Chương 113: Đòi thưởng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 113: Đòi thưởng.

Ánh mắt Thái tử điện hạ trong khoảnh khắc liền nhuộm một màu đen sẫm như mực, hô hấp dường như cũng ngừng lại trong giây lát.

Người trên giường bị dọa cho giật mình. Y phục rơi xuống ngang eo còn chưa kịp kéo lên chỉnh lại, nàng đã vội vã cúi người lao vào trong chăn, hai tay túm chặt lấy chăn rồi trùm kín người, thậm chí còn chui cả đầu vào trong, không để lộ ra chút gì.

Khung cảnh xuân sắc vốn dĩ mơ hồ quyến rũ kia, lại bị hành động luống cuống đáng yêu ấy cắt ngang một cách không ngờ tới. Tiêu Bắc Trầm không nhịn được, khẽ bật ra một tiếng cười trầm thấp.

Chỉ thấy dưới mép chăn lộ ra nửa đoạn cẳng chân nhỏ trắng nõn, hắn sợ nàng trùm kín như vậy sẽ bị bí thở, liền đưa tay kéo chăn ra. Nhưng chiếc chăn lại bị nắm chặt không buông, từ bên trong truyền ra giọng nói nhỏ xíu, run run: “Không… không được kéo… đừng kéo mà…”

Ôn Vô Nguyệt túm chặt lấy chăn, tim đập thình thịch. Ai mà ngờ được điện hạ lại quay về đúng lúc này chứ? Nàng chỉ hận không thể lập tức tìm một cái khe đất nào đó để chui xuống trốn đi, hu hu hu.

Tiêu Bắc Trầm vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, đành ôm cả người lẫn chăn bế Thái tử phi nhà mình lên. Người trong chăn vẫn cố chấp giãy giụa, nhất quyết không chịu chui ra, cứ như vậy thì chẳng phải sẽ bị ngột đến khó chịu hay sao.

Giọng hắn trầm xuống, lạnh hơn một chút: “Nguyệt Nhi, buông tay.”

Bị giọng nói ấy làm cho khựng lại, Ôn Vô Nguyệt ngây ra trong chốc lát, sức tay vô thức liền yếu đi.

Chiếc chăn bị Tiêu Bắc Trầm kéo xuống. Người bên trong lộ ra gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn ướt át, tràn đầy vẻ tủi thân và uất ức.

Điện hạ thật là quá đáng. Nàng vất vả sinh con cho hắn, thân thể đau nhức khắp nơi còn chưa hồi phục, vậy mà hắn lại còn hung với nàng nữa.

Hàng mi cong cong đã ướt đẫm, những giọt nước mắt lấp lánh treo nơi khóe mắt. Tiêu Bắc Trầm không ngờ tiểu nhân nhi lại sắp khóc đến nơi, vội vàng kéo nàng vào lòng, lập tức đầu hàng.

“Ngoan, ngoan nào… là ta không đúng, ta sai rồi, ta không nên hung với nàng.”

Ôn Vô Nguyệt vẫn còn cuộn hai tay trong chăn, ôm trước ngực, chỉ để lộ ra đôi vai thơm trắng mịn. Nghe hắn liên tục xin lỗi, lòng nàng lại càng thêm tủi thân. Đôi mắt hạnh khẽ chớp, nước mắt trong veo liền rơi xuống từng giọt, lăn dài không dứt.

Tiêu Bắc Trầm đau lòng đến mức tim cũng thắt lại. Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt kia, chỉ hận vừa rồi mình đã lỡ nặng giọng.

“Sao bây giờ lại còn hay khóc hơn cả Niệm Nhi nữa rồi.” Nghe hắn nói vậy, người trong lòng nức nở phản bác: “Điện hạ chỉ thích Niệm Nhi thôi… không thích Nguyệt Nhi nữa.”

“Điện hạ còn cười ta, lại còn hung với ta…” Nàng vừa khóc vừa nấc lên, từng điều từng điều một, nghiêm túc liệt kê “tội trạng” của hắn.

“Còn bắt ta ngày nào cũng phải uống canh, không cho ta tắm, cũng không cho ra ngoài…”
Nói đến đây, nàng đếm đếm ngón tay, mới phát hiện ra số “tội” nhiều đến mức sắp không đủ ngón để đếm.

“Ừm, đều là ta không tốt, tất cả đều là lỗi của ta.” Thái tử điện hạ không hề lộ ra chút mất kiên nhẫn nào. Hắn chỉ khẽ hôn lên gò má nàng, mỗi khi nàng nói thêm một câu, hắn đều nhẹ giọng đáp lại, tỏ rõ mình đang nghe rất chăm chú.

Cuối cùng, nàng cũng nghĩ không ra thêm được điều gì nữa. Ôn Vô Nguyệt vùi đầu vào cổ hắn, thân thể khẽ run lên, vừa khóc vừa thút thít, trong lòng vừa uất ức vừa giận dỗi.

Rất lâu sau, tiếng khóc mới dần dần lắng xuống. Tiêu Bắc Trầm nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng từng nhịp một. Hắn thầm bật cười trong lòng  nào chỉ thích mỗi Niệm Nhi chứ? Rõ ràng ngày nào hắn cũng ở bên giường, bầu bạn cùng nàng, vậy mà còn ghen tuông linh tinh. Đúng là một tiểu dấm chua.

Nghĩ lại cảnh tượng lúc nãy, hắn chỉ vì nhất thời bị xuân sắc làm mờ mắt. Giờ đây bình tĩnh suy xét lại, mới nhận ra Nguyệt Nhi hẳn là có chỗ nào đó không thoải mái.

“Nguyệt Nhi của ta là chỗ nào khó chịu? Để ta giúp nàng, được không?” Giọng hắn trở nên dịu dàng, trầm ổn, kiên nhẫn chờ tiểu nhân nhi mở miệng.

Ôn Vô Nguyệt cắn cắn môi, vùi mặt vào áo huyền sắc của hắn lau nước mắt, giọng nghẹn ngào:
“Chỗ này… rất đau.” Tiêu Bắc Trầm đương nhiên biết nàng đang nói đến đâu. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi nàng, giọng nói mềm hẳn ra: “Để ta xem một chút, có được không?”

Bàn tay nhỏ đang che chắn cuối cùng cũng buông lỏng ra đôi chút. Hắn cúi đầu nhìn, mới phát hiện phần đầu đã có chút đỏ và sưng. Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác tự trách và xót xa.

Nguyệt Nhi của hắn vốn ở chuyện phòng the đã thẹn thùng vô cùng. Chỗ đó đau như vậy, tự nhiên nàng cũng không dám để hắn nhìn. Nghĩ đến việc tiểu nhân nhi không biết đã âm thầm chịu đựng bao lâu, tim hắn liền đau thắt lại.

“Liễu… Liễu thị nói rồi,” nàng lắp bắp, đầu cúi thấp, không dám nhìn hắn,  “Niệm Nhi không phải do ta cho bú, nên… nên phải nặn ra…”

Một câu nói mà nàng nói mãi mới xong, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.

Chỗ vừa được buông tay thoang thoảng mùi sữa dịu nhẹ. Tiêu Bắc Trầm không nhịn được mà hô hấp nặng hơn vài phần.

“Sao không nói sớm với ta?” Hắn thấp giọng thở dài, “Để nàng vất vả như vậy, ta làm phu quân còn có ích gì?”

Sau đó, dĩ nhiên là Thái tử điện hạ tự tay giúp nàng. Không chỉ giúp giải tỏa khó chịu, mà còn “nhận” luôn một chút phần ăn vốn dĩ thuộc về Niệm Nhi.

Ngày nào cũng như vậy. Nói là phúc lợi thì cũng thật chẳng dễ chịu gì, nhưng lại đúng là một khi đã quen thì không bỏ được, càng nếm càng thấy khó dứt.

Đến bây giờ, Thái tử điện hạ thậm chí còn dựa vào việc “giúp nàng uống canh” để đòi thưởng. Nghĩ đến những thứ lẽ ra phải để Niệm Nhi uống, cuối cùng lại toàn bộ vào bụng điện hạ, Ôn Vô Nguyệt chỉ cảm thấy đau đầu không thôi.

“Điện hạ chẳng phải ngày nào cũng… cũng đã làm rồi sao?”  Nàng lẩm bẩm,
“Nguyệt Nhi đâu còn gì để thưởng cho chàng nữa.”

Tiêu Bắc Trầm ghé sát bên tai nàng, hít nhẹ mùi hương ngọt ngào trên người nàng, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: “Vậy hôm nay… phải nhiều hơn một chút.”

Một nắm đấm hồng nhỏ xíu lập tức rơi xuống vai hắn. Thái tử phi nương nương tức đến mức xoay phắt người sang một bên, lưng quay về phía hắn, quyết định hôm nay nhất định không thèm để ý đến hắn nữa.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng