Chương 118: Món sinh thần lễ khổ mệnh đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 118: Món sinh thần lễ khổ mệnh.

Lá rơi mới giật mình hay thu đã đến, ánh nắng trở nên dịu dàng, thuần hậu hơn, trong viện gió nhẹ thổi qua, lá rụng vương đầy đất.

Thái tử phi trêu đùa hài tử một lúc, rồi dặn thiện phòng hầm canh tuyết nhĩ, tự tay bưng sang thư phòng. Nhẹ gõ cửa hai tiếng, Ôn Vô Nguyệt bước vào, thấy điện hạ nhà mình đang cúi đầu xem thứ gì đó.

“Điện hạ, uống chút gì đi.” Nàng đặt bát canh tuyết nhĩ xuống, lập tức bị người kéo ngồi lên đùi. Trên án thư bày mấy cuốn sổ, nàng tò mò cầm lên xem thử.

Lụa gấm năm nghìn tấm, hoàng kim vạn lượng, bạc trắng mười vạn, da hươu một nghìn tấm, da hổ một trăm tấm, sừng tê năm mươi cặp, bảo thạch san hô năm mươi rương…

Vàng bạc châu ngọc đếm không xuể, ra tay quả thực hào phóng.

“Đây là…?”... “Cống phẩm, Ôn Nguyên Đức dâng lên.”

Hắn cười lạnh một tiếng, cúi đầu khẽ hít mùi hương nơi chiếc cổ trắng mịn của nàng.

Hơi ngứa, Ôn Vô Nguyệt né né. Thì ra là bọn họ, vậy cũng chẳng có gì lạ. “Đây là muốn cầu hòa sao?”

“Ừ. Phụ đế cho mười vạn đại quân trấn giữ ở biên cảnh Vụ Quốc vẫn chưa rút. Tuy chưa giao chiến, nhưng chỉ cần án binh bất động như vậy, toàn bộ thương lộ tiến vào Vụ Quốc đều bị cắt đứt. Bọn họ lúc này chẳng khác nào kiến bò trên chảo nóng.”

Tiêu Bắc Trầm hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại của nàng, tiếp lời:  “Ôn Nguyên Đức và Ôn Trạch Khôn hai đời, đều muốn dồn ngươi vào chỗ chết, bọn họ nghĩ chỉ chút đồ này là có thể giữ mạng sao?”

Hắn dịu dàng vuốt ve gương mặt Ôn Vô Nguyệt, trong lòng dâng lên một tia xót xa.

Nàng cảm nhận được điện hạ đang đau lòng vì mình, liền chủ động áp sát, vùi người vào ngực hắn.

“Nguyệt nhi sớm đã không để tâm nữa rồi. Giờ điện hạ và Niệm Nhi mới là gia đình của ta. Bọn họ ở kiếp trước đã chết rồi, hiện tại chỉ là những người chẳng còn liên quan gì đến Nguyệt nhi.”

Thân thể mềm mại dựa trong ngực, Tiêu Bắc Trầm đưa tay nhẹ nhàng vỗ về:  “Ừ.”

“Chỉ là nếu khơi mào chiến sự, khổ nhất vẫn là bách tính, điện hạ tự nhiên cũng không nỡ. Cho nên, chỉ cần tìm hai người đó mà báo thù là đủ rồi.”

Nàng không phải Phật tổ từ bi độ thế lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt.

Năm đó trên pháp trường, nàng đã thề nặng sẽ khiến bọn họ xương tan thịt nát. Huống hồ kiếp này nàng mới phát hiện, trong người mình còn bị chôn cổ trùng, suýt nữa hại cả Niệm Nhi lẫn điện hạ.

“Ừ. Sinh thần của nàng tháng sau sớm hơn bách nhật của Niệm Nhi hai ngày. Hay là cho Niệm Nhi làm bách nhật sớm hơn, gộp chung với sinh thần của nàng, nàng thấy sao?”

Ôn Vô Nguyệt ngẩn ra. Năm ngoái lúc vừa trùng sinh, sinh thần của nàng vừa khéo đã qua. Nàng còn nhớ điện hạ tặng mình một cây trâm, bị nàng ném thẳng xuống ao sen trong phủ.

Giờ nghĩ lại… khụ khụ, hơi ngượng thật. “Vậy thì Niệm Nhi còn chưa đủ trăm ngày, để Nguyệt nhi muộn hai hôm cũng được, làm chung cho náo nhiệt.”

“Không được. Chỉ có nó phải nhường nàng. Niệm Nhi và ta đều là nam nhân, sau này nó lớn lên, tự nhiên cũng phải che chở cho nàng.”

Hắn nói đầy bá đạo  hài tử sinh ra chẳng phải là để có thêm một người bảo vệ Nguyệt nhi hay sao.

“Khụ khụ… điện hạ, cây trâm năm ngoái người tặng ta… ờ… không phải là người tự tay làm đấy chứ?”

Tiêu Bắc Trầm cúi đầu cắn nhẹ vành tai nàng, giọng cố ý hung dữ: “Chọn loại noãn yên thanh ngọc trăm năm hiếm gặp ở Văn Thành, khắc ngân nguyệt rỗng, treo thêm ngọc thỏ. Cũng chẳng lâu lắm, chỉ tốn nửa tháng của bổn điện mà thôi.”

Cánh tay ôm eo nàng siết chặt dần. Ôn Vô Nguyệt tự biết mình có lỗi, chột dạ im thin thít ừm, mai bảo Ảnh Ngũ, Ảnh Lục giúp nàng mò lên là được.

Không làm khó nàng, Tiêu Bắc Trầm nhớ tới dự định của mình, tiếp tục nói: “Ta muốn để Ôn Trạch Khôn đến Vũ Quốc. Niệm Nhi làm bách nhật, làm cậu ruột sao có thể không tự mình đến chúc mừng?”

“Cái gì? Hắn chắc chắn sẽ không đến.” Ôn Vô Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt hạnh trong veo nhìn hắn.

“Hắn sẽ đến. Một bên là thái tử, một bên là giang sơn Vụ QuốcÔn Nguyên Đức phân được rõ cái nào nặng cái nào nhẹ. Bổn điện muốn để hắn nếm thử mùi vị bị Ôn Nguyên Đức coi như quân cờ.”

Mười vạn đại quân đè ở biên cảnh Vụ Quốc, không thể không ‘mời’ được một Ôn Trạch Khôn.

Vụ Quốc có bốn hoàng tử, dù Ôn Trạch Khôn là thái tử,lại còn là người cùng huyết thống, xuất thân đích hệ với Nguyệt nhi. nhưng cũng không phải là không thể đổi thái tử khác.

Thấy mọi việc điện hạ nhà mình đều đã tính toán chu toàn, Ôn Vô Nguyệt vui vẻ làm một “phế vật” an nhàn.

“Ừm, nghĩ lại khi xưa Nguyệt nhi còn tự cho mình thông minh, muốn tự tay báo thù. Giờ xem ra, để điện hạ làm những chuyện này mới là thượng sách. Nguyệt nhi chỉ cần làm chim trong lồng, kim ti tước, ngày ngày được điện hạ sủng ái là đủ rồi…”

Nàng cười khẽ trêu chọc, đổi lại là một nụ hôn chiếm thành đoạt đất của Tiêu Bắc Trầm, hôn đến mức nàng mềm nhũn cả người.

“Ừ, kim ti tước thì phải biết cách làm bổn điện vui.” “À, đúng rồi, canh tuyết nhĩ.”

Nàng giãy giụa đứng dậy, nhìn bát canh trên bàn đã nguội hẳn từ lâu.

“Thôi vậy, lát nữa ta mang cho điện hạ bát khác.” Tiêu Bắc Trầm bế thẳng người lên:
“Không cần, về phòng uống.”

Ngày hôm sau, Thái tử phủ một phen náo nhiệt tưng bừng. Bên ao sen tụ tập đầy hạ nhân trong phủ.

Mùa thu, trong ao sen chỉ còn lại cành tàn lá úa, cũng không sợ thiếu nước.

Nước ao được tháo bớt phân nửa, đàn cá chép béo mập ủy khuất chen chúc trong một vũng nước nhỏ. Ảnh Ngũ, Ảnh Lục dẫn theo một đám hạ nhân biết bơi xuống ao, cúi người mò tìm cây trâm “khổ mệnh” bị ném xuống đó.

Ôn Vô Nguyệt đứng bên bờ ao, nghiêm túc chỉ huy:  “Ảnh Ngũ, chỗ kia chỗ kia! Ngay bên đình ấy, bên ngoài có một cái hộp gỗ đó!”

May mà hôm đó nàng chỉ mở hộp liếc mắt nhìn một cái rồi “cạch” một tiếng đóng lại, ném cả hộp lẫn trâm xuống ao. So với chỉ có một cây trâm, như vậy còn dễ tìm hơn nhiều.

Ảnh Ngũ lau mặt một cái, bùn trong ao dính đầy mặt, trông hơi buồn cười. Nghe nương nương chỉ huy, hắn cúi người mò một cách nghiêm túc.

Thính Vũ lo lắng nhìn nương nương cứ thò đầu ra mép ao, lo đến muốn nát cả tim.

“Nương nương, người lùi lại chút đi, đừng đứng sát mép ao như vậy.”

Mọi người mò hơn nửa canh giờ, dưới ao toàn là bùn lầy, ước chừng lâu như vậy rồi, cây trâm sợ là đã chìm không biết nơi đâu.

Không tìm được ở gần đình, bèn mở rộng phạm vi tìm kiếm.

“Nguyệt tỷ tỷ, mọi người đang làm gì vậy?” Giọng nói lanh lảnh vang lên phía sau.

Hôm nay nàng cùng A Sử Na định đến thăm tiểu Niệm Nhi. Vừa vào phủ đã thấy bên này ồn ào náo nhiệt.

Ôn Vô Nguyệt đứng thẳng người, quay lại nhìn hai thiếu nữ xinh xắn, mỉm cười:
“Ừm, sinh thần lễ năm ngoái điện hạ tự tay làm cho ta rơi xuống ao sen. Giờ nghĩ bụng nên mò lên, không thì e rằng sang năm điện hạ sẽ tìm ta đòi bồi thường.”

A Sử Na dĩ nhiên không biết năm ngoái lúc này thái tử phi và thái tử điện hạ còn đang chống nạnh cãi nhau, liền cao giọng hỏi: “Sinh thần lễ sao lại rơi xuống ao sen được chứ?”

“…Ta ném.” Ôn Vô Nguyệt bất lực đáp, trên mặt lộ ra chút ngại ngùng.

Lục Tương hào hứng kéo A Sử Na ngồi xuống trong đình, vẽ rồng vẽ phượng kể lại lịch sử tình cảm của thái tử phi và điện hạ.

Nghe đến mức đám hạ nhân bên cạnh muốn cười mà không dám cười, che miệng nhịn đến vất vả.

Ôn Vô Nguyệt cạn lời rõ ràng năm ngoái ngươi còn chưa thân với ta đến vậy, thế mà kể cứ như tận mắt chứng kiến, nói ta thành con cọp cái vô lý không bằng.

Nàng nhướng mày, ngoắc ngoắc ngón tay về phía Lục Tương. Lục Tương đang kể đến đoạn cao trào, cười hì hì chạy lại.

“Tiểu Tương Tương à, ta mấy hôm trước nghe nói có một vị thiên kim nhà quan ngày ngày giả bệnh, đến hiệu thuốc của Thiên Chi bắt thuốc đó...”

“Cái gì?! Nhà ai vậy?!” Tiểu nha đầu lập tức bị lôi mất sự chú ý, xắn tay áo, giậm chân một cái, chuẩn bị chạy ra ngoài.

“Ê… đứng lại đứng lại, đừng đi. Tối nay hắn sẽ đến phủ dùng bữa, các ngươi cứ ở đây đợi là được.”

Nghe vậy, Lục Tương mới dừng bước, trên mặt vẫn là bộ dạng bực bội  hừ, nàng chỉ hai ngày không đến hiệu thuốc, vậy mà đã có người thừa cơ chen vào rồi.

Ôn Vô Nguyệt liếc mắt nhìn A Sử Na đứng phía sau, hai người trao đổi ánh mắt, lén lút bật cười.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng