Bác sĩ nhìn thấy gương mặt của Tô Đường thì không khỏi lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Vì trông cô thật sự bị đánh đến quá thê thảm. Cả khuôn mặt sưng phù đến mức gần như không nhìn ra hình dạng ban đầu, còn đáng sợ hơn là những vết dao trên mặt, sâu đến thấy cả xương. Máu tươi thấm đẫm cả gương mặt, không chỉ vậy, ngay cả trên người cô cũng đầy những vệt máu khô.
Bác sĩ xem xét tình trạng vết thương trên mặt cô, do dự một chút rồi vẫn nói thật:
“Gương mặt của em có nguy cơ bị hủy. Vết thương quá sâu. Dạo này chú ý tuyệt đối không được để vết thương dính nước, còn rất nhiều thứ phải kiêng, em phải nhớ kỹ. Tôi kê thuốc cho em, có cả thuốc bôi lẫn thuốc uống. Còn hiệu quả hồi phục… khó nói lắm. Em dùng thuốc một tuần rồi quay lại xem kết quả.”
Tô Đường mím môi, gật đầu, cố đè nén nỗi hoảng hốt và uất nghẹn trong lòng.
Là con gái, đương nhiên cô cũng yêu cái đẹp. Nhất là khi cô rất rõ, khuôn mặt hiện giờ… trong tương lai gần sẽ đẹp đến mức vượt xa trí tưởng tượng của người đời.
Khi vừa bước đến bệnh viện, cô mới chợt nhớ ra cô gái trùng tên với mình rốt cuộc là ai.
Khác với một Tô Đường vô danh tầm thường như cô, nguyên chủ Tô Đường kiếp trước là cái tên vang dội khắp quốc tế, các giải thưởng lớn nhỏ cầm đến mỏi tay.
Tô Đường —— con gái riêng của Đường Thế Thành.
Tuổi thiếu niên là học bá, trưởng thành liền trở thành “nữ thần quốc dân”. Hai mươi lăm tuổi đã đăng quang Ảnh hậu, được truyền thông đồng loạt tôn xưng là “nữ thần”.
Ngoài tất cả danh hiệu đó, điều khiến người ta ngưỡng mộ nhất chính là nhan sắc vô song của cô.
Truyền thông từng bình luận:
“Nhan sắc của Tô Đường như một viên minh châu rực rỡ, khiến tất cả những vì sao quanh nàng đều trở nên mờ nhạt.”
Tô Đường là minh châu, còn những người khác, chỉ là những ngôi sao bị ánh sáng của nàng che lấp.
Dù là bất cứ thời đại nào, cũng khó tìm được ai có thể sánh ngang nhan sắc của cô. Cô thậm chí còn được khen ngợi là:
“Mỹ nhân bốn nghìn năm mới có một.”
Nhưng kết cục của Tô Đường lại bi thảm đến mức khiến người ta khó lòng tin nổi.
Cuối cùng cô bị người ta cố ý hủy dung. Trên mạng đầy rẫy ảnh nóng của cô, mỗi tấm đều khiến người ta không dám nhìn thẳng. Không lâu sau lại nổ ra scandal cô nghiện ma túy. Cả mạng xã hội mắng chửi cô đến không ngóc đầu lên nổi. Sự nghiệp của cô lao thẳng xuống vực, công ty quản lý cũng bỏ mặc, không còn khả năng quay lại đỉnh cao.
Không lâu sau khi những tin xấu đó nổ ra, Tô Đường tự sát.
Uống hết một lọ thuốc ngủ.
Hưởng dương đúng hai mươi lăm tuổi.
Tô Đường chết muộn hơn Tô Đường nguyên chủ một năm, vì vậy cô biết những chuyện xảy ra sau khi Tô Đường qua đời.
Rất nhiều người từng hỏi: vì sao Tô Đường lại tự tay phá nát cả ván bài tốt mà trời ban? Nào là ma túy, trụy lạc, quy tắc ngầm… đủ loại tin tiêu cực đổ xuống đầu. Cô gần như trở thành biểu tượng của sự ô nhục.
Khi đó, Tô Đường cũng từng nghi hoặc: Tô Đường nguyên chủ có thật sự là người như vậy không?
Không hiểu vì sao, trực giác của cô luôn nói rằng —— Tô Đường tuyệt đối không phải như thế.
Là một người ngoài cuộc, cô từng ác ý suy đoán rằng Tô Đường có thể đã bị người khác hãm hại.
Ví dụ như —— người chị cùng cha khác mẹ của cô.
Một lần có một phóng viên cũng đưa ra nghi vấn đó, nhưng chưa được bao lâu đã bị xóa sạch không còn dấu vết, tìm thế nào cũng tìm không ra.
Sau sự kiện đó, Tô Đường càng tin vào suy đoán của mình.
Nhưng Tô Đường chưa bao giờ nghĩ đến —— cô lại trọng sinh thành chính Tô Đường nguyên chủ!
Cô thật sự không hiểu, vì sao bản thân lại trọng sinh về mười năm trước, còn nhập vào thân thể của Tô Đường nguyên chủ?
Nghĩ đến những thành tựu đời trước của Tô Đường nguyên chủ, Tô Đường càng không hiểu —— tại sao người được trọng sinh không phải chính chủ Tô Đường mà lại là cô?
Từ một diễn viên quần chúng vô danh, trở thành ảnh hậu được vạn người chú mục, chỉ mất vài năm.
Cô ấy đi con đường đó, vừa nhanh vừa đẹp. Tự tin, chói sáng, không ai sánh bằng. Đổi lại là Tô Đường, có đánh chết cô cũng không làm được.
Nhưng bây giờ cô chính là Tô Đường nguyên chủ rồi.
Nghĩ đến tương lai dài đằng đẵng phía trước, Tô Đường lại càng hoảng, suýt nữa khóc lần nữa. Cô phải làm sao bây giờ…
Nghĩ đến người phụ nữ ngồi trong xe nhìn cô bị đánh không chút dao động —— Thẩm Doanh —— càng chứng thực suy đoán của cô.
Kiếp trước, Tô Đường rất có thể bị chính mẹ con Thẩm Doanh – Đường Vãn Thu hại chết.
Chỉ khi trọng sinh, cô mới biết —— trước khi nổi tiếng, Tô Đường nguyên chủ từng trải qua chuyện bị người ta rạch nát mặt.
Cô cắn môi.
Kiếp trước, gương mặt này của cô phải đến năm hai mươi lăm tuổi mới bị hủy hoàn toàn. Có nghĩa là lần này, vết thương sẽ không để lại sẹo.
Nhưng bây giờ, cô… đã trở thành Tô Đường rồi.
Vậy lịch sử có thay đổi không?
Tô Đường không thể xác định.
Khi rời bệnh viện, toàn bộ khuôn mặt cô được băng kín, chỉ để lộ trán, đôi mắt và cằm.
Liệu gương mặt có khôi phục lại vẻ đẹp ban đầu hay không, còn phải xem tình trạng hồi phục. Bác sĩ khuyên cô nên đến bệnh viện lớn để điều trị, cho rằng khả năng khôi phục rất cao, còn nơi này không đủ điều kiện. Nếu không đi bệnh viện lớn, mặt cô rất có khả năng để lại sẹo.
Nhưng Tô Đường đã tiêu hết số tiền ít ỏi trong người, còn nợ thêm một khoản viện phí. Với thân phận hiện tại chỉ là học sinh lớp 11, không thu nhập, chẳng biết bao giờ mới trả nổi nợ. Cô lấy đâu ra tiền để đến bệnh viện lớn cứu gương mặt?
Nhưng vấn đề lớn hơn nữa là —— cô hiện tại không còn một xu. Ngay cả tiền sống qua ngày cũng không có.
Cô phải sống thế nào đây?
Đồ đạc trong nhà đều bị người của Thẩm Doanh đập phá rồi, chẳng còn thứ gì nguyên vẹn. Ngay cả cái giường cô ngủ cũng bị phá nát, tối nay thậm chí không có chỗ để ngủ.
Tô Đường đứng ngây người, trong mắt tràn đầy bối rối, hoàn toàn không biết mình nên đi đâu.
Cô mệt mỏi quay trở về nhà, nơi vẫn y như lúc trước: hỗn loạn, vỡ nát, đồ đạc nằm ngổn ngang trên sàn, nhìn chẳng giống chỗ người sống.
Sau khi mẹ ruột của nguyên chủ mất, cô ấy bận rộn lo tang lễ, bôn ba khắp nơi vay tiền nhưng chẳng được gì, vì vậy không hề có thời gian thu dọn nhà.
Còn bây giờ, Tô Đường cũng chẳng còn chút sức lực nào để dọn dẹp.
Cô buộc phải ngồi xuống một góc trống, hai tay ôm gối, bụng đói đến réo lên từng hồi, nhưng cô ngay cả tiền mua một cái bánh bao cũng không có.
Nhà trống rỗng, người không một xu dính túi —— đó chính là tình cảnh của cô bây giờ.
Vết thương trên mặt vẫn còn âm ỉ đau, nhưng may là không chảy máu nữa.
Nghĩ đến lời bác sĩ nói về khả năng để lại sẹo, tim Tô Đường lại nhói lên.
Không có cô gái nào không yêu cái đẹp, Tô Đường cũng vậy.
Dù có đến chín mươi chín phần trăm là sẽ không để lại sẹo… nhưng ai biết có trúng ngay phần trăm bất hạnh còn lại hay không?
Nhưng cô còn có thể làm gì?
Mặt đã bị rạch, cô lại không có tiền đến bệnh viện lớn. Ngay cả sinh tồn cũng khó khăn.
Tô Đường ôm chặt mình, run rẩy vì sợ.
Nước mắt lăn xuống.
Lúc này, ngoài gương mặt, thứ khiến cô sợ nhất… là bước tiếp theo của Thẩm Doanh.
Nhìn thế nào cũng thấy đối phương không định dễ dàng buông tha cô. Lần này còn đích thân từ kinh thành chạy đến thị trấn nhỏ Giang Nam này, rốt cuộc là muốn làm gì?
Từ việc đầu tiên phái người đến nhà gây chuyện, khiến mẹ của nguyên chủ tức chết… đến việc thuê người rạch mặt cô trong ngõ nhỏ.
Nếu đối phương thấy cô thảm thế này mà vẫn chưa vừa ý…
Vậy bước tiếp theo… Tô Đường thật sự không dám tưởng tượng.
Chỉ cần nghĩ đến những gì đã trải qua, tim cô liền lạnh buốt.
Kiếp trước nguyên chủ đã trải qua tất cả những chuyện đó như thế nào…
Cuối cùng mới chọn bước chân vào giới giải trí? Phơi mình dưới ánh đèn, dùng công khai để ép đối phương kiêng dè?
Vậy bây giờ đổi thành cô… chẳng lẽ cũng phải đi con đường đó?
Không… không được! Cô thật sự không làm nổi!