Người đã chết ấy, không nhìn thấy Thái tử phi của mình gào khóc đến xé ruột xé gan.
Không nhìn thấy giữa sắc máu loang lổ, nụ hôn rơi xuống môi hắn.
Không nhìn thấy đôi tay nhỏ bé kia tuyệt vọng, quyết tuyệt đâm mũi tên dài trên người hắn xuyên thẳng vào tim mình.
Ngay cả trong ảo cảnh, Tiêu Bắc Trầm vẫn cảm thấy đau lòng.
Hắn đưa tay chạm lên ngực, vì sao lúc này, hắn lại cảm thấy nơi tim mình như thật sự bị mũi tên xuyên qua?
Cảm giác đau thấu tim gan ấy, dường như hắn đã từng trải qua. Vì sao… vì sao lại có một giấc mộng chân thực đến vậy?
Nếu Nguyệt Nhi chưa từng thay đổi, thì đó chính là kết cục của bọn họ sao?
Ôn Vô Nguyệt nhìn người trên giường, thần sắc khi thì đau đớn, khi thì buồn bã, lông mày lúc giãn lúc chau.
Nàng đưa tay vuốt lên gương mặt lạnh lùng của hắn, khẽ nói:
“Điện hạ, Nguyệt Nhi ở đây. Chỉ là ảo cảnh thôi, điện hạ sao lại sợ một ảo cảnh nho nhỏ như vậy?”
Nàng kéo tay Tiêu Bắc Trầm đặt lên bụng mình. Bụng dưới từng cơn cứng lại, đau đến mồ hôi lạnh nhỏ giọt.
“Ưm… điện hạ nhất định phải bình an… Nguyệt Nhi và Niệm Nhi… đều đang chờ chàng…”
Cơn đau mỗi lúc một dữ dội, cuối cùng nàng mới nhận ra có điều không ổn.
Chẳng lẽ… đứa trẻ sắp chào đời rồi?
“Đau quá… ưm…” Hàm răng cắn chặt môi, Ôn Vô Nguyệt bị cơn đau trong bụng làm cho hoảng sợ, cố gắng gượng gọi người: “Thính Vũ… Thính Vũ…”
Cửa phòng bị đẩy ra, Thính Vũ bước vào. Thấy nương nương ngồi bên giường, khom người chịu đau, tim nàng ta chợt thót lại.
Phía sau còn có Lục Tương và A Sử Na, mấy người vẫn luôn canh ngoài cửa. “Nương nương…”
Thính Vũ ngồi xổm xuống, thần sắc lo lắng, lại không dám chạm vào người đang đau đến không nói nên lời kia.
Lục Tương thấy vậy, vội vàng để lại một câu: “Ta đi tìm huynh ấy!” Rồi lập tức chạy ra ngoài.
Người đang cúi mình chịu đau qua được một đợt, tuy khó nhịn, nhưng mỗi lần đau xong lại phải đợi khá lâu mới đau tiếp.
Nàng thở dốc một hơi, yếu ớt nói: “Gọi bà đỡ đến… ta… cảm thấy cơn đau này không bình thường.”
“Vâng, nương nương đừng lo, nô tỳ đi ngay.” Thính Vũ sai người đi gọi bà đỡ, rồi bình tĩnh nói:
“Nương nương, chúng ta đưa người về phòng.”
Ôn Vô Nguyệt lắc đầu, một tay vẫn nắm chặt tay Tiêu Bắc Trầm: “Sang phòng bên cạnh thôi… ta không muốn cách điện hạ quá xa.”
Nàng nhìn thật sâu người đang hôn mê, thầm nghĩ: Điện hạ, nếu Niệm Nhi thật sự sắp chào đời, chàng có thể là người đầu tiên nghe thấy tiếng con khóc.
Bỏ qua lễ nghi, Ảnh Lục đưa nàng sang gian phòng bên cạnh.
Vừa nằm xuống giường, Ôn Vô Nguyệt đã cuộn người lại. Cơn đau này quá dữ dội, eo lưng như bị nghiền nát, từng đợt kéo theo ngũ tạng lục phủ trĩu xuống.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Dung Thiên Chi và Lục Tương đến nơi.
Hắn ngồi xuống bên giường, bắt mạch cho nàng.
Mạch tượng lúc trầm lúc gấp, mạch phù loạn, huyết khí sôi trào, mạch xích chuyển như dây châu rõ ràng là mạch tượng lâm bồn.
“Nguyệt Nhi, đứa trẻ sắp sinh rồi, đừng sợ. Giữ lại chút sức, vẫn còn phải đợi một lúc.”
Ôn Vô Nguyệt đau đến mơ hồ, nắm chặt tay áo hắn, lo lắng hỏi: “Nhưng… vẫn chưa đến ngày… đứa bé có sao không?”
Dung Thiên Chi vỗ nhẹ lên tay nàng, dịu giọng an ủi: “Không sao, đứa bé được dưỡng rất tốt, sinh sớm vài ngày cũng không vấn đề gì.”
Người trên giường cuối cùng cũng yên tâm. Thân thể mảnh mai run nhẹ.
Nói không sợ là giả nàng chưa từng trải qua sinh nở, mà điện hạ lúc này vẫn đang hôn mê.
Trước kia nghe nói sinh con vô cùng đau đớn, nhưng nghĩ rằng có điện hạ ở bên, cùng nhau đón con chào đời, nàng nhất định chịu được.
Vậy mà giờ đây, lại sinh non trong hoàn cảnh rối ren thế này, người đáng ra phải ở bên nàng nhất lại đang bất tỉnh.
Bao nhiêu cảm xúc đè nén trong lòng: lo lắng, sợ hãi, bất lực. Chưa kịp nghĩ thêm, hai bà đỡ đã bước vào. Ngoài Thính Vũ, những người khác đều lui ra ngoài chờ.
Bà Lưu người phụ trách chỉnh thai ngồi xuống đỡ nàng ngồi dậy. Thấy bụng nàng nhô cao, thai chưa tụt xuống, vẫn còn phải chịu đau lâu.
“Nương nương, để lão thân thay y phục cho người trước.”
Nàng tựa vào đầu giường, sau lưng được kê đệm mềm, nhắm mắt mặc cho bọn họ thao tác.
Áo ngoài được cởi xuống, tiếp đó là trung y đã thấm đẫm mồ hôi. Thính Vũ cầm một bộ y phục rộng rãi, thoải mái đứng bên giường.
Vừa tháo dây buộc trung y, một sợi dây đỏ rơi ra từ trong áo.
Ôn Vô Nguyệt cúi đầu nhìn một cái.
Đột nhiên linh quang lóe lên cành cây? Cây loan?
Ngày đó khi Thiên Chi ca ca nhắc đến, nàng đã cảm thấy mình như nhớ ra điều gì.
Tay nàng run nhẹ, kéo sợi dây đỏ ra. Bà Lưu thấy vậy liền dừng động tác, đứng chờ một bên.
Trên sợi dây đỏ buộc một túi bình an do tiểu sa di ở chùa Lan Trường người nhìn thấu thiên cơ đưa cho nàng.
Hôm ấy khi nhận lấy, nàng đã thấy kỳ lạ. Rõ ràng chỉ là bùa giấy, nhưng bên trong dường như gói một vật cứng.
Dùng tay bóp nhẹ rất ngắn, rất mảnh. Nàng không còn sức, vẫy tay gọi Thính Vũ.
“Thính Vũ, mở cái này ra cho ta.”
Thính Vũ tháo dây khỏi cổ nàng, cẩn thận mở túi gấm nhỏ. Bên trong là một lá bùa bình an gấp từ giấy đỏ, nhỏ xíu, hình tam giác, ngoài bùa ra còn có một đoạn nhỏ…
Giống như cành khô toàn thân đen sẫm, chỉ dài bằng móng tay, rất mảnh, trên đầu còn có nửa nhánh nhỏ.
Nàng đặt cành khô và bùa vào lòng bàn tay, đưa đến trước mắt nương nương.
“Nương nương, hình như là một đoạn cành khô và bùa bình an.”
Ôn Vô Nguyệt nhìn chằm chằm đoạn cành ấy, ngón tay run run.
Một ý nghĩ táo bạo nảy sinh trong lòng nàng chẳng lẽ… đây chính là cành cây loan?
Không kịp nghĩ nhiều, nàng cầm lấy cành khô, vội vàng nói: “Gọi Thiên Chi ca ca vào đây.”
Thính Vũ chỉnh lại y phục cho nàng rồi ra ngoài gọi người. “Dung đại phu, nương nương mời ngài vào.”
Dung Thiên Chi bước vào phòng, đến bên giường: “Có chuyện gì?”
Ôn Vô Nguyệt đưa đoạn cành nhỏ kia ra: “Ưm… Thiên Chi ca ca, cái này… có phải cành cây loan không?”
Dung Thiên Chi nhận lấy, cẩn thận quan sát.
Nàng luống cuống xoa bụng đang lại bắt đầu đau, nuốt tiếng rên, cắn răng nói:
“Hôm đó chúng ta đến chùa Lan Trường, là vị sư phụ trong điện đưa cho muội.
Ông ấy… là cao nhân, liếc mắt đã nhìn ra cảnh ngộ của muội.
Ưm… muội nghĩ, thứ này có lẽ chính là cành cây loan…”
Gương mặt nhỏ tái nhợt đẫm mồ hôi, Ôn Vô Nguyệt chờ câu trả lời của hắn.
Trong lòng Dung Thiên Chi đã xác định được vài phần.
Cổ thư ghi chép: cây loan sinh trưởng nơi cực hàn, không lá chỉ có cành. Khi còn trên cây, cành có màu đỏ, nhưng khi rụng xuống sẽ chuyển thành màu đen hoàn toàn trùng khớp với đoạn cành nhỏ trong tay.
Huống chi, cảnh ngộ mà Nguyệt Nhi nói đến, tuy mơ hồ, nhưng chắc chắn là chỉ việc trọng sinh.
“Phải, đây hẳn chính là cành cây loan. Ta lập tức đem đi dùng cho Thái tử điện hạ.”
Ôn Vô Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, tay ở bụng siết chặt vạt áo:
“Ưm…”
“Nghỉ ngơi cho tốt, ăn chút gì đó. Ta sẽ xử lý. Có cành cây loan rồi, điện hạ sẽ không sao.”
“Vâng.” Ôn Vô Nguyệt gật đầu. Dung Thiên Chi xoay người rời khỏi phòng.
Bà Lưu lại thay y phục cho nàng, cẩn thận lau đi mồ hôi trên người.
“Nương nương, sinh nở cần thuận theo tự nhiên. Người sinh non, sẽ chưa thể sinh ngay. Nếu có thể ngủ, hãy ngủ một lát, tích chút sức lực.”
Bà đỡ đỡ nàng nằm xuống. Ôn Vô Nguyệt mấy ngày liền không được nghỉ ngơi tử tế, lúc này quả thật đã không còn bao nhiêu sức.
Nhân lúc cơn đau tạm lắng, nàng mơ mơ màng màng khép mắt lại.