nghe lời nói mặt dày này, …, Ôn Vô Nguyệt bị nghẹn một viên bánh, lại nghĩ tới điện hạ nhà mình quả thật… rất nghèo, mỗi tháng chỉ có chút bổng lộc.

“Đúng đúng đúng! Các ngươi chuẩn bị cho tốt, một người cũng không được thiếu.
Điện hạ có mấy đồng bổng lộc đâu, còn không đủ cho bổn cung mua y phục.”

Hai người kẻ tung người hứng, khiến đám người đang ăn ngây ra. Lục Hành run tay đặt đũa xuống
Bữa cơm này, ăn quá lỗ rồi.

“Nương nương… người có biết không, năm ngoái người ở Vân Gian mua cho Tiểu Tương Tương một bộ y phục,
điện hạ sợ người dạo phố lại gặp kẻ ghét, đã mua luôn nửa con phố Trường Nhai…”

Nàng quay đầu nhìn điện hạ nhà mình. Người kia vẫn thản nhiên ăn cơm, nhướng mày nhìn nàng, coi như thừa nhận.

Đôi mắt hạnh trừng lớn, Thái tử phi nghiến răng. Thiệt là… nàng còn nghĩ phải tiết kiệm bạc cho điện hạ, nếu không đã sớm vung tiền đập chết Mộ Như Yên rồi!

“Tiểu Tương Tương, A Sử Na, đi!  Ngày mai lên Trường Nhai dạo phố, thích gì bổn cung mua cho hết!”

Tiêu Bắc Trầm bật cười, kéo nàng vào lòng: “Muốn mua gì cũng được. Ngày mai bảo quản gia đưa sổ sách trong phủ cho nàng,
để Nguyệt nhi của ta tính xem bổn điện còn bao nhiêu bạc.”

Trăng lên đầu cành liễu, bữa cơm kết thúc. Không chỉ mất hai bao lì xì, còn bị nhét đầy cẩu lương, Lục Hành khổ không kể xiết.

Chỉ có Lục Tương và A Sử Na nghĩ tới ngày mai được mua đồ mình thích,
mừng rỡ ra mặt.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng