Chương 101: Giết sạch người Nam Vực đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 101: Giết sạch người Nam Vực.

Buổi trưa, Tiêu Bắc Trầm ngồi điều tức trong thư phòng, linh lực từ đan điền tụ lại, như những dòng suối nhỏ li ti, từng chút một quấn chặt lấy con cổ trùng kia.

Đôi mắt lạnh lẽo khép chặt. Con cổ trùng này tuy có thể bị áp chế, nhưng lại khó đối phó hơn hắn tưởng.

Mỗi ngày đều phải tiêu hao tới hai phần ba linh lực trong cơ thể.

Hơn nữa, những hình ảnh lóe lên khi chuyển cổ, cứ thỉnh thoảng lại chui vào đầu, âm ỉ đau nhức.

Vì sao… vì sao lại xuất hiện những hình ảnh đó?

Hắn không hề nhớ rằng Nguyệt nhi từng mắng mình trong gia yến, cũng không nhớ nàng từng khiến hắn mất mặt trước Thái phó.

Chẳng lẽ là do cổ trùng kia tự ý tạo ra ảo cảnh, muốn khiến hắn và Nguyệt nhi sinh ra ngăn cách?

Hắn lau mồ hôi mịn trên trán, đứng dậy ra khỏi thư phòng, trở về phòng nghỉ.

Ôn Vô Nguyệt nằm trên giường mấy ngày liền, thân thể vẫn còn suy nhược, nhưng ở mãi trong phòng cũng không chịu nổi.

Nàng liền bảo Thính Vũ đỡ mình ra đình trong viện ngồi nghỉ một lát. Lục Tương và A Sử Na đã sớm không nhịn được, chạy tới bầu bạn cùng nàng.

“Nguyệt tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng khá hơn rồi, làm bọn muội lo chết đi được.”

Lục Tương bĩu môi, mấy ngày nay quả thực rất khó chịu.

Ôn Vô Nguyệt cười cười, đưa tay xoa đầu nàng ấy:
“Tiểu Tương Tương nhà chúng ta yêu ta như vậy, thật cảm động quá.”

“Vậy lần sau tỷ đừng ốm nữa nhé. Thái tử điện hạ trông tỷ mấy ngày liền, mặt vừa đen vừa lạnh, dọa người chết khiếp.”

Lục Tương làm bộ mặt quỷ, chọc cho A Sử Na bật cười.

“À đúng rồi, Tiểu Tương Tương, sáng hôm đó sao muội lại từ phòng của Dung Thiên Chi đi ra vậy?”

Nàng nhét một quả nho vào miệng, ánh mắt đảo nhẹ, cố ý hỏi.

“Hả? Còn có chuyện này sao?” Ôn Vô Nguyệt cong môi, lộ vẻ tò mò.

Mặt Lục Tương lập tức đỏ bừng: “Thì… thì ta không khỏe nên đi xem bệnh thôi!”

“Ồ... vậy à, bệnh gì mà còn phải ở lại qua đêm, chẳng lẽ là bệnh tương tư?”

A Sử Na che miệng cười trộm, Lục Tương đúng là quá đáng yêu, chọc một chút là nổ ngay.

“Này! Không được nói bậy nữa! Không phải như vậy đâu!”

Vừa nói nàng vừa đưa tay che miệng A Sử Na, hai người lập tức chạy vòng quanh đình.
Ôn Vô Nguyệt nhíu mày, bất lực nói: “Đừng chạy nữa, hai người ra ngoài chạy đi, chạy vòng vòng thế này làm ta chóng mặt.”

Hai người thở hổn hển dừng lại, không cam tâm ngồi về chỗ. “Nhưng mà ta thấy Tiểu Tương Tương với Thiên Chi ca ca rất xứng, mỗi lần thấy huynh ấy là muội y như mèo nhỏ gặp chó ngao.”

Ôn Vô Nguyệt tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội trêu trẻ con, chống cằm nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Lục Tương.

Không cãi lại được, Lục Tương đành bỏ cuộc, tức giận uống trà trên bàn: “Nguyệt tỷ tỷ, bao giờ thì bảo bảo ra đời vậy? Muội muốn chơi với nó lắm rồi. Hôm qua muội lại may thêm một bộ đồ nhỏ nữa, dễ thương lắm đó.”

Ôn Vô Nguyệt vuốt vuốt bụng, trên mặt lộ vẻ dịu dàng: “Cũng sắp rồi, khoảng một tháng nữa thôi.”

Nàng cũng rất mong được gặp Niệm Nhi. Đi dọc theo hành lang dài, Tiêu Bắc Trầm từ xa đã nhìn thấy người trong đình.

Gương mặt lạnh lùng lộ ra ý cười, Nguyệt nhi của hắn nên như thế này mới đúng  bình an khỏe mạnh, đừng bao giờ ốm đau hay bị thương nữa.

Vừa đi tới trước đình, Ảnh Ngũ từ xa bước tới. Mấy ngày nay việc bố phòng Tịch Cảnh giao cho Ảnh Nhất, còn Ảnh Ngũ được phái đi xử lý tai mắt của nước Vụ.

“Điện hạ.” Ảnh Ngũ cúi người.

“Chuyện gì?”, “Ảnh Nhất gửi thư về.”
Hắn liếc nhìn sắc mặt điện hạ, không có ý tránh né, tiếp tục nói: “Người Nam Vực đã bị tiêu diệt hơn phân nửa, nhưng…”

Tiêu Bắc Trầm nhướng mày, sắc mặt lạnh hẳn: “Nhưng cái gì?”

“Những người còn lại đều là trẻ nhỏ. Ảnh Nhất hỏi có cần diệt sạch hay không.”

Từng lời không sót chữ nào lọt vào tai những người trong đình.

Ôn Vô Nguyệt khẽ nhíu mày. Thì ra điện hạ đã giết người Nam Vực, không chừa một ai sao?

“Không giữ.” Hai chữ lạnh băng thốt ra, không mang theo chút cảm xúc nào. Ảnh Ngũ cúi đầu lui xuống.

Tiêu Bắc Trầm xoay người bước tới đình, đưa tay đỡ Ôn Vô Nguyệt đứng dậy:
“Sắp đến giờ dùng bữa tối rồi, về phòng nghỉ đi.”

Trong lòng Ôn Vô Nguyệt dâng lên cảm giác khó nói. Tuy cổ trùng do người Nam Vực nuôi dưỡng, nhưng họ cũng là bị Ôn Nguyên Đức ép buộc mới giao ra. Hơn nữa, người Nam Vực xưa nay ẩn thế mà sống, cũng không phải tộc quần tùy tiện dùng cổ trùng hại người.

Hai người chậm rãi đi về phòng. Ôn Vô Nguyệt dừng bước, không phải muốn cầu xin, chỉ là cảm thấy kỳ lạ, liền quay người nói: “Điện hạ, người Nam Vực…”

Tiêu Bắc Trầm liếc nàng một cái, giọng nói hơi lạnh: “Đã giết nhiều người Nam Vực như vậy rồi, thì không thể giữ lại trẻ con. Nếu không, đợi chúng lớn lên, chỉ càng để lại hậu hoạn.”

Ôn Vô Nguyệt thu lại thần sắc. Điện hạ nói… kỳ thực cũng không sai.

Bữa tối được đưa thẳng vào phòng, Tiêu Bắc Trầm không nỡ để nàng ôm bụng đi lại.

Hắn bế nàng ngồi lên đùi, nhẹ nhàng vuốt vuốt cái bụng tròn trịa dưới lớp váy mỏng, dịu dàng hỏi:
“Hôm nay Niệm Nhi có quậy nàng không?”

“Không, Niệm Nhi ngoan lắm. Có lẽ cũng sắp chào đời rồi. Điện hạ đã nghĩ tên cho con chưa?”

Tiêu Bắc Trầm nghịch miếng ngọc đeo ở eo nàng, khẽ nói: “Quả thật ta nên suy nghĩ cẩn thận rồi.”

“Điện hạ lười thật, đến giờ còn chưa nghĩ ra.”  Ôn Vô Nguyệt đưa tay véo nhẹ má hắn, cười tinh nghịch.

Giờ đây nàng đã được điện hạ cưng chiều đến mức không còn kiêng dè gì nữa.

Tiêu Bắc Trầm mặc cho nàng trêu chọc, chỉ cầm đũa, gắp từng chút món nàng thích, kiên nhẫn đút cho nàng ăn.

Để hợp khẩu vị của Ôn Vô Nguyệt, ngự thiện phòng cũng đã tốn không ít tâm sức, món ăn không chỉ ngon mà còn tinh xảo đẹp mắt, chỉ mong Thái tử phi nhìn thấy vui mắt, ăn vào cũng vui lòng.

Nuốt miếng cá tươi ngọt, Ôn Vô Nguyệt hỏi: “Cổ trùng trên người điện hạ thế nào rồi?”

Tiêu Bắc Trầm nhìn nàng, đối diện đôi mắt trong veo, cười nói: “Không sao, đã bị ta nhốt vào lãnh cung rồi, chẳng làm được gì cả.”

Ôn Vô Nguyệt nheo mắt nghi ngờ nhìn hắn, quan sát kỹ. Nếu cổ trùng thực sự phát tác, dù điện hạ có nhẫn chịu, cũng sẽ đau đến toát mồ hôi. Như vậy xem ra, điện hạ hẳn là không lừa nàng.

Thấy dáng vẻ bán tín bán nghi của nàng, Tiêu Bắc Trầm bật cười, dụi đầu vào cổ nàng:
“Ừm, xem ra trong mắt Nguyệt nhi, ta đúng là chẳng đáng tin chút nào.”

Ôn Vô Nguyệt đưa tay lên, dùng hai ngón tay tạo ra một khoảng cách nhỏ xíu, lắc lắc trước mặt hắn:
“Đúng vậy đó, hiện giờ độ tin cậy của điện hạ trong lòng Nguyệt nhi chỉ còn bấy nhiêu thôi, còn phải cố gắng nhiều.”

“Được, ta cố gắng.” Bữa cơm trôi qua chậm rãi, giống như đang cho mèo nhỏ ăn.

“Không ăn nữa, ăn nhiều quá bụng căng khó chịu.” Ôn Vô Nguyệt xoa bụng lắc đầu.

Tiêu Bắc Trầm không ép, nếu tối đói thì ăn tiếp cũng được.

Hắn đưa nàng đi tắm. Nàng sợ nóng, mỗi ngày đều phải tắm xong mới ngủ được ngon.

Thính Vũ đã sớm chuẩn bị nước nóng theo thói quen của nương nương.

Cẩn thận cởi áo ngoài cho nàng, Tiêu Bắc Trầm đưa tay tháo dây áo.

Chiếc yếm đỏ bị cái bụng trắng mềm căng tròn đẩy ra, chỉ che được phần ngực trắng như tuyết. Ôn Vô Nguyệt đỏ mặt, hai người nhìn nhau, đều nhớ tới chiếc yếm từng thêu cho Niệm Nhi lần trước.

Chiếc yếm ấy cuối cùng đã bị điện hạ xé thành từng mảnh vải, nàng chỉ có thể lén giấu dưới gầm giường.

Thấy Tiêu Bắc Trầm sững người, Ôn Vô Nguyệt kéo yếm xuống một chút: “Điện hạ, có phải thấy Nguyệt nhi như vậy không còn đẹp nữa không?”

Đôi môi đỏ ướt át, đôi mắt hạnh như lưu ly nhìn hắn, hàng mi khẽ run, hai má ửng hồng.

Đặc biệt là cái bụng tròn lẳn treo ở eo, như một viên bánh trôi trắng muốt, lại khiến người ta thấy đẹp đến kinh tâm động phách.

Tiêu Bắc Trầm đè nén hơi nóng trong người, vòng tay ôm lấy eo nàng, ghé sát tai thì thầm:
“Nếu Nguyệt nhi không đẹp, sao ta lại phải nhẫn nhịn khổ sở đến thế này.”

“Khụ…” Bị điện hạ trêu chọc, Ôn Vô Nguyệt quyết định im lặng, nhanh chóng trốn vào nước.

Cái bụng nhô lên nổi lấp ló trên mặt nước, cánh hoa hạnh đỏ rơi xuống, khiến người ta không thể dời mắt.

Dường như ngâm mình trong nước cũng khiến Niệm Nhi vui vẻ, nhẹ nhàng đạp chân nhỏ trong bụng, cái bụng trắng mịn khẽ run lên.

Tiêu Bắc Trầm chống tay bên bồn tắm, đưa tay chạm nhẹ, nở nụ cười ôn hòa.

Hơi nước bốc lên mờ ảo, sương khói lượn lờ quanh hai người.

Cuối cùng, người tắm rửa xong thoải mái khép mắt, lại được người ta ôm về giường nghỉ ngơi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng