Thẩm Tiếu Tiếu suýt bị câu trả lời của hắn chọc tức đến nổ phổi, hóa ra từ nãy đến giờ hai người bọn họ nói chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, người ta không hề có chút phản ứng nào.
“Thôi bỏ đi, anh bận thì chúng tôi về trước.”
Người đàn ông này đúng là kiểu “bùn nhão không đắp nổi tường”. Hai người đã nói đến nước này rồi, kết quả lại chẳng thấy một tí phản ứng nào, đúng là tức chết đi được.
Ra khỏi cửa, thấy Thẩm Tiếu Tiếu vẫn còn tức tối, Kỳ Quảng Phong bật cười:
“Tiếu Tiếu, em giận chuyện gì thế?”
“Không có gì, chỉ là thấy bực thôi. Anh xem, Kỳ Duệ Minh rõ ràng quan tâm mẹ anh như vậy, thế mà cứ cố tình không chịu ra mặt. Theo em thấy, người như anh ta đúng là đáng đời, làm gì cũng rụt rè, mai mốt có hối hận cũng chẳng ai thương.”
Thẩm Tiếu Tiếu là kiểu người thích thì phải nói, ghét thì phải tỏ. Cái kiểu dây dưa lề mề kia không phải phong cách của cô, cũng không chịu nổi. Kỳ Duệ Minh bây giờ do dự, cũng chỉ vì lo mấy chuyện rắc rối giữa nhà họ Phong với nhà họ Kỳ thôi. Nhưng theo cô, nếu đã quyết rồi thì những thứ đó chẳng đáng bận tâm.
“Mỗi người có lựa chọn riêng, em đừng để ý nữa. Ngày mai chúng ta đi, chắc lâu lắm mới quay lại. Nếu em còn muốn gặp ai thì tranh thủ đi gặp, kẻo sau này khó gặp.”
Cô lắc đầu: “Không cần.”
Cô chẳng nhớ gì cả, nơi này chỉ khiến cô cảm thấy hơi quen thôi, gặp cũng chẳng để làm gì. Lần này tới thăm Diệp Thiển Dư là vì Kỳ Quảng Phong với Diêm Thiếu Khanh cần đích thân giao việc, nếu không cô cũng chẳng đến.
Ký ức về những người này cô đã quên sạch, lúc nào cũng thấy mình như người ngoài cuộc. Vậy thì thà không gặp, tránh làm người khác nhớ lại chuyện cũ. Nếu một ngày nào đó ký ức quay lại, lúc ấy liên lạc cũng chưa muộn.
Sáng hôm sau, chiếc máy bay màu bạc cất cánh từ bãi cỏ, bay vút lên bầu trời xanh. Thẩm Tiếu Tiếu ngồi cạnh cửa sổ, nhìn bóng người phía dưới càng lúc càng nhỏ, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả.
Hôm qua cô không nói cho ai biết giờ bay, vậy mà ai cũng đến. Vợ chồng Diệp Thiển Dư mà cô đã gặp, cả Thư Vũ Phi mà cô chưa kịp thăm, đều có mặt. Sống hai kiếp, đây là lần đầu tiên cô thấy cảnh tượng đông đủ đến vậy. Trong lòng mơ hồ, nhưng nhiều hơn là một chút vui sướng khó giấu.
“Nếu em thích, lúc nào cũng có thể quay về.” Kỳ Quảng Phong ôm cô vào lòng, tưởng cô còn luyến tiếc, khẽ an ủi.
“Đến lúc đó rồi tính.” Cô cười nhẹ, tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại.
Bên anh vẫn còn biết bao chuyện rắc rối chưa xử lý xong, chạy tới chạy lui không cẩn thận lại xảy ra chuyện thì sao? Kiếp trước cô đã chết trên máy bay, kiếp này mà còn chết kiểu đó nữa, chắc cô tức đến phát điên.
“Ừ, em thích thế nào cũng được.” Anh siết chặt vòng tay: “Ngủ một lát đi, đến nơi anh gọi.”
Thẩm Tiếu Tiếu khẽ gật đầu, dụi vào vai anh rồi thiếp đi.
Cùng lúc đó, ở nhà họ Vân.
“Nói đi, Kỳ Quảng Phong muốn điều kiện gì?” Vân Trình nheo mắt nhìn người đàn ông đối diện. Bề ngoài bình thản nhưng trong lòng đang tính toán cách xử lý mọi chuyện gọn gàng.
“Yêu cầu của gia chủ rất đơn giản, ông ấy chỉ muốn biết sự thật về việc phu nhân mất trí nhớ.” Doanh Phong vừa xoay tập hồ sơ trong tay vừa cười nhàn nhạt:
“Gia chủ Vân, một tin tức chẳng đáng gì đổi lấy một nhược điểm cực lớn của ngài, ngài nói xem, có phải quá lời không?”
Vân Trình không đáp, chỉ cười lạnh trong lòng.
Thì ra Kỳ Quảng Phong vẫn để tâm, hắn cũng biết sợ.
Chuyện Tiếu Tiếu mất trí nhớ, tình cảm của cô dành cho hắn vốn chỉ là thứ bám rễ từ bé khi được nuôi nấng. Hắn sợ một ngày sự phụ thuộc ấy biến mất, đến lúc đó với tính cách của Tiếu Tiếu, cô chắc chắn sẽ không chịu nhún nhường nữa, và Kỳ Quảng Phong sẽ chỉ là quá khứ.
“Tam công tử Kỳ gia chưa bao giờ chịu lỗ. Thương vụ hôm nay đối với hắn chẳng có nửa điểm lợi. Ngược lại, chỉ cần hắn đưa tập tài liệu này cho vài người trong nhà họ Vân xem là đủ tạo ra một trận loạn, thế lực nhà họ Vân yếu đi, với hắn lại là chuyện tốt.”
Lý lẽ rõ ràng như thế, hắn không tin Kỳ Quảng Phong không hiểu.
“Gia chủ Vân là người thông minh, tôi cũng không vòng vo. Thật ra, tài liệu này chỉ cần tung ra ngoài, bất kể người thừa kế Vân gia còn hay không, đám người đó nhất định sẽ kéo ngài xuống. Khi đó nhà họ Kỳ thừa cơ chen vào, lợi ích thu được không nhỏ. Nhưng lần này tiên sinh không muốn làm vậy, lý do tin rằng ngài hiểu rõ hơn tôi – một kẻ đứng ngoài.”
Doanh Phong khéo léo đẩy quả bóng về phía Vân Trình.
Cúi đầu, Vân Trình sao lại không hiểu. Chỉ là…
Lần trước vụ giao dịch là hắn và Sở Nguyên cùng làm, hai người đã hứa sẽ không để Tiếu Tiếu biết chuyện này. Nếu hôm nay hắn nói ra, sớm muộn gì cô cũng biết. Mà chuyện này với hắn chưa chắc đã tốt.
Nhìn vẻ trầm tư của Vân Trình, Doanh Phong nhếch môi cười, đẩy cây bút ghi âm đến trước mặt hắn.
“Gần đây gia chủ Phong gia vừa diệt tổ chức ONE, chuyện này là đề tài nóng của các gia tộc. Sau đó tổ chức kia tung hết hồ sơ giao dịch cũ ra ngoài. Vân gia hẳn bị ảnh hưởng không ít?”
Vân Trình nhướng mày: “Rồi sao?”
Bị ảnh hưởng đâu chỉ Vân gia, các gia tộc khác cũng bị thiệt hại, ai nấy đều bất an. Mấy hôm nay Vân gia mới dần ổn định lại, bây giờ Kỳ Quảng Phong mới đến “thương lượng”, có hơi muộn.
“Vậy ngài có biết ai đứng sau chuyện này không?” Doanh Phong hỏi.
Đồng tử Vân Trình co rút, hứng thú bị khơi lên.
Đa số người giao dịch với tổ chức đó chưa từng gặp người liên lạc, chứ đừng nói kẻ cầm đầu. Vân gia lần này tổn thất không nhỏ, nếu tìm được kẻ đứng sau thì sẽ có nơi để đòi nợ.
Doanh Phong hất cằm ra hiệu hắn nghe bút ghi âm.
“Tin chắc thứ này sẽ khiến ngài hứng thú.”
Bên trong là giọng của kẻ bí ẩn trong dạ yến Phong gia, kèm đoạn âm thanh đã được phân tích. Âm thanh quen thuộc, Vân Trình vừa nghe một chữ đã nhận ra.
“Sở Nguyên?”
Vân Trình cau mày, khó tin.
Hắn từng nghi nhiều người, duy chỉ không nghi ngờ Sở Nguyên.
Năm đó Sở Nguyên được Smile – người của tổ chức – nuôi lớn. Sau này Smile biến mất, hắn cũng mất tích. Khi hắn xuất hiện lại thì Smile cũng tái xuất. Người như vậy đáng lẽ chỉ liên quan đến Smile chứ không phải nhân vật có địa vị quá cao trong tổ chức. Nếu không sao mãi không tìm ra Smile?
“Đúng.” Doanh Phong gật đầu. “Sau khi có kết quả phân tích, gia chủ Phong gia cho người tra kỹ về hắn. Năm năm trước hắn đã giải quyết kẻ cầm đầu khác trong tổ chức, rồi lên thay.”
Dù nghe chưa hẳn thuyết phục, nhưng Vân Trình đã tin phần nào.
Nghĩ kỹ lại, hắn thấy chuyện này hợp lý.
“Ta chỉ tò mò, tin của Phong gia, Kỳ Quảng Phong lấy từ đâu ra?”
Doanh Phong cười nhạt:
“Tam công tử Kỳ gia vốn là người thừa kế hợp pháp duy nhất của lão gia Phong gia. Tin tức của Phong gia, chỉ cần hắn mở miệng là có.”
Câu trả lời như một hòn đá ném xuống mặt hồ, khiến trong đầu Vân Trình sóng nổi cuồn cuộn.
Bao nhiêu nghi vấn trước đây đều được giải.
Tại sao lần Tiếu Tiếu bị bắt cóc, Kỳ Quảng Phong cứu người mà không kinh động đến thủ hạ hắn?
Tại sao Sở Nguyên biết Tiếu Tiếu ở Phong gia?
Tại sao Kỳ Quảng Phong có thể rời tam giác vàng mà không mất một sợi tóc?
…
Bởi vì hắn chính là người thừa kế Phong gia.
Khoảnh khắc đó, Vân Trình cảm thấy mình đã thua hoàn toàn.
“Những gì ta biết, ta sẽ nói. Nhưng ta không muốn để Tiếu Tiếu biết.”
“Được.”