Chương 98: Vật ngã lão nhị đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 98: Vật ngã lão nhị.

Xoa xoa hai tay, Kỳ Tiếu Tiếu khẽ nói nhỏ:
“Phong Phong, yên tâm, con sẽ nhẹ… thật nhẹ thôi.”
Cười đểu một cái, cô nhào thẳng về phía Kỳ Quảng Phong, dọa anh phải lùi lại một bước rồi ngã ngửa xuống đất.

Hôm nay Kỳ Quảng Phong mặc một chiếc sơ mi. Trước đây, khi chưa biết người kia là Phong Phong, Kỳ Tiếu Tiếu chỉ thấy cái kiểu này là giả bộ nghiêm túc. Trời nóng thế mà còn mặc kín như bưng, không sợ bị rôm sảy sao? Suốt ngày mặt lạnh như thể ai nợ anh mấy triệu, nhìn thôi đã chán. Nhưng một khi biết đó là Phong Phong…

Nhìn kiểu gì cũng thấy dễ chịu, nhìn kiểu gì cũng thấy thuận mắt. Tóm lại, chỉ cần là Phong Phong, cho dù gương mặt có bình thường đến đâu, cô cũng thích.

Cởi chiếc cúc đầu tiên của sơ mi, mấy cái phía dưới thì Kỳ Tiếu Tiếu không thèm kiên nhẫn nữa, liền đưa tay nắm hai vạt áo rồi mạnh tay xé toạc. Tiếng “rắc rắc” vang lên liên tục, áo lập tức mở ra.

Thấy bên trong là một chiếc “đại khả ái” màu đỏ chót, Kỳ Tiếu Tiếu trêu:
“Phong Phong, không ngờ ba kín đáo thế này mà lại mặc màu đỏ tươi nha, hề hề.”

Kỳ Quảng Phong tức đến mức mặt xanh mét.
Về nhất định phải cho tên Vân Lễ kia một trận ra trò.

Đáng chết, dám lừa anh! Ban đầu nói muốn anh giúp ngụy trang một chút, lại làm thành ra thế này, còn bảo “như vậy mới cân đối” gì đó. Lúc đó anh vừa lo cho an toàn của Tiếu Tiếu, vừa thấy hắn nói cũng có lý, nên không cãi. Quần áo là do hắn chuẩn bị, nếu không phải giữa chừng anh phát hiện thì chắc Tiếu Tiếu sẽ cười lăn khi thấy cả đống màu mè sặc sỡ. May mà đổi kịp áo ngoài, nhưng nội y thì thật sự khó thay nên đành chịu.

Trong lúc Kỳ Quảng Phong còn đang nghĩ ra hàng loạt cách “xử lý” Vân Lễ, thì Kỳ Tiếu Tiếu đã nhanh như chớp cởi phăng chiếc “đại khả ái” ra.

Ban đầu còn háo hức, nhưng khi thấy “bộ mặt thật” của thứ này, Tiếu Tiếu lập tức hơi mất hứng, nhưng vẫn không bỏ được thói trêu chọc.

Trên ngực Phong Phong vốn gầy gọn giờ lại xuất hiện hai cục thịt, nhìn mà chướng mắt, cứ y như hàng thẩm mỹ của mấy cô bây giờ.

Nhìn gương mặt đầy biểu cảm của anh, Tiếu Tiếu nói:
“Phong Phong, đừng nói với con là ba đi làm cái này nha? Quá lỗ vốn luôn đó. Con thích dáng người xưa kia đẹp muốn chảy nước miếng cơ. Tất cả là tại Vân Trình, đáng chết, bày ra cái trò này, hành con thì thôi, còn lôi cả ba vào. Chờ ra ngoài, con nhất định đánh hắn tơi tả!”

Bị Tiếu Tiếu trừng mắt một cái, mặt Kỳ Quảng Phong đen kịt.
Trong đầu cô rốt cuộc toàn chứa cái gì vậy?

Anh gõ mạnh một cái vào đầu cô:
“Bỏ ngay mấy ý nghĩ đó. Để tránh người khác nghi ngờ, thứ này phải dùng thuốc đặc chế mới tháo được.”

Nhớ lại lúc Vân Lễ đề cử món này, ánh mắt hắn sáng rực và nói thao thao bất tuyệt, Kỳ Quảng Phong chỉ thấy nhức trứng. Thằng nhóc đó chắc chắn cố ý muốn trêu anh. Quả thật lần này anh tính toán chưa kỹ, nhất là khi thấy biểu cảm của Tiếu Tiếu bây giờ, anh càng hối hận.

“Ồ.” – Tiếu Tiếu đáp gọn, rồi im bặt.

Anh tưởng cô sẽ nói thêm gì, nhưng chờ mãi không thấy. Quay sang nhìn, suýt nữa anh phun máu.

Hôm nay anh mặc một chiếc quần dài nữ kiểu thể thao, mà Tiếu Tiếu thì đang chăm chú nhìn chằm chằm vào giữa hai chân anh, đôi mắt láo liên như đang tính kế gì đó.

Chưa đợi cô mở miệng, Kỳ Quảng Phong đã nhanh chóng quát:
“Những thứ khác cũng đừng có mà nghĩ!”

Ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt đẹp của Tiếu Tiếu long lanh nước. Nếu là tình huống bình thường thì nó sẽ rất ngây thơ, nhưng giờ thì…

“Phong Phong~~” – Cô kéo dài giọng, như chiếc lông vũ khẽ gãi trong lòng anh, ngứa ngáy vô cùng.

Nếu là chuyện khác thì anh đã sớm đầu hàng, nhưng hôm nay thì tuyệt đối không thể.
Mặt nghiêm lại:
“Tiếu Tiếu, ngoan ngoãn!”

Chớp mắt mấy cái, Tiếu Tiếu tỏ vẻ ngây thơ:
“Phong Phong, con ngoan mà. Con chỉ muốn nói, nếu ba không đứng dậy thì quần bs sắp ướt rồi.”

Thật tiếc quá, cô rất muốn giật phăng chiếc quần mỏng tang kia ra xem rốt cuộc bên dưới ngụy trang thế nào. Nhìn thế này hoàn toàn không còn dáng vẻ trước kia, trông như con gái, thật kỳ diệu.

Kỳ Quảng Phong: …
Anh biết con nhóc này thích gây sự, nhưng cần gì phải nói giọng kỳ cục như vậy? Chẳng qua là muốn chọc anh thôi. Thôi kệ, chắc do anh chiều quá.

Anh đứng dậy, kéo Tiếu Tiếu lên:
“Ra ngoài thôi, ở lâu quá người ta sẽ nghi.”

Cứ ở đây thì không ai nghi ngờ, nhưng đầu óc cô cứ xoay là lại nghĩ ra trò, chưa biết sẽ làm gì nữa. Ở ngoài còn có camera, cô sẽ ngoan hơn.

Luyến tiếc rời ánh mắt khỏi “bộ phận” kia, Tiếu Tiếu nghiêm túc nói:
“Được thôi, nhưng tối nay con sẽ tìm cách sửa camera, để ba không phải đứng phạt, ngủ với con nhé.”
Ngủ thì cô tha hồ “động thủ, động cước” – tuyệt quá!

Phong Phong giả gái khó lắm, sao cô lại bỏ lỡ cơ hội chiếm lợi chứ? Sau này chắc gì anh chịu giả nữa. Nghĩ tới thôi đã thấy tim đập nhanh.

Kỳ Quảng Phong thấy cô cứ dán mắt vào ngực mình, mặt lại đen.
Tại sao trước đây cô chưa bao giờ bám anh như thế, chỉ vì hai cục thịt này thôi sao? Vậy là cô thích đặc điểm này – mà chỉ phụ nữ mới có. Xem ra sau này phải đuổi hết mấy cô gái trong bán kính 5 dặm quanh cô, kẻo có ngày xảy ra chuyện.

Chỉ là… điều này chứng minh đàn ông đang yêu thì IQ thấp thật.
Tam thiếu Kỳ đã bao giờ thấy Tiếu Tiếu động tay động chân với phụ nữ khác chưa? Chưa bao giờ, ngược lại cô toàn bị phụ nữ trêu, rồi tìm cách né. Đây mới là Tiếu Tiếu – cứ đứng trước phụ nữ là yếu thế.

Còn chuyện giờ cô chiếm lợi thế hết lần này đến lần khác, chẳng qua là vì người đối diện là anh thôi. Cô thì vô tâm, nhưng Kỳ Quảng Phong lại hay suy diễn lung tung. Hai người EQ đều thấp, muốn đến được với nhau thật không dễ.

Ban ngày, Tiếu Tiếu lại tiếp tục “làm khổ” Kỳ Quảng Phong. Trước kia là vì ghét nên kiếm chuyện, giờ thì vì vui quá khi biết anh là Phong Phong, muốn nhìn anh bận rộn, lúng túng. Nói chung, cô chỉ có một từ – “náo”.

Nhưng Kỳ Quảng Phong cũng sẵn sàng chiều cô. Cô nói gì anh cũng làm, thậm chí giặt cả đồ lót cho cô.

Trong phòng giám sát, theo lệnh của Vân Trình, mấy người đàn ông luôn để mắt tới hai người. Một tên lặng lẽ rơi lệ vì Kỳ Quảng Phong – bà xã này thật biết kiếm chuyện, không hiểu sao sếp lại thích. Nhưng nếu sau này cưới thật…

Mặt hắn tái mét, trong lòng tự thắp cho mình một cây nến.
Tốt nhất là hút điếu thuốc cho bớt hoảng.

Tiếu Tiếu hoàn toàn không biết, trong mắt thuộc hạ của Vân Trình, cô đã là “đại ma vương”. Lúc này, cô đang nằm trên giường, cầm một chiếc máy tính mini mà trước kia Sở Tiểu Ngư lén đưa. Bình thường chưa dùng, hôm nay thì… hề hề.

Chỉ cần chờ qua giờ mà Vân Trình thường tới, cô sẽ dùng nó hack mạng hỗ trợ camera, tráo video mấy ngày trước với hôm nay, để họ cứ xem cảnh cũ mà không phát hiện. Thế là cô tha hồ dụ Phong Phong lên giường.

Nghĩ vậy, cô chui đầu vào chăn cười thầm, thỉnh thoảng liếc sang gương mặt không cảm xúc của Kỳ Quảng Phong.
Hề hề, cứ giả vờ nghiêm túc đi, lát nữa thì chờ em “chiêu đãi” nhé. Có lợi mà không chiếm thì phí!

Thời gian trôi chậm chạp, lần đầu tiên Tiếu Tiếu thấy từng phút từng giây dài lê thê. Cuối cùng, tám giờ tối cũng qua.

Cô lập tức quay đầu, như thường lệ sau khi Vân Trình rời đi, ẩn tay dưới chăn, gõ nhanh trên máy tính mini. Không cần nhìn màn hình, vì cô đã mô phỏng việc này hàng ngàn lần trong đầu.

Màn hình nhỏ chia thành nhiều ô, mỗi ô là video giám sát của các ngày gần đây. Tiếu Tiếu chọn một cái thích hợp nhất, gõ mã, xong rất nhanh.

Trong phòng giám sát, gã đàn ông vừa ăn hạt dưa vừa canh màn hình. Bỗng hình ảnh lóe lên, hắn giật mình nuốt luôn cả vỏ, tưởng có chuyện, bật dậy. Nhưng hình ảnh nhanh chóng trở lại bình thường, hắn thở phào. May quá, hôm nay “tiểu tổ tông” không gây sự. Thế là lại ngồi xuống tiếp tục ăn hạt dưa.

“Xong!” – Tiếu Tiếu giơ máy tính mini khoe với Kỳ Quảng Phong, vẻ đắc ý.

Anh liếc nhìn, thấy đèn trên camera trong phòng đã tắt. Bên kia chắc vẫn có hình, nhưng là lúc nào thì tùy tay nghề của cô. Xem ra, câu nói của Tiếu Tiếu lúc trong nhà vệ sinh ban ngày không phải đùa, mà là thật – chắc cô đã tính toán từ lúc anh tiết lộ thân phận.

Đúng như anh dự đoán…

Ngay sau đó, Tiếu Tiếu cười ranh mãnh, vén chăn, vươn tay ra:
“Phong Phong, mau vào chăn đi, bên ngoài lạnh lắm, kẻo cảm.”

Ánh mắt cô khiến anh thấy bất an. Anh lắc đầu:
“Không cần, thế này là được rồi.”
Phòng điều hòa 26 độ, sao mà lạnh được, chắc lại tính trò gì nữa.

Nhưng nếu bỏ cuộc thì không phải Tiếu Tiếu.

Cô hất chăn, lộ ra bộ đồ ngủ hai dây, tay chân quấn băng, trông đáng thương:
“Phong Phong, ba không thương con nữa à?” – Cô bĩu môi, định khóc vài giọt, nhưng tâm trạng đang vui nên chẳng ra giọt nào, đành dùng tay che mắt, hai chân đạp loạn trên giường, mặc kệ một chân đang bị thương.

Kệ đi, có Phong Phong ở đây, cô sẽ tùy hứng.

Thấy vậy, đầu Kỳ Quảng Phong đau như búa bổ, vội nắm lấy hai chân cô, rồi nằm xuống bên cạnh.
Anh thật sự sợ cô rồi. Thôi, dạo này cô cũng chịu nhiều khổ cực. Nếu không vì anh sơ suất để thuộc hạ xảy ra vấn đề, cô đã không bị bắt nhiều ngày mới tìm ra manh mối.

“Ngoan, nghe lời, chúng ta ngủ cùng.”

Nhưng Tiếu Tiếu mà ngoan thì không phải cô. Thừa cơ, cô càng lấn tới:
Bỏ tay che mắt, mắt chẳng hề đỏ, càng không có nước mắt.

“Con muốn ba cởi đồ rồi ngủ với con.”
Mặc kín thế này thà đứng bên cạnh còn đẹp hơn, ít ra được ngắm toàn thân. Mặc dù gương mặt không phải của anh, nhưng cô chỉ cần tưởng tượng chút là được.

“Không được!” – Kỳ Quảng Phong lập tức từ chối.

Cô nhóc này mà bắt anh cởi đồ chắc chắn là vì chuyện ban ngày, tuyệt đối không được.
Dù sau đó hôm nay anh có làm chút động tác nhỏ, nhưng vẫn không muốn dễ dàng đồng ý với con nhóc này.

“Hừ! Ba chẳng còn thích con nữa rồi.” – Kỳ Tiếu Tiếu hừ một tiếng, quay đầu đi, thân mình xoay một vòng như con mèo quấn dây.

Kỳ Quảng Phong sợ cô đè trúng vai bị thương, vội vàng đưa tay định đỡ, nhưng cô nhóc này chẳng biết điều, lập tức đưa tay “phách” một cái hất tay anh ra.

Cô còn chưa đòi xem phía dưới của anh đâu, mới chỉ là một yêu cầu bé xíu mà đã keo kiệt đến thế.
Hà tiện muốn chết. Mà sờ cũng đâu phải sờ anh, cùng lắm là chạm vào hai cục silicon thôi, làm như cô đang sàm sỡ anh không bằng. Đúng là nhỏ mọn hết mức.

Kỳ Quảng Phong biết tính Kỳ Tiếu Tiếu cực kỳ bướng, có lúc chẳng khác gì con lừa. Nếu hôm nay không chiều theo ý cô, mai dưới camera giám sát, con nhóc này chắc lại giở trò quái quỷ gì ra.

Anh đưa tay nhẹ nhàng xoay đầu cô lại, nâng mặt cô trong tay:
“Sao ba lại không thích con được? Đợi lát nữa cởi ngủ cũng được. Nhưng lát nữa ba sẽ cho con một ít thuốc mỡ, con phải nhớ mỗi tối trước khi ngủ lén bôi vào.”

Trước đây, con nhóc này thường trộn thuốc vào nước rửa vết thương, nhưng hiệu quả kém hơn so với bôi trực tiếp. Hơn nữa, việc thay thuốc không phải lúc nào cũng là anh làm, có khi cái thằng nhóc chết tiệt kia làm, nên nhiều lúc thuốc không thể bôi lên vết thương của Tiếu Tiếu.

“Được, được.” – Cô thấy vụ này quá lời, chỉ là bôi tí thuốc thôi, có gì ghê gớm đâu.

Kỳ Tiếu Tiếu vừa gật đầu, Kỳ Quảng Phong liền bắt đầu cởi áo. Động tác nhanh nhẹn đến mức chẳng còn chút gì của dáng vẻ không tình nguyện lúc trước. Tiếu Tiếu cảm giác mình bị chơi một vố.

Rất nhanh, anh cởi luôn cái “đồ dễ thương” màu đỏ chót. Đúng như cô dự đoán, hai cục “thịt” ban ngày còn dính chắc trên ngực giờ đã biến thành hai khối rời rạc. Áo vừa cởi ra, hai cục kia lăn xuống như hai quả bóng.

Tiếu Tiếu tức đến mức suýt nghẹn thở.
Trời ạ, gió đã học khôn rồi, dám tháo luôn ra. Quá cáo già! Quả thật “đạo cao một thước, ma cao một trượng”, anh ta tuyệt đối cố tình!

Còn chưa kịp mở miệng truy tội thì đã nghe Kỳ Quảng Phong hỏi:
“Hộp đựng thuốc ban ngày để ở đây, đưa ba một cái.”

Tiếu Tiếu liền chứng kiến cảnh khiến cả đời này cô không muốn bôi thuốc mỡ nữa.

Kỳ Quảng Phong cầm một bên, không biết bấm thế nào, lập tức có thuốc mỡ màu trắng sữa chảy ra, mùi thanh thanh như cỏ dại.
Nhưng mấu chốt không phải mùi, mà là — anh ta mang “ngực giả” suốt bao ngày nay chỉ để giúp cô… mang thuốc. Giấc mơ của cô tan thành mây khói.

Một người cao lãnh, bá khí như anh sao lại làm chuyện này? Hơn nữa thuốc mỡ lại được “vắt” từ đó ra… cô sao có thể dùng nổi? Quá kinh khủng!

Cô huých nhẹ cánh tay anh:
“Phong phong, ba mặc quần áo rồi ra kia canh đi. Con không lạnh chút nào đâu. Giờ cũng muộn rồi, hôm nay camera con đã khống chế rồi, chúng ta nghỉ thôi.”

Cô không muốn bôi thứ thuốc kinh dị này. Cứ nghĩ tới việc nó được “vắt” từ hai cái “bánh bao thịt” kia là cô chẳng còn chút hứng thú nào.

“Không được. Đã nói rồi thì không được nuốt lời.” – Kỳ Quảng Phong vươn tay lấy lọ thuốc, bóp nhẹ, lập tức thuốc mỡ trắng sữa chảy ra.

Tiếu Tiếu suýt ném thẳng thứ này ra ngoài.
Nói cái gì mà nói chứ! Điều kiện là anh phải có ngực, bây giờ chỉ còn cơ ngực, nhìn chẳng đã mắt, phía dưới cũng không cho xem, thế là sao? Khác xa hoàn toàn so với tưởng tượng của cô.

“Con cứ nuốt lời đó, thì sao nào? Cũng tại ba nuông chiều con thôi.” – Cô dang tay dang chân chiếm hết cả giường, bộ dạng vô cùng ngang ngược.

Kỳ Quảng Phong đặt lọ thuốc về chỗ cũ, rồi ôm Tiếu Tiếu vào lòng, nhét hai cái “bánh bao thịt” vào tay cô:
“Bây giờ tháo ra cho con chơi, chẳng phải được rồi sao? Có gì khác đâu.”

Khác chứ!
Khi ở trên người anh, cô tưởng tượng là anh. Giờ cầm riêng hai cục này thì cô mơ mộng nổi gì? Thà lấy bột mì trắng trắng về nặn còn hơn, ít ra màu sắc còn đẹp.

Nhưng cảm nhận mùi hương của anh, Tiếu Tiếu lại hơi luyến tiếc không muốn đẩy anh ra.

Lâu rồi cô không được ôm anh như thế. Hai người lặng lẽ nằm sát nhau, lần cuối cùng còn phải ngược lại mấy tháng trước. Khó khăn lắm mới có cơ hội, cô sao nỡ bỏ?

Thôi, biết đâu mai anh lại gắn lại, đến lúc đó cô vẫn có cách mà, hì hì. Chỉ cần anh còn mặc đồ con gái, chuyện này chẳng thành vấn đề.

Hết “phần thưởng”, Tiếu Tiếu mới nhớ tới chuyện chính.
“Phong phong, trước khi ba chăm sóc con, con nhỏ Sở Tiểu Ngư là người của ai vậy?”

Điều cô quan tâm là cô ta thuộc phe nào, chứ không phải sống hay chết.
Lo lắng trước đây chỉ vì nếu cô ta đi, mình sẽ mất một trợ thủ. Nếu đổi thành người của Vân Trình thì tình cảnh của mình sẽ khó khăn hơn. So sánh như vậy, dĩ nhiên sẽ quan tâm hơn, nhưng thật ra cô chẳng mấy tin tưởng.

Sở Tiểu Ngư nói giúp cô, nhưng đến thân phận còn không tiết lộ, làm sao cô thật lòng quan tâm sinh tử của cô ta. Chẳng qua là ai có lợi thì theo thôi. Từ những nơi đó mà bước ra, còn giữ được bao nhiêu lương tri, ngay cả Tiếu Tiếu cũng không chắc.

“Người của Sở Nguyên. Lần này cũng nhờ cậu ta giúp ba mới dễ dàng trà trộn vào đây.”

Tim Tiếu Tiếu khẽ động.
Cô không hy vọng nhiều vào việc Sở Nguyên sẽ giúp mình.
Tính cách bao năm đã ăn sâu bén rễ, cô đã đủ lạnh nhạt, còn anh ta thì hoàn toàn lạnh lùng. Không ngờ anh ta chịu giúp, chắc chắn là có điều kiện.

“Anh ta có nói muốn gì không?” – Tiếu Tiếu hỏi.
“Không. Chỉ nói đến lúc đó có chuyện muốn hỏi con, ngoài ra không nói gì.”

“Ồ.” – Tiếu Tiếu gật đầu, vòng tay ôm eo anh, quen thuộc vùi đầu vào chỗ mình thích nhất, hơi ngẩng lên là có thể chạm vào cằm anh.

Xem ra Sở Tiểu Ngư chắc vẫn an toàn, có khi còn đang ẩn nấp đâu đó. Thủ đoạn của Sở Nguyên không tầm thường, người anh ta phái đi chắc chắn có bản lĩnh.

Im lặng một lúc, Tiếu Tiếu ngẩng đầu, nghịch ngợm dùng ngón tay chọc chọc mặt anh:
“Phong phong, bao giờ chúng ta mới rời khỏi đây? Con không thích chỗ này, như ngồi tù vậy. Con thích bên ngoài, muốn về nhà.”

Kỳ Quảng Phong nắm chặt hai tay nhỏ bé đang phá rối trên mặt anh, bàn tay anh bao trọn tay cô.
Cô gầy đi rồi, ngay cả thịt trên tay cũng mất.

Trong lòng anh bùng lên sát khí.
Tên nhãi họ Vân kia tốt nhất cầu trời phù hộ. Nếu rơi vào tay anh, anh sẽ lột da nó trước. Bình thường anh còn chẳng nỡ nói nặng với cô, vậy mà thằng khốn kia dám đối xử như vậy với bảo bối của anh — đáng chết!

Tiếu Tiếu nhận ra sát khí của anh, không muốn anh nóng vội, liền dụi đầu vào ngực anh, khẽ gọi:
“Phong phong.”

Chỉ một tiếng đơn giản nhưng chan chứa sự quyến luyến và tin tưởng.

Anh buông tay cô ra, ôm cô sát hơn, nâng cô lên một chút:
“Rất nhanh thôi. Ba nhất định sẽ cứu con nguyên vẹn ra ngoài.”

Tên nhãi họ Vân kia đang bận chuẩn bị đám cưới. Hừ! Lúc đó anh sẽ biến hôn lễ thành tang lễ. Dám thèm muốn, muốn chiếm đoạt bảo bối của anh — đừng trách anh tàn nhẫn! Vân gia và Phong gia có giao tình thì sao, đó chỉ là chuyện của mấy ông già. Nếu không phải thời cơ chưa chín, anh đã muốn quét sạch Vân gia từ lâu.

Tiếu Tiếu khẽ cười:
“Con biết mà.” Chỉ cần nhìn thấy anh, cô đã yên tâm.
Năng lực của anh, cô luôn tin tưởng, không cần anh nói, cô cũng biết anh sẽ cứu mình.

Kỳ Quảng Phong siết tay ôm cô, khẽ vỗ lưng:
“Ngủ sớm đi. Sáng mai ba đưa con đi ngắm bình minh.”
“Ừ.” – Cô cười, lúm đồng tiền lộ ra mờ mờ.

Không biết có phải vì anh ở bên hay không, mà đêm đó Tiếu Tiếu ngủ ngon chưa từng thấy, không hề giật mình giữa đêm như trước.

Sáng hôm sau, khi một tia nắng lọt vào phòng, cô vừa tỉnh giấc, vươn vai thật dài. Người đàn ông tối qua ôm mình giờ vẫn đang ngủ.

Cô mím môi, hàng mi dài in bóng mờ dưới mắt.
Tính nghịch nổi lên, cô đưa tay gảy nhẹ lông mi anh. Anh không tỉnh, cô càng táo tợn hơn, lại chọc chọc. Lông mi dài cọ vào lòng bàn tay, nhột nhột, rất vui.

Chơi một lúc, cô nhìn người đàn ông vẫn mặc cho mình nghịch ngợm mà không phản ứng, liền nảy ra ý tưởng xấu xa.
Ngủ say thế này, chẳng phải nghĩa là cô có thể… hì hì… làm chút chuyện “mờ ám” sao?

Cô rón rén bò xuống cuối giường, nhẹ nhàng nhấc chăn của anh từ dưới lên, lộ ra đôi chân dài mặc quần thể thao.

Hôm qua cô quên không bắt anh cởi quần, thiệt thòi quá. Giờ thì… hì hì… tự tay làm cũng được.

Nghĩ thế, bàn tay cô chạm vào khuy quần, nhẹ nhàng mở ra, rồi kéo khóa…

Bên trong là quần lót nữ màu đỏ viền vàng.

Hehe, Phong phong đúng là… sến lạ. Đến cái quần lót màu mè thế này cô còn chưa từng mặc, vậy mà anh lại mặc. Thẩm mỹ này cần phải cải thiện gấp.

Cô xoa xoa tay, hào hứng đưa tay tới gần. Chỉ chút nữa thôi là chạm được…

Ngay lúc tay cô vừa chạm vào mép quần lót, người đàn ông trên giường lập tức tỉnh dậy, bật dậy ngay. Tiếu Tiếu giật mình ngã nhào xuống.

Kinh ngạc.
Nóng bỏng.
Cẩu huyết.

Các loại cảnh tượng đan xen vào nhau.
Kỳ Quảng Phong nhìn Kỳ Tiếu Tiếu nhào thẳng vào người mình, trong lòng vừa tim đập mạnh, vừa kinh ngạc, lại vừa phấn khích, nhưng nhiều nhất vẫn là cảm giác đau âm ỉ từ cái đầu truyền xuống.

Con nhóc này lại dám trực tiếp đưa tay cởi quần anh, đúng là… thật sự bị anh chiều hư rồi, càng lúc càng không coi ai ra gì, chẳng thèm để ý đến hoàn cảnh gì cả.
Nếu quan hệ của hai người đã xác định thì còn dễ nói, dù sao cũng chẳng sao cả. Nhưng quan trọng nhất là, ngay cả tình cảm của con nhóc này dành cho anh ra sao, bản thân anh còn chưa nắm rõ, vậy mà nó đã muốn tùy tiện cởi quần anh để giở trò lưu manh — thế thì chịu nổi sao?
Hôm nay có thể vì tò mò mà cởi quần anh, vậy lần sau có phải sẽ là của người khác không? Kỳ Quảng Phong nghĩ đến đây, đầu càng nhức, chỉ hận không thể kéo con nhóc này lên, ghé sát tai mà nói thẳng ra mọi chuyện. Nhưng rõ ràng lúc này không phải thời điểm thích hợp.

Kỳ Tiếu Tiếu cũng sững người, đầu óc trong thoáng chốc bị “treo máy”.
Không ngờ mình lại chuẩn xác đến vậy, nhào thẳng lên người Phong Phong.
Xong đời rồi, lần này đúng là đói quá hóa liều mà vồ tới trúng Phong Phong thật.
Thực ra cô chỉ muốn xem thôi, chưa từng nghĩ sẽ tiếp xúc gần như vậy, thật đấy, cô thề bằng nhân phẩm của mình!

Vội vàng, Kỳ Tiếu Tiếu luống cuống bò dậy khỏi người Kỳ Quảng Phong, trượt một cái xuống giường, rồi đứng ngay ngắn bên cạnh như đứa trẻ vừa phạm lỗi: không nói, không nhúc nhích, cúi đầu, chờ phán xử.
Kỳ Quảng Phong thấy bộ dạng này, lập tức nhận ra đôi tai cô hơi ửng đỏ.
Vẫn biết ngại à? Tốt, xem sau này cô còn dám làm thế nữa không.

Đàn ông vốn dĩ chẳng chịu nổi khi bị trêu chọc, huống chi anh vốn đã có ý với con nhóc này từ lâu, nên càng không chịu nổi. May mà Vân Lễ đã chuẩn bị một thứ, nếu không hôm nay thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn.
Đứng dậy, Kỳ Quảng Phong vẫn cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của Kỳ Tiếu Tiếu ban nãy truyền xuống nơi đó, một ý nghĩ đen tối bị dồn nén gần như muốn phá vỡ kiềm chế mà trào ra.

“Tiếu Tiếu, chuyện này không được tái phạm.” Giọng anh nghiêm túc, không mang chút đùa cợt nào.

Vốn dĩ chỉ định lén xem vị trí “riêng tư” của người ta đã đủ khiến Kỳ Tiếu Tiếu thấy mình thật vô liêm sỉ, khi đó chỉ là phút bốc đồng. Giờ lại bị chính chủ bắt gặp, càng xấu hổ đến muốn tìm lỗ chui xuống.
Hu hu, tất cả tại tay mình ngứa ngáy, đã háo sắc thì thôi, lại còn háo sắc một cách vụng về, chưa kịp toại nguyện đã bị bắt quả tang. Trên đời chắc chẳng có ai xui xẻo như cô, chắc Phong Phong sẽ nghĩ cô dâm đãng lắm đây.

“Ừ ừ, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai.” (Dù có cũng sẽ không để anh biết, nhất định sẽ làm kín đáo hơn, tuyệt đối không cho anh biết. Hứ hứ, cái chuyện vừa mất mặt vừa ngốc nghếch này sao có thể làm lần nữa được?)

Kỳ Quảng Phong nhìn bộ dạng đó liền cảm thấy thái dương giật giật.
Con nhóc này chắc chắn chưa thực sự hối cải, có khi lần sau lại tái phạm. Nếu chỉ nhắm vào anh thì còn đỡ, chứ lỡ làm thế với người khác thì…
Không dám tưởng tượng, Kỳ Quảng Phong thấy chỉ cần khả năng đó xảy ra, anh sẽ tức đến phát điên.

Tiếng sột soạt mặc quần áo vang lên từ phía trước, Kỳ Tiếu Tiếu không dám ngẩng đầu, cúi thấp, má đỏ ửng.
Mặc xong, Kỳ Quảng Phong ngồi ngay trước mặt cô, vẻ mặt nghiêm nghị.
Lại sắp bị dạy dỗ rồi.

“Tiếu Tiếu, con đã mười tám tuổi rồi, có những chuyện phải biết chừng mực. Việc như thế này, sau này không được tái phạm.”
Kỳ Tiếu Tiếu im lặng gật đầu, ngoan ngoãn.
Thật sự ngại quá nên chẳng dám đáp lời.
Những câu như thế này hình như cô đã nghe nhiều đến mức bản thân cũng không tin, không hiểu sao Phong Phong vẫn tin được. Tsk tsk, đúng là chẳng hiểu chút nào về bản chất của cô.

Kỳ Quảng Phong không ngờ rằng, chẳng bao lâu sau, chính anh sẽ đè cô xuống giường, kéo tay cô cho cô “muốn làm gì thì làm”. Đến lúc đó, Kỳ Tiếu Tiếu sẽ lập tức lấy đoạn đối thoại hôm nay ra chặn họng anh. Lúc ấy, Kỳ thiếu gia đành phải vừa đáng thương vừa vô liêm sỉ mà… dùng sắc dụ.
Cho nên, có những lúc, có những lời đừng nói tuyệt tình quá, phải chừa cho mình đường lui, để sau này có hối hận thì dễ xoay chuyển. Hoặc học theo Kỳ Tiếu Tiếu, thẳng thắn giở trò cù nhây: “Tôi nhỏ tuổi thì có quyền tùy hứng, tôi lớn tuổi thì có vốn để tùy hứng.”
Một câu: “Con muốn thế nào thì thế ấy, ba làm gì được con?”

Dạy dỗ xong, Kỳ Tiếu Tiếu ngoan ngoãn nằm lên giường, bật lại camera, yên ổn che giấu được mọi người.

Hai người lại trở về trạng thái trước đó. Từ bữa sáng, Kỳ Tiếu Tiếu đã liên tục chọc ghẹo Kỳ Quảng Phong, chẳng để anh yên.
Còn Vân Trình không biết đi đâu, khi Kỳ Tiếu Tiếu ăn xong vẫn chưa thấy bóng dáng, chắc hôm nay không tới.
Thế cũng hay, dù sao cô chẳng muốn gặp hắn.

Tâm trạng vui, khẩu vị Kỳ Tiếu Tiếu cũng tốt, bữa sáng thường ngày chẳng đủ no bụng. Nghĩ đến việc thường ngày Kỳ Quảng Phong cấm cô ăn vặt, cô liền nổi máu phản kháng, chỉ vào anh:
“Ba đi kiếm cho con ít đồ ăn vặt đi, con muốn ăn.”

Kỳ Quảng Phong biết rõ con nhóc này mà không bày trò thì không chịu yên. Ở góc chết của camera, anh trừng cô một cái.
Ngoan nào.

Kỳ Tiếu Tiếu trong lòng khoái chí.
Cuối cùng cũng thấy lúc Phong Phong tức mà không dám nói gì, thật là sướng! Quả nhiên, trêu chọc hay khiêu khích Phong Phong đều là việc vui nhất đời.

“Bảo đi thì đi mau, thấy Vân Trình không ở đây là ba không nghe lời hả? Mau lên.” Cô tiếp tục gây sự.
Kỳ Quảng Phong biết cô cố tình.
Bình thường cô đâu có hung hăng thế, hôm nay rõ là cố ý. Chắc dạo này bị thằng nhóc họ Vân kia làm phiền, giờ thấy anh thì coi như tìm được chỗ dựa, muốn lúc nào cũng thấy anh bận rộn vì mình, để cảm giác mọi thứ là thật.

Bất đắc dĩ, Kỳ Quảng Phong đành ra ngoài, rất nhanh ôm cả đống đồ ăn vặt về.
Tiếp đó, Kỳ Tiếu Tiếu bảo anh bỏ vào một túi, rồi bế cô lên xe lăn, nói muốn ra ngoài hóng gió.

Từ khi Sở Tiểu Ngư rời đi, Kỳ Tiếu Tiếu chưa từng ra ngoài. Giờ bảo Kỳ Quảng Phong đẩy mình đi, cô cũng không lo bị nghi ngờ.
Dù sao điều Vân Trình muốn là cô ghét người phụ nữ được cử đến chăm sóc mình, chứ không phải không ra ngoài. Nên đi một vòng cũng chẳng gây chú ý gì.
Tính cô vốn kỳ quặc, chẳng phải sao?

Nắng sớm vàng óng trải trên mặt biển lấp lánh, chỉ là phải bỏ qua thỉnh thoảng có tiếng nổ vọng lại từ xa.
Vân Trình đúng là đủ ác.
Trước đây cô tưởng vùng nước nông không đặt gì, nhưng chẳng bao lâu sau lại thấy một vụ nổ ở đó. Chắc hẳn có một lối ra an toàn, chỉ là cô chưa rõ, hơn nữa lối này không ổn định, mỗi ngày đều thay đổi. Trước kia Kỳ Tiếu Tiếu ngày nào cũng mò ra ngoài là để tìm hiểu chuyện này. Nếu không phải vì thế, một kẻ lười muốn chết như cô ai thèm ra ngoài mỗi ngày, thà ngủ cho sướng.

Giờ có Phong Phong, lại khác rồi.
Hai người lâu ngày không gặp, tất nhiên phải dành thời gian bên nhau. Nếu chỉ ở trong nhà diễn trò cho bọn họ xem thì chán chết.

Dù bên ngoài cũng có camera, nhưng không như trong phòng — nơi gần như không có góc chết, làm gì cũng bị giám sát, chẳng dám có chút động tác mờ ám. Còn ở ngoài thì khác.
Kỳ Tiếu Tiếu ôm bịch khoai tây chiên, nhai rôm rốp, thỉnh thoảng lợi dụng góc chết mà khẽ gõ tay Kỳ Quảng Phong, bảo anh cúi xuống, rồi nhét khoai vào miệng anh.
Sau đó cô cười như mèo ăn vụng cá, chỉ một chút tương tác nhỏ thôi cũng khiến cô hài lòng vô cùng. Dường như chỉ cần ở bên Kỳ Quảng Phong, bất kể ở đâu, tâm trạng cô cũng tràn đầy ánh nắng.

Nhưng những ngày như vậy chẳng kéo dài lâu, Vân Trình đã quay lại. Anh ta vừa về, Kỳ Tiếu Tiếu lập tức tắt nụ cười.

“Nghe nói dạo này cậu và Kana ở chung khá ổn. Nhưng tôi đã suy nghĩ, muốn đổi cho cậu một người mới, cậu có đồng ý không?” Vân Trình nhìn chằm chằm, sợ bỏ lỡ dù là chút cảm xúc trên mặt cô.
Dạo này nghe báo cáo từ thuộc hạ, tuy con nhóc này vẫn bài xích Kana, nhưng đã dần chấp nhận. Không biết vì sao lại thế.

Nghe vậy, mắt Kỳ Tiếu Tiếu sáng rỡ, gật đầu không chút do dự, như sợ Vân Trình đổi ý.
“Tốt quá. Tốt nhất là cô gái mềm mại, đáng yêu, nói năng ngọt như mật.” Nói rồi, cô liếc xéo Kỳ Quảng Phong đang đứng bên cạnh. “Nếu lại là loại như bò thế này thì khỏi.”

Đừng tưởng cô không biết đây là đang thử mình. Hừ, lần trước khi đổi Sở Tiểu Ngư đi cũng y chang như thế. Cô hiểu rõ lắm. Phong Phong đã ở bên cô hơn một tháng, nếu gã đàn ông này không đề cập tới chuyện này mới là bất thường.
Đúng là đồ thần kinh.

Ánh mắt Vân Trình tối sầm. “Cậu cần loại phụ nữ đó làm gì?” Anh ta biết sở thích của Kỳ Tiếu Tiếu, đối với phụ nữ không có ác ý, lại còn yếu đuối, cô tuyệt đối không ghét nổi, trừ khi bị đe dọa. Nhưng anh ta không định làm theo ý cô.

“Tất nhiên là để ngủ cùng chứ sao.” Kỳ Tiếu Tiếu trả lời tỉnh bơ. “Dạo này trời lạnh, một mình ngủ buồn chán lắm, có cô gái nằm ủ ấm thì tuyệt.” Cô vừa nói vừa cười hì hì, ánh mắt lộ vẻ mong chờ.

Mặt Vân Trình đen kịt.
“Đừng hòng. Còn nửa tháng nữa, cậu đừng mơ. Thời gian này tôi sẽ để Kana theo sát cậu.” Nói xong, anh ta tức tối bỏ đi.

Con nhóc này không lẽ mấy năm ở cùng đám con gái đã làm lệch cả xu hướng tính dục? Tuyệt đối không thể! Dù là đàn ông hay đàn bà, ngoài anh ta, cô không được phép thích ai khác.

Chỉ mới vài câu đã chọc cho Vân Trình tức bỏ đi, Kỳ Tiếu Tiếu trong lòng vui như mở hội.
Thật sướng, quả nhiên lối “lầy lội” có lúc rất hữu ích.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message