Chương 100: Nguyệt nhi giận rồi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 100: Nguyệt nhi giận rồi.

Trời dần sáng, một vệt nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm gian phòng thành sắc vàng ấm áp, càng thêm phần yên bình.
Chim sớm ngoài cửa ríu rít hót, giọt sương trên lá lặng lẽ rơi xuống.

Ôn Vô Nguyệt mở mắt, trong đầu vẫn còn âm ỉ cơn đau sau khi nhức buốt tan đi, nhưng không còn khó chịu và hỗn loạn như hôm qua.
Các ngón tay khẽ co lại, không còn cảm giác đau như bị xé rách, chỉ còn đau ở vết thương nơi cổ tay.

Mọi chuyện hôm qua dần dần ùa về trong đầu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu chặt.

Nàng chống tay ngồi dậy, vội vàng nhìn sang người bên cạnh.
Ngày thường chỉ cần nàng cử động một chút là điện hạ đã tỉnh, lúc này cánh tay thon dài rắn chắc vẫn đặt ngang eo nàng, vậy mà nàng ngồi dậy hắn cũng chẳng hề hay biết.

Trong bụng chợt dâng lên cơn đau âm ỉ, Ôn Vô Nguyệt khẽ rên một tiếng, nhắm chặt mắt lại, rồi mở ra, ép mình phải bình tĩnh.

Nàng nhẹ nhàng nhấc tay điện hạ khỏi eo mình, trên cổ tay ấy cũng được băng bó giống hệt nàng.

Cổ trùng… lấy máu… linh lực…
Vậy nên… con cổ trùng kia chỉ là chuyển sang người điện hạ?

Điện hạ đã bảo đảm sẽ không để nàng và đứa bé xảy ra chuyện, cho nên… là dùng chính bản thân mình để gánh lấy cổ trùng.

Trong lòng dâng lên từng đợt chua xót, nước mắt không kìm được tràn lên khóe mắt, lại bị nàng nghiến răng ép xuống, chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ như mèo con.

So với việc bị cổ trùng cắn, nỗi đau buồn và xót xa này càng như cào tim xé gan, khó chịu hơn nhiều.

Người đang ngủ bỗng mở mắt, vừa nhìn đã thấy nàng ngồi bên cạnh, còn chưa kịp mừng thì đã phát hiện tiểu nhân nhi đang khóc khẽ.

Tiêu Bắc Trầm lập tức ngồi dậy ôm nàng vào lòng. Hôm qua hắn đã hao cạn linh lực, ngủ sâu hơn thường ngày, hẳn là nàng lo lắng sợ hãi rồi.

“Sao lại khóc nữa, còn khó chịu ở đâu sao?”

Ôn Vô Nguyệt lắc đầu, miệng lẩm bẩm: “Vì sao… vì sao điện hạ lại lừa ta?”,   “Mọi người đều lừa ta…”

Sợ nàng lo nghĩ quá nhiều, Tiêu Bắc Trầm ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng.
“Đừng lo, nàng xem ta chẳng phải vẫn ổn sao, không đau cũng không khó chịu. Hay là Nguyệt nhi nghĩ bản điện hạ đến một con cổ trùng nho nhỏ cũng không đối phó nổi?”

Nàng giãy ra khỏi vòng tay hắn, sắc mặt đau đớn. “Điện hạ không biết, năm đó hồn phách bị giam trong cung đã phải dùng bao nhiêu thuốc để dưỡng, lại còn bị Ôn Trạch Khôn ngày ngày dùng độc vụ xông vào… tổn hại chính là thần thức của con người…”

Gương mặt thanh lệ đẫm nước mắt, trong mắt tràn đầy đau buồn và áy náy.

Nàng luôn nghĩ, đã được sống lại một đời, nhất định không để điện hạ vì mình mà chịu thương tổn nữa, vậy mà giờ đây nàng vẫn vô dụng như thế.

“Điện hạ đã nói sẽ không lừa ta nữa… ưm…” Thân thể vốn chưa hồi phục hẳn, cảm xúc vừa kích động, Ôn Vô Nguyệt chỉ thấy bụng dưới thắt lại, từng cơn đau trĩu kéo tới.

Nàng đưa tay ôm lấy bụng. Ưm… đau quá… Tiêu Bắc Trầm chẳng còn để ý nàng đang giận, vội ôm nàng nằm xuống, sai người đi gọi Dung Thiên Chi.

Một phen rối ren, châm kim, sắc thuốc, cuối cùng mới cầm được cơn đau.

Dung Thiên Chi nhíu mày, hai người này ngày ngày đúng là không yên ổn được, cứ khiến người ta lo lắng mãi.
Không dọa cho một trận thì e là còn tiếp tục làm loạn.

Khi hắn lạnh mặt vốn đã khiến người ta cảm thấy nghiêm nghị, giờ mày vừa nhíu lại, cả người nằm lẫn người đứng đều căng thẳng hẳn lên.

“Thân thể của Nguyệt nhi không thể tức giận như vậy. Nếu lại động thai khí, đứa bé sẽ sinh non, đối với con hay với nàng đều không tốt.”

Giọng nói nhàn nhạt, ba phần lo lắng, bảy phần nghiêm túc, nghe thật sự dọa người.

Ôn Vô Nguyệt hít hít mũi, bụng đã không đau như lúc nãy, nàng cũng không muốn con gặp chuyện.
Dù có giận điện hạ thế nào, nỗi lo trong lòng vẫn không nhịn được hỏi ra: “Ca ca Thiên Chi, cổ trùng trên người điện hạ… sẽ thế nào?”

Dung Thiên Chi thu lại vài phần nghiêm sắc, ôn hòa nói:  “Linh lực của điện hạ tinh thuần, tự nhiên có thể áp chế cổ trùng. Cho ta thêm chút thời gian, nhất định sẽ nghĩ ra cách giúp hắn lấy ra.”

Ôn Vô Nguyệt gật đầu, không nói thêm gì nữa. Tiêu Bắc Trầm tiễn Dung Thiên Chi ra ngoài, cũng không dám để tiểu nhân nhi tức giận thêm.

Hắn ngồi xuống bên giường, nắm lấy đôi tay nhỏ, nhẹ giọng nói:
“Nàng thấy không, Thiên Chi cũng nói là không sao rồi, đừng lo lắng. Bản điện hạ sao có thể để cổ trùng ở trên người nàng? Nếu ngay cả người mình yêu và con mình cũng không bảo vệ được, thì còn nói gì đến giang sơn xã tắc.”

Ôn Vô Nguyệt rút tay về, không muốn nói chuyện. Nếu nàng không được phép tức giận, vậy thì không thèm để ý điện hạ nữa.

Mặc cho hắn có đạo lý thế nào, hôm nay nếu nàng dễ dàng nghe theo, ai biết sau này hắn còn giấu giếm nàng những gì nữa.

Nàng đỡ bụng, chậm rãi xoay người, không thèm để ý tới hắn. Tiêu Bắc Trầm bật cười, nằm xuống ôm nàng từ phía sau, đưa tay sờ lên bụng nàng.

Người đang giận hất mạnh bàn tay trên người mình ra sau.

“Xì...”

Nghe tiếng hít vào đau đớn, Ôn Vô Nguyệt mới nhớ ra tay điện hạ cũng đang bị thương, tim lại thắt lại.

Nàng xoay người, đối diện với đôi mắt đầy dịu dàng kia  nào có vẻ đau đớn gì, rõ ràng là đang lừa nàng.

Tiêu Bắc Trầm nắm lấy tay nàng, đặt lên ngực mình, từng nụ hôn dày đặc rơi xuống.
“Nguyệt nhi đừng giận nữa được không, giận hỏng thân thể thì làm sao?”

Ôn Vô Nguyệt cắn môi nhìn hắn, vừa bất lực vừa xót xa.

Hắn siết chặt tay nàng thêm chút nữa, kiên nhẫn nói: “Nghe thấy chưa, tim vẫn đang đập. Chỉ cần Nguyệt nhi còn ở đây, ta sẽ luôn ở bên nàng, tuyệt đối không bỏ mạng.”

Hắn đưa tay chạm lên môi nàng: “Sao lại thích tự cắn môi mình thế, nơi này là của ta, ngoài ta ra, Nguyệt nhi không được cắn.”

Dưới lòng bàn tay là nhịp tim đập thình thịch, hơi thở ấm nóng quấn quýt. Người trong lòng cuối cùng cũng dịu lại, khẽ nói: “Ta lo lắm…”,   “Ừ? Lo điều gì?”

“Lo điện hạ vì ta mà lại bị thương.”  Hình ảnh pháp trường cứ lặp đi lặp lại trong đầu, khiến nàng mãi không thể yên tâm.

“Ngoan, đừng lo, chỉ là cổ trùng thôi, đã bị linh lực của ta áp chế, đến động cũng không dám động.”

Hắn ôm nàng vào lòng: “Không tin ta thì cũng nên tin Thiên Chi, hắn nói sẽ có cách thì nhất định sẽ có.”

Ôn Vô Nguyệt bĩu môi: “Hừ, bây giờ ca ca Thiên Chi đã cùng điện hạ lừa ta rồi, thông đồng làm bậy, không đáng tin.”

“Từ này hình như dùng không đúng lắm.” Tiêu Bắc Trầm bật cười, nụ cười trên gương mặt lạnh lùng dần lan rộng  Nguyệt nhi của hắn thật sự quá đáng yêu.

“Không được cười nữa!” Ôn Vô Nguyệt tức tối, nàng lo muốn chết, vậy mà điện hạ còn cười được.

“Dù thế nào, từ nay mỗi ngày điện hạ đều phải ở cùng Nguyệt nhi. Ta phải giúp chàng trông chừng con cổ trùng này. Có gì cũng không được giấu ta, nếu không… nếu không ta sẽ dẫn Niệm nhi bỏ nhà đi, không cần chàng nữa.”

Bàn tay nàng bị hắn khẽ cắn một cái.
“Ừ? Bỏ nhà đi, muốn đi đâu? Cả Vũ quốc chẳng phải đều là của ta sao?”

“Hừ, vậy thì đi thật xa thật xa, dù sao cũng không để điện hạ tìm được.”

“Ừ, xa đến đâu ta cũng bắt nàng về.”

Giọng nói kiên định vang lên bên tai, không cho phép nghi ngờ.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng