“Cô tìm tôi có việc gì sao?”
Tô Đường nhấp một ngụm cà phê, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với Mặc Kỷ Lạp ở đây. Trực giác mách bảo cô và Mặc Kỷ Lạp không phải người cùng đường, vì thế cô thẳng thắn hỏi rõ mục đích của đối phương.
Mặc Kỷ Lạp khẽ giật giật khóe môi, nhưng đáy mắt lại lạnh băng:
“Tôi nhớ tháng sau là tiệc sinh nhật của Đường Thế Thành. Đến lúc đó, cô dẫn tôi đi cùng.”
Tim Tô Đường chợt trầm xuống một nhịp, cô nhìn chằm chằm Mặc Kỷ Lạp:
“Cô muốn làm gì?”
Mặc Kỷ Lạp giơ bàn tay trắng nõn được sơn móng đỏ rực lên, thổi nhẹ một hơi vào đó, rồi mới thản nhiên nói:
“Tôi muốn làm gì, đến lúc đó cô chẳng phải sẽ biết sao?”
Trong lòng Tô Đường âm thầm đề phòng Mặc Kỷ Lạp. Rõ ràng đối phương đến đây là vì báo thù, hơn nữa trông còn là kiểu vì trả thù mà không từ thủ đoạn. Tiếp theo đây, chẳng biết cô ta sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Tô Đường không muốn bị cuốn vào trong đó.
“Tôi không nhận được thiệp mời dự tiệc sinh nhật của Đường Thế Thành.”
Tô Đường không nói dối. Suốt một năm qua, ngay cả Đường Thế Thành cũng chưa từng liên lạc với cô. Đường Thế Thành, mẹ con Thẩm Doanh dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô, không còn xuất hiện trước mặt cô nữa. Vì thế suốt một năm nay cô sống khá yên ổn. Nhưng sự xuất hiện của Mặc Kỷ Lạp đã phá vỡ tất cả sự bình lặng ấy.
Tô Đường luôn có cảm giác, sắp tới sẽ có không ít chuyện xảy ra.
Mặc Kỷ Lạp ngước mắt, cười như không cười:
“Cô là con gái của Đường Thế Thành, lại còn có quan hệ thân thiết với nhà họ Giang. Nếu cô chủ động muốn tham dự tiệc sinh nhật của ông ta, đối phương chắc chắn sẽ hoan nghênh hết mức.”
Tô Đường cúi đầu, nhìn ly cà phê dần nguội lạnh, giọng nhàn nhạt:
“Nhưng tôi không muốn đi.”
Ánh mắt Mặc Kỷ Lạp lập tức lạnh hẳn xuống:
“Tôi nhất định phải tham gia buổi tiệc sinh nhật này.”
Với cô ta mà nói, bữa tiệc này vô cùng then chốt, bất kể thế nào cũng phải tham dự.
Những đau khổ mà kiếp trước cô ta từng gánh chịu, nhất định phải từng chút một, hoàn trả lại cho bọn họ.
Tô Đường nhìn Mặc Kỷ Lạp trước mặt, bỗng nhiên nhớ đến Bá tước Monte Cristo. Bá tước cũng sống vì báo thù, nhưng đến cuối cùng, khi thật sự báo được thù rồi, trong lòng lại trống rỗng.
Thấy Tô Đường dường như hoàn toàn không có ý nhượng bộ, Mặc Kỷ Lạp nhếch môi cười, đôi môi đỏ nhạt nhẽo thốt ra mấy chữ:
“Hồi đó, để cô vào giới giải trí, Đường Thế Thành đã phái mấy tên côn đồ tới định làm nhục cô. Sao nào, đừng nói với tôi là cô nhát gan đến mức, ngay cả dẫn tôi đi dự tiệc sinh nhật cũng không dám.”
Nghe những lời này, Tô Đường kinh ngạc trợn to mắt. Trước đây cô vẫn luôn cho rằng đám người kia là do Thẩm Doanh sai tới, mục đích là hủy hoại cô. Nhưng cô nằm mơ cũng không ngờ, Đường Thế Thành lại có thể táng tận lương tâm đến mức đó, ngay cả con gái ruột của mình cũng đem ra tính toán!
Nếu không có Giang Trì, cô hoàn toàn không dám tưởng tượng khi ấy sẽ xảy ra chuyện gì.
“Sao cô biết?”
Mặc Kỷ Lạp cười khẩy một tiếng. Sao cô ta biết ư?
Bởi vì kiếp trước, cô ta đã đích thân trải qua tất cả những chuyện ấy. Chỉ có điều, cô ta không may mắn như Tô Đường, không có Giang Trì luôn đứng bên cạnh che chở. Cô ta đã bị đám côn đồ đó làm nhục thành công. Sau khi bọn chúng thành công, người quản lý “tốt bụng” của cô ta mới thong thả xuất hiện, giả vờ cứu giúp, rồi ném cho cô ta cành ô-liu bước chân vào giới giải trí. Khi ấy, cô ta còn ngốc nghếch cảm kích rối rít, coi người quản lý ấy như quý nhân trong đời, nào hay tất cả vốn chỉ là một màn kịch do Đường Thế Thành và gã quản lý kia thông đồng dàn dựng! Khi đó, cô ta hoàn toàn không hay biết mình đã sớm rơi vào cạm bẫy của bọn họ. Thậm chí, toàn bộ cảnh cô ta bị làm nhục còn bị gã quản lý quay lại, chỉ để sau này tiện bề khống chế cô ta!
Đáng hận thay, mãi đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh, cô ta mới biết được sự thật tàn nhẫn, đẫm máu ấy! Nghĩ đến những chuyện đã qua, ánh mắt Mặc Kỷ Lạp lạnh lẽo đến cực điểm.
Không vội. Kiếp này, cô ta nhất định sẽ cùng bọn họ “chơi” cho thật đã.
Dù Mặc Kỷ Lạp không giải thích, nhưng Tô Đường cũng đã đoán được phần nào từ vẻ mặt của cô ta. Cô khẽ thở dài:
“Tôi có thể dẫn cô đi, nhưng tôi hy vọng cô đừng để thù hận che mờ đôi mắt.”
Trước khi gặp Mặc Kỷ Lạp, Tô Đường vô cùng kính nể nguyên thân của kiếp trước. Nguyên thân học giỏi, còn trẻ đã trở thành Ảnh hậu. Không có thành công nào tự nhiên mà có, phía sau đó là biết bao tâm huyết và mồ hôi nước mắt. Những gì nguyên thân gặp phải về sau cũng khiến Tô Đường tiếc nuối, cảm khái. Trước kia, cô chỉ biết đến nguyên thân qua tin tức truyền thông, luôn cảm thấy người ấy tự tin, ung dung, tao nhã, rực rỡ chói mắt. Cho đến tận trước đây, trong lòng cô vẫn luôn ngưỡng mộ đối phương. Nhưng sau khi thật sự gặp rồi, cô lại cảm thấy người trước mặt hoàn toàn khác với hình ảnh kiếp trước — dường như đã bị thù hận nuốt chửng. Vì vậy câu nói cuối cùng kia, Tô Đường nói ra từ tận đáy lòng. Dù cô và Mặc Kỷ Lạp không thể trở thành bạn bè, nhưng cô thật sự hy vọng kiếp này đối phương có thể sống tốt.
Thế nhưng Mặc Kỷ Lạp lại chẳng hề cảm kích, cô ta hừ lạnh một tiếng, giọng nhàn nhạt:
“Chuyện này không liên quan đến cô.”
Tô Đường đã khuyên rồi, cũng không nói thêm nữa.
Hai người trao đổi thông tin liên lạc với nhau. Sau khi về ký túc xá, Tô Đường gửi một tin nhắn cho Đường Thế Thành, bày tỏ mong muốn được tham dự tiệc sinh nhật của ông ta. Đối phương lập tức gửi lại cho cô một thiệp mời điện tử, tỏ ý vô cùng hoan nghênh.
Tô Đường nghĩ ngợi một chút, chuyển tiếp thiệp mời điện tử đó cho Mặc Kỷ Lạp. Mặc Kỷ Lạp lập tức trả lời một chữ: “Được”.
Tô Đường không biết quyết định của mình là đúng hay sai. Cô sẽ dẫn Mặc Kỷ Lạp cùng đi dự tiệc sinh nhật của Đường Thế Thành, ngoài ra, cô sẽ không làm thêm bất cứ chuyện gì khác.
Tiệc sinh nhật của Đường Thế Thành rất nhanh đã đến.
Khi Tô Đường dẫn Mặc Kỷ Lạp tới hội trường, thời gian vẫn còn khá sớm, trong sảnh chỉ lác đác vài vị khách. Đường Thế Thành nhìn thấy Tô Đường, liền nở nụ cười rạng rỡ đi tới, nhiệt tình chào hỏi:
“Đường Đường, con đến rồi à.”
Trong ký ức của Tô Đường, Đường Thế Thành chưa bao giờ đối xử với cô hòa nhã như vậy.
Tô Đường khẽ “ừ” một tiếng. Lúc này Đường Thế Thành mới để ý đến Mặc Kỷ Lạp đứng bên cạnh cô, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc:
“Đây chẳng phải là Mặc Kỷ Lạp, người gần đây rất nổi tiếng sao?”
Tô Đường không ngờ danh tiếng của Mặc Kỷ Lạp đã lớn đến mức ngay cả Đường Thế Thành cũng nghe nói tới. Cô gật đầu:
“Đây là bạn của con. Cô ấy rất ngưỡng mộ ba, muốn tới dự tiệc sinh nhật, nên con dẫn cô ấy theo.”
Nghe vậy, Đường Thế Thành cười ha hả:
“Hoan nghênh, hoan nghênh. Hai người cứ chơi thoải mái, tôi xin phép đi tiếp khách trước.”
Tô Đường gật đầu. Sau đó, Đường Thế Thành liền đi tiếp đón những vị khách khác.
Tô Đường quay sang nhìn Mặc Kỷ Lạp bên cạnh, lúc này trong mắt đối phương vẫn còn vương một tia mỉa mai nhàn nhạt chưa tan.
Tô Đường cắn môi, cuối cùng lại khuyên cô ta thêm một lần nữa:
“Thật ra đôi khi buông bỏ thù hận, cũng là tự giải thoát cho chính mình.”
Nghe lời Tô Đường, Mặc Kỷ Lạp nheo mắt, sắc mặt bất thiện nhìn cô, hạ giọng gầm lên:
“Cô hiểu cái gì chứ? Cô chẳng hiểu gì cả! Người trải qua những chuyện đó đâu phải là cô, nên cô mới có thể nói nhẹ nhàng như vậy! Đúng là kiểu đứng nói chuyện không đau lưng!”
Tô Đường vội vàng liếc nhìn xung quanh, may mà gần đó không có khách khứa, không ai chú ý đến sự bất thường bên này.
“Cô bình tĩnh lại đi.”
Mặc Kỷ Lạp đưa tay chỉnh lại vạt váy của mình, giọng lạnh nhạt:
“Bình tĩnh? Cô bảo tôi bình tĩnh? Hừ, tôi đã không trông mong gì vào việc cô giúp tôi nữa rồi. Chỉ cần cô đừng kéo chân tôi là được. Chờ đi, trò hay sắp bắt đầu rồi!”