Cô nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Còn nữa, anh ấy bình thường rất không hiểu được tâm tư của con gái, mà cũng lười đoán. Em muốn cái gì thì cứ nói với anh ấy, muốn chữ ký muốn chụp hình chung anh ấy đều sẽ cho em cả.”
Hàn Mộ Hân tiếp tục dùng vẻ mặt tủi thân nhìn người nhị tẩu mới, giọng hoàn toàn nhận thua:
“Nhưng mà… em không dám…”
Lý Lộ Diêu: “…”
Cô bỗng nhiên vô cùng thấu hiểu tâm trạng của Hàn Mộ Hân – quá thấu hiểu luôn ấy! Cô cũng muốn được chụp hình chung với Ảnh đế đại đại mà còn nhát chết không dám đây này!!!.....
Cho nên nói, việc an ủi người khác thật ra chỉ là “đứng nói chuyện thì không đau thắt lưng” thôi đúng không?…
Hai người phụ nữ nhìn nhau không nói được lời nào, trong lòng lại đồng loạt nghĩ:
Hàn Diệp sao có thể vừa đáng yêu vừa đáng ghét đến thế này chứ…
Sau đó Hàn Mộ Hân rất tám chuyện hỏi Lý Lộ Diêu toàn bộ quá trình hai người quen biết, hiểu nhau yêu nhau. Gần như là toàn diện không góc chết, hỏi từ đầu tới cuối.
Lý Lộ Diêu tất nhiên cũng chẳng giấu gì, chỉ có điều lược bỏ phần cả hai mang ký ức kiếp trước và từng yêu nhau một đời quá máu chó, không tiện kể ra.
Khi Hàn Mộ Hân nghe đến đoạn Lý Lộ Diêu chủ động tỏ tình lần đầu bị từ chối, sau đó lại tỏ tình lần thứ hai… câu thoại kinh điển suýt chút nữa bật ra khỏi miệng.
“Nữ hiệp! Xin nhận tôi một lạy!”
Nữ thần của cô sao lại dũng cảm như vậy chứ! Chủ động theo đuổi, không sợ hãi, không lùi bước quả nhiên là tấm gương đáng để học hỏi! Cảm giác sùng bái dâng lên như nước sông Hoàng Hà, cuồn cuộn không dứt (⊙o⊙)…
Nhưng mà ngay cả người nhà họ Hàn như cô cũng phải bất bình thay cho Lý Lộ Diêu. Một mỹ nhân yêu kiều thế này chủ động “nhào vào lòng”, vậy mà anh hai cô không những từ chối mà còn suýt từ chối đến hai lần?
Quan trọng hơn là cô thật sự không hiểu Lý Lộ Diêu thích anh hai cô ở điểm nào. Đẹp trai thì đúng, nhưng nhìn mặt không thể ăn cơm được mà?
Vì thế, nghi vấn trong lòng cứ thế tuôn ra:
“Nhị tẩu, chị rốt cuộc thích anh hai em ở điểm nào vậy?”
Lý Lộ Diêu nhìn thấy vẻ đau lòng – thương tiếc lộ rõ trên mặt cô bé, lập tức bật cười khẽ.
Con bé này… đang đau lòng thay cho cô sao?
Đùa à? Người đàn ông của cô là bảo vật cô nâng niu trong tay đấy, có gì mà phải thay cô tiếc nuối chứ?
Nghĩ đến người đàn ông kia, đôi mắt Lý Lộ Diêu ánh lên ánh sáng dịu dàng ngọt ngào, thật lâu sau mới chậm rãi nói:
“Loại đàn ông đó, hễ yêu rồi thì sẽ giữ chặt không buông… dù là luân hồi sinh tử cũng không thể chia lìa…
Một người đàn ông như vậy, làm sao chị lại không thích được chứ?”
Câu này giống như trả lời Hàn Mộ Hân, lại giống như tự nói với chính mình.
Cô không để ý ngữ khí có vẻ kỳ lạ, tiếp tục nói:
“Thích anh ấy rất dễ… còn yêu anh ấy, là vì anh ấy đối xử với chị tốt nhất, là người tốt với chị nhất trên đời này.”
Nói xong, đôi mắt Lý Lộ Diêu cong cong, ánh sáng dịu dàng long lanh.
Hàn Mộ Hân thì… hoàn toàn đơ lại.
Cô không ngờ nữ thần nhìn có vẻ đoan trang – hàm súc như vậy lại tự nhiên nói ra chữ “yêu” dễ dàng đến thế.
Trên đời này, phần lớn người trưởng thành dùng “thích” để biểu đạt tình cảm.
Còn mở miệng nói “yêu” thì thấy gượng, thấy ngại, thấy sến.
Ngay cả khi họ yêu thật, cũng không muốn thừa nhận… còn phải so đo, cân đo thiệt hơn, tính toán tổn thất tình cảm rồi mới dám nói một lời cam kết…
Đúng lúc ấy Hàn Diệp xuất hiện trong phòng khách, cắt ngang cuộc trò chuyện tràn đầy hormone tình cảm của hai người phụ nữ.
Anh rất tùy ý ngồi xuống cạnh Lý Lộ Diêu, đưa tay nắm lấy một bàn tay của cô, chơi đùa một lát rồi mới từ tốn nói:
“Anh đói rồi.”
Hàn Mộ Hân: “…”
Anh hai cô từ khi nào trở nên đáng yêu vậy?? Đói thì tự tìm đồ mà ăn chứ? Đây là đang… đợi được cho ăn???
Chưa đợi cô tiêu hóa nổi câu nói, Lý Lộ Diêu đã đứng dậy ngay lập tức, xắn tay áo:
“Mộ Hân, ăn trưa cùng bọn chị nhé, chị đi nấu đây.”
Cái gì????
Hàn Mộ Hân há hốc mồm như con gà mái bị kinh hãi
Nữ thần của cô đi nấu cơm??? Quá ảo diệu rồi có được không??
Chưa kịp than thở, Lý Lộ Diêu đã đi thẳng vào bếp.
Lúc này, Hàn Diệp ngồi bên cạnh ý vị thâm trường nói với em gái mình:
“Con gái… chẳng phải ai cũng không biết nấu ăn đâu.”
Cô bé này từ nhỏ được cưng chiều thành quen, cơm chẳng bao giờ phải nấu, áo chẳng bao giờ phải giặt.
Tính nết không hư, nhưng trong mắt anh người khá cổ hủ thì… đúng là thiếu chút sức cạnh tranh nếu sau này đi lấy chồng.
Nhìn vợ mình ấy, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, quá tốt luôn!
Anh nhặt một múi quýt trên bàn trà, bỏ vào miệng, trong lòng lại nghĩ đến ưu điểm của vợ mình ngọt quá~
Hàn Mộ Hân còn chưa kịp hết sock vì cảnh tượng ban nãy, lại nghe anh hai hiếm hoi nói chuyện với mình. Nhưng!
Cô vừa bị… chê đúng không???....
Hàn tiểu thư cảm thấy nếu tiếp tục ngồi đây chắc sẽ bị ánh mắt anh hai đông cứng chết hoặc khinh bỉ chết mất.
Vì thế, cô lập tức đứng dậy đi theo Lý Lộ Diêu vào bếp, danh nghĩa phụ giúp!
Nhưng đến nơi cô mới phát hiện…
Nhị tẩu hoàn toàn không cần người giúp!!!!
Chỉ thấy Lý Lộ Diêu thuần thục cắt rau, nổi lửa, đổ dầu, đảo chảo…
Đây tuyệt đối là mẫu “hiền thê” hàng thật giá đúng!
“Nhị tẩu, em… giúp gì được ạ?” Hàn Mộ Hân lí nhí hỏi.
Lý Lộ Diêu nhìn cô một cái, mỉm cười hiểu ý:
“Nhìn là được rồi, không cần làm gì cả.”
Hàn Mộ Hân: “…”
Khi món ăn được bưng lên, cô lại giật mình
Mấy món này… đều là món anh hai thích nhất!!
Còn có cả đĩa ngó sen nếp đường rất không hợp với mâm cơm giản dị, rõ ràng là chuẩn bị riêng cho anh hai!
Một bữa ăn trôi qua, Hàn Mộ Hân hoàn toàn câm nín, chỉ biết cúi đầu ăn cơm…
Trời ơi, cảm giác ăn một bữa cơm mà như bị nhét đầy thức ăn cho chó là sao đây????
Ban đầu cô còn sốc vì cảnh Lý Lộ Diêu dịu dàng gắp đồ ăn cho Hàn Diệp, nhìn như một người vợ nhỏ xíu xiu.
Nhưng anh hai cô vị “trích tiên lạnh lùng” trong mắt người ngoài lại thản nhiên tiếp nhận, thậm chí còn âm thầm đáp lại cực kỳ tự nhiên.
-
Lặng lẽ rót cho Lý Lộ Diêu một ly trà gừng đường đỏ, đổi ly nước cam trên tay cô đi.
-
Lý Lộ Diêu vừa rời bàn đi lấy cơm, anh đã nhẹ nhàng kéo đĩa thức ăn cô thích đến gần chỗ của cô.
-
Cô ăn nửa cái bánh bao không muốn ăn nữa, anh cầm lấy ăn một hơi hết sạch.
-
Cô định đi rửa chén, anh mở miệng nhắc: “Đừng dùng nước lạnh.”
Được rồi, cô hiểu rồi!
Nhị tẩu đang đến tháng!!! Để em rửa cho!!!
Đây là tiếng gào thét gần như sụp đổ trong lòng Hàn Mộ Hân.
Một bữa cơm đã giúp cô refresh toàn bộ nhận thức về anh hai mình!!!
Ai nói anh không thương vợ?
Ai nói anh lạnh lùng xa cách???
Từ nay ai dám nói Lý Lộ Diêu không phải bảo bối của anh hai, Hàn Mộ Hân sẽ xắn tay áo lao lên gây sự ngay!
Thật quá đáng!
Trước mặt cô một người em gái độc thân! hai người lại lẳng lặng rắc thức ăn cho chó như vậy!!!
Không nói chuyện nhiều, không liếc mắt nhiều, nhưng phối hợp quá ăn ý, hành động quá tự nhiên, thái độ quá đỗi bình thường…
Mà bầu không khí lại hồng phấn đến mức muốn nghẹn chết người ta!!
Hàn Mộ Hân vừa rửa chén vừa âm thầm oán thán, đây rõ ràng là anh hai ghét sự có mặt của bóng đèn là cô và cố tình trả thù đúng không?!
Sau khi rửa chén xong, cô lại ngồi một lúc trong phòng khách, càng nhìn càng cảm thấy hai người họ bất cứ lúc nào cũng phát ra đường mật.
Cuối cùng, vì xấu hổ + phẫn nộ, cô quyết định về!
Không ngờ lúc sắp ra cửa bị Lý Lộ Diêu gọi lại.
“Đưa quyển sổ hồi nãy em bảo chị ký lại đây.” Lý Lộ Diêu cười nói.
Hàn Mộ Hân ngơ ngác nhưng vẫn làm theo.
Chỉ thấy Lý Lộ Diêu tự nhiên đưa quyển sổ cho Hàn Diệp:
“Nè, ký cho em gái anh đi. Ký cho đàng hoàng đó!”
Nói xong còn vỗ vỗ đầu Hàn Diệp.
Vặt lông hổ trên đầu???
Đó là suy nghĩ lóe lên trong đầu Hàn Mộ Hân.
Nhưng… Hàn Diệp lại chẳng để ý chút nào.
Anh tìm vị trí chữ ký của Lý Lộ Diêu, nghĩ ngợi một lát, rồi viết mấy nét rồng bay phượng múa, sau đó đưa quyển sổ lại cho Hàn Mộ Hân.
Lý Lộ Diêu thì bảo hai người đứng gần lại, bấm một tấm hình, rồi gửi ngay cho Hàn Mộ Hân qua WeChat.
“Rảnh thì đến chơi với nhị tẩu nhé, chị ấy chẳng có mấy bạn bè.”
Nghĩ nghĩ, Hàn Diệp lại bổ sung:
“Tốt nhất là lúc anh không có nhà.”
Hàn Mộ Hân cảm thấy hôm nay ông trời mở to mắt nhìn cô rồi!!!
Nữ thần! Nữ thần và anh hai cô!
Đều liên tục cho cô bất ngờ!!
Cô vui đến mức gật đầu lia lịa, chạy về trong tâm trạng lâng lâng.
Ra khỏi cửa, Hàn Mộ Hân lập tức mở chữ ký:
Chúc em mỗi ngày đều vui vẻ nhé :)
Tẩu: Lý Lộ Diêu
Dưới đó là chữ ký của anh hai:
Chúc muội một đời bình an thuận lợi
Huynh: Hàn Diệp
Nhìn hai dòng chữ ký ấy, mắt Hàn Mộ Hân không biết từ lúc nào đã ươn ướt…