Chương 215: Có Những Điều Giấu Sau Lưng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 215: Có Những Điều Giấu Sau Lưng.

“Tiếu Tiếu, mau ra đây, xem anh mua cho em toàn đồ ngon này!” Thẩm Gia Minh xách theo một đống túi lớn nhỏ đứng ngoài cửa, rảnh một tay liền gõ cửa thật mạnh.
Anh đã nghĩ rất kỹ, nếu đã không quan trọng bằng Kỳ Quảng Phong, vậy thì càng phải tìm cách lấy lòng Tiếu Tiếu, chỉ cần khiến Kỳ Quảng Phong bực bội là được.

Nghe tiếng gọi cửa của Thẩm Gia Minh, Thẩm Tiếu Tiếu còn tưởng mình hoa mắt, trên tay còn cầm bát, ngơ ngác nhìn sang Kỳ Quảng Phong bên cạnh.
Giờ này Thẩm Gia Minh đáng lẽ phải ở nhà họ Thẩm chứ, sao lại xuất hiện ở đây?

Kỳ Quảng Phong gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát cho Thẩm Tiếu Tiếu.
“Là hắn, có mở cửa không?” Kỳ Quảng Phong hỏi.
“Không cần đâu.” Thẩm Tiếu Tiếu lắc đầu.

Thẩm Gia Minh quá ồn ào, anh ta mà vào chắc cả bữa cơm này cũng chẳng yên.
Thế là Thẩm Gia Minh bị bơ luôn, gõ muốn bể cửa cũng không ai để ý, chỉ biết đứng ngoài kiên nhẫn chờ đợi.

Đợi đến khi Thẩm Tiếu Tiếu ăn xong, lúc này Thẩm Gia Minh mới được cho vào.
“Tiếu Tiếu.” Vừa bước vào phòng, Thẩm Gia Minh lập tức gọi một tiếng, rồi đảo mắt nhìn khắp căn phòng.
Quần áo vẫn chỉnh tề, tóc tai không rối, giường chiếu gọn gàng, bên cạnh còn có bát đũa, chắc mới ăn xong. Lườm Kỳ Quảng Phong một cái, Thẩm Gia Minh lập tức dâng “bảo vật” – đống túi trên tay – đến trước mặt Thẩm Tiếu Tiếu.

“Tiếu Tiếu, toàn bộ là anh cho người tìm hiểu trước khi đến, đều là những món em thích ăn đó, hì hì.”
Anh đưa cho Thẩm Tiếu Tiếu, ra dáng một học sinh ngoan đang đợi được khen thưởng.

Thẩm Tiếu Tiếu vốn chẳng cưỡng lại được mấy món ăn vặt, lúc nãy chê bai Thẩm Gia Minh cũng chỉ vì chưa thấy đồ ăn, bây giờ còn để ý gì đến chuyện vừa nói, lập tức nhận lấy túi định mở ra, nhưng giữa chừng bị Kỳ Quảng Phong nhanh tay cướp mất.

“Tiếu Tiếu, đừng ăn vội, lát nữa chúng ta phải đến bệnh viện.”
Kỳ Quảng Phong cầm túi ném sang một bên, tay vòng ôm ngang eo Thẩm Tiếu Tiếu, kéo cô ra xa khỏi Thẩm Gia Minh.

“Bệnh viện? Tiếu Tiếu, em bị sao thế?” Thẩm Gia Minh lập tức căng thẳng, nếu không phải vì Kỳ Quảng Phong ở đây chắc đã kéo em gái sang một bên kiểm tra ngay rồi.

Thẩm Tiếu Tiếu chớp chớp mắt nhìn Kỳ Quảng Phong.
Cô đâu có bị gì, nhưng chẳng hiểu sao Kỳ Quảng Phong lại nói vậy.

Kỳ Quảng Phong không trả lời, chỉ nhìn lướt bụng Thẩm Tiếu Tiếu, tay khẽ đặt lên đó.

Trong lòng Thẩm Gia Minh như có lửa đốt.
Động tác này quá rõ ràng, chẳng lẽ là... cái ý đó?

Anh hít sâu, lại hít sâu, cảm thấy nếu lúc này có khẩu súng trong tay chắc chắn sẽ bắn chết tên khốn kia.
Bắt cóc em gái anh thì thôi, lại còn... chuyện đó nữa! Người đàn ông này đúng là phải dạy cho một bài học mới được. Sớm biết thế đã không để Tiếu Tiếu đến chỗ này, thà tốn công sức hơn chút còn hơn để em gái bị tên cầm thú Kỳ Quảng Phong nuốt sạch từ trong ra ngoài.

Nếu biết lúc đầu chính Thẩm Tiếu Tiếu là người nhào tới đè Kỳ Quảng Phong, hơn nữa hai người từ lâu đã dính lấy nhau, có lẽ Thẩm Gia Minh sẽ tức đến ói máu, hoặc sẽ phải đổi cách mắng.

Nhìn dáng vẻ mơ hồ ngơ ngác của em gái, Thẩm Gia Minh đành nén giận.
Tên đàn ông này có bị róc xương lột da cũng hả dạ, nhưng lỡ như làm em gái bị thương thì phiền lắm.

Anh hít sâu mấy lần, cố gắng đè nén cơn bùng nổ muốn giết người, trừng Kỳ Quảng Phong đến mức hận không thể xé xác hắn.

Thẩm Tiếu Tiếu thì hoàn toàn không hiểu, rõ ràng Kỳ Quảng Phong chẳng nói gì, sao Thẩm Gia Minh lại nhìn anh như muốn giết thế? Nhưng nghĩ đến tính khí hay vô lý của Thẩm Gia Minh, cô cũng thôi không suy nghĩ nữa.

Đến bệnh viện, Thẩm Tiếu Tiếu mới biết lý do Kỳ Quảng Phong dẫn cô tới đây.
Kỳ Duệ Minh đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, nhưng tiếng thở đều chứng tỏ anh không sao cả. Thẩm Tiếu Tiếu quay sang nhìn Kỳ Quảng Phong.
Hôm qua còn an ủi người đàn ông này một trận, hóa ra Kỳ Duệ Minh không có vấn đề gì cả. Chắc hẳn Kỳ Quảng Phong đã sớm biết rồi, thế mà vẫn đạt được điều mình muốn mà chẳng cần làm gì.

Khi họ đến, Kỳ Duệ Minh đã tỉnh, nằm trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, mãi đến khi Thẩm Gia Minh đóng cửa quá ồn anh mới nhận ra.

“Các cậu đến rồi.” Giọng Kỳ Duệ Minh không đến mức yếu ớt, có vẻ lúc Dung Lê ra tay cũng không quá nặng, chỉ là cơ thể Kỳ Duệ Minh vốn đã yếu sẵn.

“Ừ, hôm nay đưa Tiếu Tiếu đến kiểm tra sức khỏe, tiện thể đến thăm cậu một chút.”
Kỳ Quảng Phong đặt hoa quả lên bàn, thấy bình hoa trên bàn liền cau mày.

Tiếu Tiếu bị dị ứng với phấn hoa.
Quả nhiên, ngoảnh sang đã thấy Tiếu Tiếu che mũi, nhíu mày thật chặt.

“Mở cửa sổ cho thoáng, tiện thể mang hoa ra ngoài vứt đi.”
Kỳ Duệ Minh rút tay về sau khi y tá vừa rút kim, thản nhiên dặn dò.

Y tá ngẩn ra.
Hoa đẹp thế này mà lại bị vứt, đúng là lần đầu gặp kiểu bệnh nhân kỳ lạ như vậy. Nhưng cô không dám nói gì, ôm bình hoa ra ngoài.

Khi đi ngang qua Thẩm Tiếu Tiếu, Kỳ Quảng Phong nhíu mày kéo cô vào lòng, lấy tay mình che mũi cho cô.

“Tiếu Tiếu, em hơi dị ứng với phấn hoa, ra cửa sổ ngồi cho thoáng.”
Kỳ Duệ Minh chống người ngồi dậy, cười chỉ chiếc ghế bên cạnh.

“Không cần.” Kỳ Quảng Phong bá đạo ôm eo Thẩm Tiếu Tiếu, “Hôm nay tôi đến là để nói với cậu: người phụ nữ đó tôi sẽ cho người đưa về nhà họ Phong. Dù thế nào cô ta cũng là con gái nhà họ Phong, ở lại nhà họ Kỳ thì đừng nói ông cụ không đồng ý, ngay cả tôi cũng không chấp thuận.”

Kỳ Quảng Phong không thân thiết với Phong Vũ, nhưng đó là so với Tiếu Tiếu và anh em tốt của anh.
Dù sao Phong Vũ cũng là mẹ anh, ông cụ nhà họ Phong đã chăm lo anh bao nhiêu năm, Kỳ Quảng Phong vẫn có chút để tâm. Nhà họ Kỳ quả thực không thích hợp cho Phong Vũ ở lại.

Kỳ Duệ Minh sững sờ, trong mắt toàn là kinh ngạc.
Cuối cùng chỉ bình thản gật đầu, tựa như chẳng hề bận tâm.

“Vậy được, cậu cứ lo dưỡng thương cho tốt, tôi đưa Tiếu Tiếu đi kiểm tra.”
Cảm nhận sự khác lạ trong không khí, ánh mắt Kỳ Quảng Phong thoáng hiện một tia thâm trầm.

Ba người ra khỏi phòng, đúng lúc gặp cô y tá vừa ném hoa quay về, vội vã chạy tới, suýt chút nữa đâm thẳng vào Thẩm Tiếu Tiếu, may mà Kỳ Quảng Phong kéo cô tránh kịp.

“Đi đứng cho cẩn thận, bộp chộp gì thế.” Thẩm Gia Minh cau mày quát y tá một câu, quay sang nhìn em gái đầy lo lắng.

Giờ đây Tiếu Tiếu không còn chỉ có một mình, lỡ có chuyện gì thì biết làm sao?

“Xin lỗi, xin lỗi…” Y tá vội vàng cúi người xin lỗi rồi chạy vào phòng bệnh.

“Tiếu Tiếu, xem ra Kỳ Duệ Minh cũng không quá quan tâm đến người phụ nữ kia đâu.”
Vừa đi Thẩm Gia Minh vừa mở miệng.
Người phụ nữ của mình sắp bị đưa đi mà vẫn thản nhiên thế, chắc là không mấy để ý, nếu không thì đâu có ung dung như vậy.

“Sao anh biết?” Thẩm Tiếu Tiếu lại không cho là vậy.
Những khác lạ trong không khí cô chưa cảm nhận rõ, nhưng chỉ dựa vào chuyện Kỳ Duệ Minh dốc sức cưới một “người sống thực vật” thì hẳn là thật lòng yêu. Chỉ là anh tỏ ra dửng dưng có lẽ vì bọn họ đang ở đây.

“Nếu là anh, anh mà thích ai đó, bị người khác cướp mất chắc chắn phải xông lên đánh một trận đã.”
Nói xong còn liếc Kỳ Quảng Phong một cái đầy ẩn ý.
“Bình thản thế này mới khiến người ta cảm thấy là không quan tâm. Cảm xúc đâu phải muốn khống chế là khống chế được, nhiều khi dù ngụy trang giỏi đến đâu, gặp chuyện mình để tâm nhất cũng không giấu được.”

Thẩm Gia Minh vừa nói vừa gật gù.
Thẩm Tiếu Tiếu suy nghĩ một lát:
“Anh nói cũng có lý, nhưng có những chuyện chúng ta là người ngoài, không thể cảm nhận hết. Có thể suy đoán, nhưng tốt nhất đừng nghi ngờ lung tung.”

Lời Thẩm Tiếu Tiếu nói, Thẩm Gia Minh đương nhiên tin không chút do dự, vui vẻ gật đầu. Nhưng khi thấy Kỳ Quảng Phong đưa Thẩm Tiếu Tiếu dừng lại trước khoa sản thì gương mặt anh lập tức đen kịt.

Tên khốn, cầm thú, dám xuống tay với em gái anh, lại còn chẳng có biện pháp phòng tránh! Em anh còn nhỏ thế này, chưa phải lúc sinh con!

“Tiếu Tiếu, vào đi, hôm nay Vân Lễ được mời đến đây giúp.” Kỳ Quảng Phong nói.
Lúc này Thẩm Gia Minh mới nhận ra mình bị lừa.
Vân Lễ vốn không phải bác sĩ sản khoa, tất cả chỉ là anh tự nghĩ nhiều!

Anh chỉ thấy trong lòng có cả ngàn con ngựa hoang phi nước đại, tâm trạng rối loạn đến mức muốn phát điên.

Bên kia, cô y tá nhỏ sau khi vào phòng liền nhanh chóng chạy đến giường Kỳ Duệ Minh.
Thuốc cô để quên vẫn còn ở đó, thở phào nhẹ nhõm, vội cất chai thuốc vào túi.

May mà chưa mất, nếu rơi đâu thì phiền to.
Lúc này cô mới rảnh mắt liếc sang Kỳ Duệ Minh bên cạnh.

Vị “chú đẹp trai” này nằm đó mà trông như người mất hết hy vọng sống, khiến y tá nhỏ thấy vô cùng hiếu kỳ.
Rõ ràng lúc nãy vẫn bình thường, sao chỉ một lát đã thành ra thế?
Chẳng lẽ ba người vừa nãy khiến anh bị kích thích? Nhưng cô nhìn cũng không giống, ngoài người đàn ông lạnh lùng kia, những người khác đều rất dễ gần mà.

Là một y tá, cô cảm thấy mình nên quan tâm bệnh nhân.
“Này, tiên sinh, anh không sao chứ?” Cô dè dặt đến gần, tò mò nhìn Kỳ Duệ Minh.

Anh đột ngột quay đầu lại, trong mắt đỏ rực.
“Cút––”

Tay hất mạnh, chăn cũng bị hất xuống, cô y tá lúc này mới phát hiện bụng Kỳ Duệ Minh đỏ lòm.
Vết thương đã toạc ra.

“Tiên sinh, anh đừng kích động, tôi đi gọi bác sĩ!”
Nói xong, y tá nhỏ vội vã chạy ra ngoài.

Cô vừa đi khỏi, trong phòng lập tức vang lên tiếng lạch cạch loảng xoảng, xen lẫn tiếng gầm gừ đầy nhẫn nhịn của người đàn ông.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message