Sư phụ chưởng môn buông chén trà xuống, một tay ông ấy cầm lấy tay Diệp Tố, râu ria cũng nhịn không được mà run rẩy: "Tiểu sư muội của con một tháng có đến hai mươi mấy ngày là ở Vô Âm Tông, linh khí dồi dào nên việc đạt được Trúc Cơ này cũng không có gì lạ.
Nhưng con không có gì mà cũng đạt được Trúc Cơ, thật sự..." Đại đệ tử này của ông ấy mỗi năm cũng chỉ được phân cho mấy viên linh thạch thấp kém chẳng ra gì mà thôi."Sư phụ, dù sao cũng Trúc Cơ rồi." Diệp Tố vỗ vỗ lên tay sư phụ chưởng môn: “Cũng đâu thu lại được.”Ngoài cửa lúc này lại có một người gọi “sư phụ”, hai người quay đầu nhìn lại, người đứng bên ngoài là một vị thiếu niên tuấn mỹ vô cùng, giữa trán hắn ta còn có một nốt ruồi đỏ, xinh đẹp như một giọt máu.