Mãi cho đến khi Tô Đường ngồi lên chiếc Porsche mới toanh của Giang Trì, thậm chí xe đã chạy lên cao tốc rồi, cô mới sực nhớ ra mình vẫn chưa biết anh định đưa cô đi đâu.
Ban đầu, cô còn tưởng Giang Trì chỉ nhất thời cao hứng, muốn lái xe dạo quanh Kinh Thành hoặc khu vực lân cận. Nhưng đến lúc này, Tô Đường mới nhận ra, đây hẳn là một chuyến du lịch “nói đi là đi” đã được chuẩn bị từ trước.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Tô Đường quay đầu hỏi Giang Trì.
Giang Trì cong môi cười, trong mắt ánh lên tia sáng lấp lánh:
“Đến tối cậu sẽ biết.”
Buổi tối?!
Mà bây giờ mới chỉ hơn bảy giờ sáng!
Vậy chẳng phải anh định lái xe suốt hơn nửa ngày sao?
“Cậu lái xe lâu như vậy có mệt không?” Tô Đường không nhịn được lo lắng hỏi.
Cô không có bằng lái, cũng không biết lái xe, mười mấy tiếng đồng hồ này chỉ có mình Giang Trì cầm vô lăng.
Cô biết rõ, lái xe đường dài là mệt nhất.
Giang Trì liếm môi, thản nhiên đáp:
“Không sao, thể lực tôi tốt.”
Tô Đường nghẹn họng, nhất thời không biết nên tiếp lời thế nào, chỉ có thể mím môi.
Thật ra, cô hoàn toàn không đoán ra Giang Trì sẽ đưa mình đi đâu. Xét theo thời gian, nơi anh định đến hẳn là rất xa Kinh Thành.
Nói xong, Giang Trì khẽ cười một tiếng, mở định vị dẫn đường. Tô Đường ghé sang muốn xem anh đặt điểm đến ở đâu, nhưng lại bị anh ngăn lại:
“Đừng vội, sớm muộn gì cũng biết.”
Nghe anh nói vậy, Tô Đường liền ngoan ngoãn rụt người về. Thật ra cô chỉ tò mò thôi. Trước hôm nay, Giang Trì chưa từng nhắc đến chuyến đi này, nhưng nhìn cách anh chuẩn bị, rõ ràng không hề giống một ý định bộc phát.
Anh giấu kỹ thật đấy.
Giang Trì bật một bản nhạc nhẹ nhàng. Đêm qua Tô Đường ngủ không ngon, mơ mộng suốt cả đêm, lúc này ngồi trên xe, nghe nhạc êm dịu như vậy, cô bắt đầu thấy buồn ngủ, rồi thật sự thiếp đi.
Dù xe đang chạy trên cao tốc, nhưng cô ngủ rất yên. Giữa chừng, cô tỉnh lại một lần, là vì bị Giang Trì lay nhẹ:
“Baobao, còn lâu mới tới, mình vào trạm nghỉ ăn chút gì rồi nghỉ ngơi một lát nhé.”
Lúc này cô mới phát hiện, Giang Trì đã lái xe suốt hai tiếng đồng hồ.
Vừa tỉnh dậy, cô còn mơ mơ màng màng đã bị anh dắt tay vào khu nghỉ, mua chút đồ ăn, uống nước, đi vệ sinh, rồi lại ngồi nghỉ một lúc, sau đó hai người mới tiếp tục lên đường.
Phong cảnh trên cao tốc vốn chẳng có gì khác biệt. Tô Đường thật ra rất muốn trò chuyện với Giang Trì nhiều hơn, vì người lái xe chắc chắn mệt hơn cô – người chỉ ngồi không. Nhưng nói chuyện được một lúc, cô lại thiếp đi lần nữa.
Đến khi tỉnh lại, cảnh vật trước mắt đã thay đổi. Điện thoại trong túi cô rung lên một cái, báo có tin nhắn mới. Gần như cùng lúc đó, điện thoại của Giang Trì cũng vang lên một tiếng “ting”.
Tô Đường còn tưởng là tin quảng cáo hay chào hàng, tiện tay lấy điện thoại ra định xóa đi. Nhưng khi liếc thấy nội dung tin nhắn vừa gửi tới, động tác của cô bỗng khựng lại.
Đó là tin nhắn tự động của Cục Du lịch địa phương, đại ý là: Chào mừng bạn đến Thượng Hải.
Thượng Hải.
Từ Bắc Kinh đến Thượng Hải.
Hóa ra họ đã vượt qua một quãng đường xa đến vậy.
“Chúng ta… đến Ma Đô (Thượng Hải) rồi sao?” Tô Đường không nhịn được hỏi lại để xác nhận.
Giang Trì cũng nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại mình, khẽ chậc một tiếng:
“Ừ.”
Vốn anh còn nghĩ cảm giác bất ngờ này có thể giữ được lâu hơn, ai ngờ lại bị tin nhắn tự động phá hỏng.
Tô Đường kinh ngạc đến mức không biết nên nói gì.
Mười phút sau, Giang Trì tiếp tục lái xe. Không khí hiện đại của Ma Đô ngày càng rõ nét. Đây là một thành phố quốc tế có lịch sử lâu đời, dù họ còn chưa vào trung tâm, nhưng những tòa nhà chọc trời san sát đã cho thấy sự phồn hoa không gì sánh được.
Nếu Tô Đường đoán không nhầm, thì Ma Đô chính là điểm đến mà Giang Trì đã định sẵn cho chuyến đi này.
Quả nhiên, lúc này anh đã rời khỏi cao tốc. Dù đã đến Ma Đô, nhưng để vào trung tâm thành phố vẫn còn một quãng đường khá dài.
Bất tri bất giác, màn đêm buông xuống. Vì đang là mùa đông, nên chỉ một lúc sau trời đã tối hẳn.
Đèn neon trong thành phố gần như đồng loạt sáng lên, ánh sáng mơ hồ ấy khiến thành phố quốc tế này càng thêm mê hoặc.
Tô Đường áp má vào cửa kính xe, ở khoảng cách gần cảm nhận sức hút của thành phố này.
Giang Trì dừng xe gần khu Thành Hoàng Miếu.
Lúc này khoảng năm sáu giờ chiều. Buổi chiều hai người có ăn chút đồ ở trạm nghỉ, nhưng giờ đã đói meo. Thành Hoàng Miếu lúc này đèn đuốc sáng trưng, người đông nghịt. Nơi này vốn lúc nào cũng tấp nập, huống chi hôm nay lại là ngày cuối cùng của năm.
Đông đến mức gần như không thể nhúc nhích.
Rất nhiều người vừa ăn vừa dạo.
Giang Trì luôn nắm chặt tay Tô Đường. Người quá đông, chỉ sơ sẩy một chút thôi là có thể lạc nhau. Đồ ăn vặt ở Thành Hoàng Miếu rất nhiều, Tô Đường mua trước một cây kem Thổ Nhĩ Kỳ, sau đó hai người lại xếp hàng mua tiểu long bao. Hàng người dài không tưởng – dù sao đây cũng là một đặc sản nổi tiếng, chỉ riêng xếp hàng thôi cũng mất một, hai tiếng.
Khi mua được tiểu long bao, đã là hơn một tiếng sau. Giang Trì mua mỗi loại một phần mang đi, nếu không thì thật có lỗi với hơn một tiếng xếp hàng kia.
Tiểu long bao vỏ mỏng, nhiều nước, cực kỳ ngon. Cắn một miếng, nước thịt còn chảy dọc theo khóe miệng, tươi ngon không tả xiết. Mày mắt Tô Đường cong cong, cảm thấy hơn một tiếng xếp hàng cũng không uổng công.
Dạo quanh Thành Hoàng Miếu một lát, đã đến mười giờ tối. Giang Trì kéo Tô Đường rời đi, hai người thong thả đi dọc theo đường phố Thượng Hải.
Thỉnh thoảng, Giang Trì lại nhìn bản đồ dẫn đường trên điện thoại, rồi theo chỉ dẫn mà đi.
Tô Đường không biết anh muốn đưa mình đi đâu, cũng không hỏi, chỉ ngoan ngoãn theo sau.
Cô biết, lần này Giang Trì lặng lẽ đưa cô đến Ma Đô, hẳn là muốn cho cô một bất ngờ.
Và quả thật, cô đã rất bất ngờ.
Hai người đi hơn nửa tiếng. Dù còn chưa tới nơi, nhưng từ rất xa, Tô Đường đã nhìn thấy một trong những biểu tượng văn hóa nổi tiếng nhất của Thượng Hải.
Tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu.
Tòa tháp ấy dưới màn đêm đẹp đến nao lòng, khiến người ta không nỡ rời mắt.
Hóa ra, bất tri bất giác, họ đã đến Bến Thượng Hải.
Không xa phía trước là sông Hoàng Phố. Dù đứng bên bờ sông có chút lạnh, gió lạnh thổi không ngừng, nhưng trên gương mặt du khách xung quanh đều tràn ngập nụ cười phấn khích.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm cũ, chỉ còn một tiếng nữa thôi là bước sang năm mới.
Trong đêm giao thừa như thế này, ai nấy đều mang trên mặt nụ cười, trong lòng tràn đầy mong đợi cho năm mới.
Tô Đường còn chưa kịp ngắm nhìn Đông Phương Minh Châu cho thật kỹ, thì màn trình diễn ánh sáng trên Bến Thượng Hải đã bắt đầu, kèm theo tiếng nhạc sôi động. Cảm xúc của mọi người lập tức bị khuấy động.
Tiếng hét, tiếng reo hò vang lên không dứt bên tai.
Tô Đường cũng bị bầu không khí xung quanh cuốn theo, tâm trạng phấn khích hẳn lên.
Ánh đèn biến hóa thành từng hoa văn rực rỡ, khiến người ta hoa mắt, không kịp nhìn hết. Ánh sáng bảy màu, hình dạng đa biến – màn trình diễn này hoàn toàn là một bữa tiệc thị giác, một lễ hội cuồng nhiệt trong đêm giao thừa.
Bên cạnh Tô Đường có một người nước ngoài, nhìn khung cảnh lộng lẫy đến mức ngôn từ cũng trở nên nhạt nhòa trước mắt, không nhịn được thốt lên:
“So cool!”
Tô Đường cũng có cùng cảm nhận.
Thật sự rất ngầu.
Đúng lúc này, màn trình diễn ánh sáng đột ngột dừng lại vài giây.
Mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao:
“Sao tắt rồi?”
“Không lẽ hỏng à?”
“Hay là kết thúc rồi?”
Ngay khi đám đông trên Bến Thượng Hải còn đang bàn tán, màn trình diễn ánh sáng lại bừng lên lần nữa, rực rỡ hơn, chói lòa hơn.
Từng tia sáng trong bóng tối dần dần ghép lại thành bốn chữ lớn.
Trong tầm mắt, chỉ còn lại bốn chữ ấy.
Đó là hai cái tên.
Giang Trì. Tô Đường.
Hai cái tên đặt cạnh nhau.
Ở giữa còn có một trái tim đỏ thật lớn.
Trái tim ấy theo ánh đèn nhấp nháy liên hồi, như một trái tim thật sự đang đập.
Cả hiện trường không hẹn mà cùng vang lên một tràng huýt sáo dữ dội.
“Trời ơi, màn trình diễn ánh sáng còn dùng để tỏ tình được luôn à? Đại lão nào chơi lớn vậy?”
“Đỉnh của chóp luôn, lãng mạn quá rồi!”
“Ghen tị ghê!”
“Tôi cũng ghen tị!”
Mọi người vừa nói vừa không quên rút điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc này.
Còn nhân vật chính – Tô Đường – thì đã hoàn toàn sững sờ.
Một chuyến đi kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ, vượt qua quãng đường hàng nghìn cây số, cô không tài nào tưởng tượng được, lại có thể nhận được một bất ngờ như thế này.
Giang Trì hẳn là đã lên kế hoạch cho chuyến “nói đi là đi” này từ rất lâu rồi.
Cũng hẳn là đã chuẩn bị bất ngờ này từ rất sớm.
Trong lòng Tô Đường dâng lên từng đợt, từng đợt ấm áp.
Dòng ấm áp ấy nhanh chóng nhấn chìm cả người cô, khiến hốc mắt cay xè, ánh mắt mờ sương.
Hai cái tên ấy không xuất hiện quá lâu, ngay sau đó liền đến thời khắc đếm ngược giao thừa.
Hóa ra, sắp đến mười hai giờ rồi.
Thời gian trôi nhanh quá.
Trên toàn bộ Bến Thượng Hải, bất kể già trẻ, trai gái, đẹp xấu, tất cả đều đồng thanh bắt đầu đếm ngược.
“3!”
“2!”
“1!”
“Woah!”
Trong tiếng reo hò vang trời, năm mới cuối cùng cũng đến.
Từng chùm pháo hoa khổng lồ lần lượt nở rộ trên bầu trời, khiến mặt sông Hoàng Phố sáng rực như ban ngày.
Màu sắc rực rỡ của pháo hoa in sâu vào đáy mắt Tô Đường. Trong mắt cô, là cả một bầu trời pháo hoa thịnh thế.
Cô không kìm được quay đầu nhìn người bên cạnh.
Lúc này, Giang Trì cũng đang nhìn cô.
Giữa biển người chen chúc, anh mở miệng nói với cô một câu.
Dù xung quanh ồn ào náo nhiệt vô cùng, nhưng Tô Đường cảm thấy mình vẫn nghe rõ anh nói gì, ngay khoảnh khắc ấy.
Anh nói:
“Baobao, sau này mỗi một lần giao thừa, tôi đều sẽ ở bên cậu.”
Cô nghiêng đầu, nở với anh một nụ cười rực rỡ đến cực điểm – rực rỡ hơn cả hoa xuân, lộng lẫy hơn cả pháo hoa.
Cô nói:
“Được.”