Chương 173: Liều mà tiến đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 173: Liều mà tiến.

Bất kể cuối cùng Thạch Nặc Nhiên có cố gắng thế nào đi nữa, rốt cuộc Thẩm Tiếu Tiếu vẫn đi cùng người nhà họ Kỳ. Thẩm Tiếu Tiếu cũng khuyên Thạch Nặc Nhiên theo bọn họ trở về, nhưng anh lại từ chối.

Anh cần phải yên tĩnh một mình.

Đích thân đem cô gái mình yêu trao cho một người đàn ông khác, Thạch Nặc Nhiên làm không nổi. Anh không có độ lượng lớn như vậy. Buông tay không có nghĩa là từ bỏ.

Sau khi trở về Kỳ gia, điều mà Thẩm Tiếu Tiếu lo lắng nhất chính là tung tích của Kỳ Quảng Phong.

Từ lần rời đi trước đến giờ, anh ta không hề liên lạc lấy một cuộc gọi. Dù Thẩm Tiếu Tiếu gọi đến số điện thoại của anh, thì kết quả hiển thị luôn là “ngoài vùng phủ sóng”. Mẹ nó, chẳng lẽ trốn lên tận sao Hỏa rồi sao? Thế mà lúc nào cũng ngoài vùng phủ sóng, thật là bó tay.

“Tiểu Phong có việc cần xử lý, dạo này có lẽ không tiện liên lạc. Hay thế này đi, Tiếu Tiếu, con theo cụ về biệt phủ tổ tiên ở quê nhé. Tiểu Phong không ở nhà, để con ở lại biệt thự một mình thì cũng buồn.” – Cụ ông nhà họ Kỳ đề nghị.

Giờ Tiếu Tiếu mất trí nhớ, Tiểu Phong lại không ở đây, để cô một mình, cụ ông thực sự không yên tâm.

Tính con bé này đâu phải kiểu an phận, cứ thích chạy nhảy khắp nơi. Trước kia thì không sao, nó lanh lợi, việc gì cũng có thể tự giải quyết. Nhưng bây giờ thì chẳng nhớ được gì, để nó một mình là cực kỳ không ổn.

“Không sao đâu ạ, con lớn lên ở đây, biết đâu ở chỗ này lại có thể nhớ ra được gì thì sao, như vậy càng tốt ạ.” – Thẩm Tiếu Tiếu đáp, cũng không đem chuyện Thẩm Gia Minh từng nói với mình kể lại cho cụ.

Đối diện với cụ ông, cô luôn kìm lòng giấu đi một số việc, không nói ra kẻo đối phương lo lắng. Thẩm Gia Minh nói ở thành phố X là an toàn nhất, vậy thì chẳng cần lo gì thêm, sao lại phải khiến cụ ông bận lòng nữa?

“Ngốc nghếch, chuyện này lúc nào cũng làm được, nhưng nếu con ở đây một mình, không có Tiểu Phong, lỡ gây họa thì ai dọn dẹp hậu quả cho? Nói thẳng ra, con giờ đã mất trí nhớ, nếu có kẻ nào đó có tâm tư xấu cố tình tiếp cận con, đến lúc bị lừa thì phải làm sao? Cho nên lần này nghe ta, theo ta về biệt phủ, chờ Tiểu Phong về rồi ta lại cho con theo nó qua đây, như vậy cũng chẳng mất mát gì.”

Con bé trước đó đã gặp chuyện, lại ngay khi có Tiểu Phong ở bên. Giờ không có ai canh chừng, cụ ông lại càng lo. Bất kể thế nào, ông cũng không yên tâm để cô ở lại một mình. Chỉ khi cô ở ngay bên cạnh ông, ông mới thấy an lòng.

Thẩm Tiếu Tiếu không ngờ thái độ của cụ lại kiên quyết như vậy. Nhưng cô không nhớ được gì, hơn nữa Thẩm Gia Minh đã nói ở thành phố X là an toàn nhất, nên cô tuyệt đối không dám vượt qua lằn ranh này.

Không phải vì cô nhát gan, mà vì cô quá hiểu thủ đoạn của Sở Nguyên, nên không dám liều.

“Thái công, lần này con thật sự không thể đi theo. Ở thành phố X con quen rất nhiều người, ví dụ như… ờm…” – Thẩm Tiếu Tiếu đang tính kể ra vài cái tên, nhưng chợt phát hiện ngoài hai kẻ chẳng đáng tin là Trác Viễn và Thạch Nặc Nhiên thì mình chẳng nhớ ra ai cả. Hai cái tên đó mà nói ra thì e cụ càng lo, chi bằng không nhắc. Cuối cùng cô chỉ cười hề hề: – “Tuy bây giờ con không nhớ gì, nhưng con nghĩ đã xa cách lâu như vậy, chắc chắn họ cũng rất lo. Con ở lại đây, thứ nhất để họ yên tâm mà không phải tìm kiếm nữa, thứ hai cũng có thể nhận lại mọi người.”

Thế nhưng cụ ông nhà họ Kỳ đã quyết tâm, nhất định không cho Thẩm Tiếu Tiếu ở lại một mình.

“Không được. Dù con có nói hay thế nào thì lần này ta cũng không đồng ý cho con ở lại. Ta khuyên con tốt nhất là bỏ cái ý định đó sớm đi.” – Nếu không vì tình hình đặc biệt, cụ thực sự muốn lôi con bé này đi đánh đòn cho chừa.

Quá nghịch ngợm! Tới nước này mà còn dám cãi lại ông? Nghĩ ông không biết à, rõ ràng con bé đang tính toán gì đó. Nếu không, với cái tính lười nhác đó, sao lại chịu dây dưa cãi lý với ông, chứ không ngoan ngoãn nghe theo từ đầu rồi?

“Thái công, thật sự lần này con không thể đi. Chờ Phong Phong về, con sẽ đi cùng anh ấy thăm người, được không?” – Vừa nói, Thẩm Tiếu Tiếu vừa ra hiệu cho Kỳ Quảng Thần đứng bên cạnh, mong anh ta giúp một tay.

Kỳ Quảng Thần vốn cũng chẳng muốn giúp cô, nhưng suốt nửa năm nay, Thư Vũ Phi chưa từng tử tế nói với anh câu nào. Mỗi lần gặp mặt, câu đầu tiên luôn là: “Đã tìm thấy Tiếu Tiếu chưa?”

Giờ cuối cùng con bé cũng về, đúng là nên để nó ở lại đây, để mọi người yên tâm. Huống chi, chỗ này là thành phố X, bao năm nay tam ca đã quét sạch các thế lực khác, ở đây có lẽ còn an toàn hơn cả biệt phủ. Dù sao trong biệt phủ vẫn còn vài kẻ không an phận, còn ở đây thì như một cái thùng sắt kín mít.

“Ông nội, hay thế này đi, để cháu ở lại trông chừng Tiếu Tiếu, ông về thì hơn. Giờ tam ca không ra ngoài, Kỳ gia vẫn cần ông chống đỡ đại cục. Nếu ông chỉ vì Tiếu Tiếu mà đi, ngược lại còn gây thêm phiền phức, vậy chẳng phải càng tệ sao?”

Thẩm Tiếu Tiếu lập tức phụ họa: – “Đúng đó, Thái công, có người trông chừng con thì tuyệt đối con sẽ không gây chuyện. Con hứa!”

… Mẹ kiếp, cái thằng nhóc này, đã mở miệng giúp mình mà còn không quên châm chọc thêm mấy câu. Nhưng thôi, chỉ cần cụ chịu nhượng bộ, thì bị bôi đen chút cũng chẳng sao.

Những năm gần đây Kỳ Quảng Thần ngày càng trưởng thành, trầm ổn. Chuyện lớn nhỏ trong Kỳ gia anh đều xử lý được, cụ cũng rất coi trọng đứa cháu này. Nghe nó phân tích như vậy, trong lòng cụ cũng bắt đầu dao động.

Ngoảnh lại nhìn Thẩm Tiếu Tiếu, đôi mắt to tròn ngây ngô nhìn ông, bộ dạng ngây thơ vô hại.

Cụ khẽ thở dài.

Thôi được. Con bé này, những gì nó muốn làm thì chưa từng thất bại. Nếu ông ép nó về, chưa biết chừng nó sẽ lại bày ra trò quái quỷ gì. Chi bằng cứ để nó ở lại đây, có Quảng Thần trông chừng, nó cũng chẳng đi đâu được.

“Được rồi, đã thế thì nghe theo Quảng Thần. Nhưng ta sẽ để quản gia ở lại đây. Mọi hành động của các con, hằng ngày ông ấy sẽ báo cáo cho ta. Nhớ lấy, hễ dám gây rối hay bày trò, coi ta sẽ xử lý các con thế nào!”

Lời nói vừa nghiêm khắc vừa chan chứa yêu thương.

Quen thấy Thẩm lão gia thủ đoạn cay nghiệt, Thẩm Tiếu Tiếu thật không ngờ Kỳ lão gia lại dễ thuyết phục như vậy. Rõ ràng cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần “chuồn mất dạng”, thế mà đối phương lại đồng ý nhanh thế. Quá bất ngờ, cô cứ ngẩn ra, không kịp che giấu vẻ kinh ngạc trên mặt.

“Con bé này, đừng tưởng mất trí nhớ thì ta không hiểu con. Nếu hôm nay ta không nhượng bộ, chắc chắn con sẽ nghĩ ra trò quỷ quái gì đó. Con vốn là đứa lắm chiêu. Nếu mà ngoan ngoãn thì lại chẳng phải con nữa rồi.” – Cụ khẽ gõ lên trán Tiếu Tiếu, bật cười, ánh mắt đầy yêu thương.

Kỳ gia không cần những hậu bối ngoan ngoãn quá mức. Kiểu đó tuy nghe lời, nhưng thiếu đi sự lanh lợi, sau này phát triển chắc chắn hạn chế. Chỉ cần các con có thể tự bảo vệ mình và không hại đến lợi ích của gia tộc, thì muốn làm gì cụ cũng nhắm mắt cho qua. Dù sao Kỳ gia là một gia tộc, cần những sức sống tươi mới để bồi đắp.

“He he ~” – Thẩm Tiếu Tiếu lập tức làm bộ nịnh nọt, dáng vẻ nịnh bợ rõ ràng.

“Được rồi, không nói nhiều nữa. Các con đều lớn cả rồi, làm gì thì trong lòng tự biết chừng mực là được. Giờ cũng không sớm nữa, ta phải về thôi, nửa đêm mới về thì cái thân già này chịu không nổi.” – Chống gậy đứng dậy, giọng cụ hơi lộ vẻ mệt mỏi.

“Thái công, để con đưa người về nhé.” – Thẩm Tiếu Tiếu vội vàng đứng dậy đỡ tay ông, nhưng lại bị cụ hất ra.

“Không cần, con đi nghỉ đi. Lát nữa bác sĩ gia đình sẽ đến.” – Con bé này, không kiểm tra sức khỏe tổng thể thì ta không yên lòng.

Nếu là người khác thì chẳng sao, nhưng với nó…

“Đừng mà…” – Nghe đến từ này, mặt Thẩm Tiếu Tiếu lập tức dài ra.

Nửa năm nay, cô gặp bác sĩ còn nhiều hơn gặp hàng xóm. Giờ chỉ nghe đến chữ “bác sĩ” thôi là trong lòng đã sinh phản cảm, thật sự chẳng muốn đi khám thêm gì nữa.

“Ta nói cho con biết, đừng tưởng chuyện con từng dọa nạt bác sĩ ta không biết. Lần này mà còn dám thế nữa, ta sẽ lập tức đưa con về, nhốt lại luôn, xem con chạy đi đâu được.” – Cụ quay đầu nói thêm, hoàn toàn dập tắt những mưu toan cuối cùng trong lòng cô.

Thẩm Tiếu Tiếu: …

Mẹ nó, nghe sao cứ như mình từng làm đủ trò ác độc không bằng.

Đến cả việc đe dọa bác sĩ cũng làm ra được…

Mà hình như đúng là cô có thể làm thật…

Thẩm Tiếu Tiếu: toát mồ hôi!

“ Kỳ…”

“Là Thẩm Tiếu Tiếu.” Kỳ Quảng Thần vừa mở miệng, đã bị Thẩm Tiếu Tiếu cắt ngang.

Kỳ Quảng Thần trừng mắt với Thẩm Tiếu Tiếu, hai người như gà chọi, anh trừng tôi, tôi trừng anh. Cuối cùng Kỳ Quảng Thần thật sự không muốn lãng phí thêm sức vào chuyện này với cô nhóc này, bèn thu lại ánh mắt.

Liếc xéo Thẩm Tiếu Tiếu, hắn hừ lạnh:
“Thẩm Tiếu Tiếu, bây giờ cô cứ đắc ý đi, lát nữa xem cô còn cười nổi không, hừ!”

Đám người kia tìm cô nhóc này sắp phát điên, giờ cô ta xuất hiện, tin chắc họ đã nhận được tin tức. Đợi lát nữa xem cô ta ứng phó thế nào, một người một câu cũng đủ khiến cô ta bị nhấn chìm.

“Hừ—” Thẩm Tiếu Tiếu cũng không chịu thua, hừ một tiếng trả lại.

Hai người cứ thế ngồi trên ghế sofa, trừng mắt nhau như không chán. Lúc này, từ phía nền đá cẩm thạch truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, dồn dập.

Kỳ Quảng Thần liếc đắc ý một cái về phía Thẩm Tiếu Tiếu, rồi lập tức chuyển người ngồi sang sofa đối diện với cô.

Thẩm Tiếu Tiếu trừng hắn, không rõ trong hồ lô của hắn đang bán thuốc gì, nhưng anyway, hắn cũng chẳng đánh bại được cô, cho dù có kéo thêm viện binh cô cũng không sợ, nghĩ vậy lòng liền vững lại.

Nhưng chẳng hiểu sao, tiếng bước chân càng lúc càng gần, khiến cô bắt đầu thấy bất an.

Tên ngốc nào đi gọi viện binh lại là phụ nữ đi giày cao gót chứ? Nghe “cộp cộp” rõ ràng là tiếng phụ nữ. Không lẽ có âm mưu gì khác?

“Kỳ Tiếu Tiếu—”

Tiếng bước chân vừa đến gần, còn chưa thấy người đâu thì tiếng gào như sư tử Hà Đông đã truyền tới, dọa Thẩm Tiếu Tiếu run chân, phản xạ có điều kiện cả người căng cứng.

Người đi trước là một phụ nữ vô cùng diễm lệ, dung mạo tinh xảo, đi đôi giày cao gót “trời ơi đất hỡi”, cả người toát ra khí thế nữ vương. Nhưng đó chưa phải trọng điểm. Trọng điểm là ánh mắt cô ta nhìn Thẩm Tiếu Tiếu như muốn phun lửa, hận không thể xé xác ra.

Chẳng lẽ trước đây cô từng làm chuyện gì có lỗi với mỹ nữ này sao? Sao vừa thấy mặt đã cảm thấy tội lỗi thế này, hoàn toàn trái với phong cách thường ngày của cô mà.

“Hehe, mỹ nữ—” Thẩm Tiếu Tiếu vội vàng vẫy tay chào, nét mặt lập tức đổi sang nịnh hót, nhanh đến mức chóng mặt.

“Kỳ Tiếu Tiếu, lần này đừng nói chị đây không nói lý. Tôi cho cô một phút trình bày. Nếu không nói được lý do đàng hoàng, thì hôm nay cô… hừ hừ!” Nắm chặt tay, khóe môi Diệp Thiển Dư cong lên đầy nguy hiểm.

Thẩm Tiếu Tiếu: …
Đây vốn là lời thoại của cô mà? Sao giờ lại thành của người khác rồi, hơn nữa còn có vẻ uy lực hơn nhiều, huhu, thật bi kịch.

Một bàn tay thon dài đặt lên vai Thẩm Tiếu Tiếu, Thư Vũ Phi vòng sang bên cạnh cô, nụ cười rực rỡ trên mặt, nhưng trong cảm nhận của Tiếu Tiếu thì lại lạnh thấu xương, sống lưng tê dại:
“Tiếu Tiếu, lần này tốt nhất cậu nên thành thật. Nếu dám nói dối thì…” Vừa nói, tay vừa siết chặt vai, uy hiếp rõ ràng.

Thẩm Tiếu Tiếu ngoan ngoãn gật đầu, bây giờ hoàn toàn như một con thỏ run rẩy.

Nhìn thấy Triệu Viên từ từ bước tới…

Thẩm Tiếu Tiếu: Trời ạ, rốt cuộc mình đã đắc tội bao nhiêu chị gái rồi, sao ai nhìn mình cũng như muốn lột da vậy chứ?

“Tiếu Tiếu, lần này tôi cũng không làm khó cậu, cùng lắm lát nữa khi Vũ Phi ra tay thì tôi bảo người yêu tôi đừng có xen vào…”

Vẫn là người này tốt, dịu dàng.

Nhưng ngay câu tiếp theo của Triệu Viên đã khiến nụ cười trên mặt Thẩm Tiếu Tiếu cứng lại.

“Hôm nay chị đây sẽ đích thân ra tay, xem thử phải đánh gãy chân nào thì cô mới chịu ngoan ngoãn.” Giọng nói hung ác khiến tim Thẩm Tiếu Tiếu run lên.

Thẩm Tiếu Tiếu: …
Thật là tàn bạo.

Giờ thì cô cuối cùng cũng hiểu ý của Kỳ Quảng Thần lúc nãy.
Hóa ra hắn đã sớm đoán được hôm nay sẽ có người đến gây sự với cô, nên mới tỏ vẻ nắm chắc như thế. Ngay cả ông cụ Kỳ chắc cũng… Cô đâu có quên ánh mắt ra hiệu mà vệ sĩ bên cạnh ông lúc rời đi đã trao đổi. Chắc hẳn ai cũng ngóng chờ cảnh cô bị “hội đồng”.

Yếu ớt giơ tay, Tiếu Tiếu cúi đầu, ngước mắt dè dặt:
“Từ nay mọi người cứ gọi tôi là Thẩm Tiếu Tiếu. Bây giờ tôi là Thẩm Tiếu Tiếu. Chuyện trước kia tôi không nhớ gì cả.”

Mọi người nghe xong đều nhíu mày, tỏ vẻ không tin.

Kỳ Tiếu Tiếu mà biến thành Thẩm Tiếu Tiếu sao có thể? Rõ ràng cô từng cực kỳ chán ghét gia đình họ Thẩm, sao có thể nhận thân rồi biến thành Thẩm Tiếu Tiếu được?

“Tôi đã nói rồi mà, các người không tin. Giờ tận mắt thấy người rồi chắc tin chứ?” Trác Viễn ung dung bước lên, nhìn Thẩm Tiếu Tiếu:
“Sư phụ của tôi trong đám các người, ngoài tôi ra thì chẳng ai nhận ra đúng không, sư phụ?” Nói xong còn nháy mắt với cô.

Nếu là trước đây, Thẩm Tiếu Tiếu chắc chắn sẽ mạnh miệng phản bác. Nhưng bây giờ tình hình rõ ràng không ổn, cô vốn nổi tiếng thức thời.

Thế là lập tức gật đầu lia lịa:
“Đúng vậy, nên các người có muốn tôi nói gì thì cũng phải cho tôi chút gợi ý chứ. Tôi thật sự không nhớ được gì cả. Xin lỗi đã làm mọi người lo lắng.”

Nói xong còn nhanh tay gỡ bàn tay Vũ Phi đang đặt trên vai mình xuống. Phù! Thoát được cái cảnh như “tam đường hội thẩm”, thật sự cô không chịu nổi nữa.

Diêm Thiếu Khanh cũng cảm thấy có gì đó bất thường.

Phong rời đi lâu như vậy, chắc chắn là để tìm Tiếu Tiếu, vậy mà cuối cùng lại để cô về trước, thật không hợp lý. Nếu Tiếu Tiếu bình yên vô sự, thì anh ta bận chuyện gấp cũng còn có thể hiểu được. Nhưng giờ rõ ràng tình trạng của cô không bình thường, sao anh ta có thể yên tâm?

Mấy thứ khác có thể giả vờ, nhưng ánh mắt thì khó. Lúc nhìn họ, trong mắt Tiếu Tiếu hiện rõ sự ngơ ngác, đó là thật sự không nhận ra, chứ không phải giả bộ.

“Rốt cuộc là chuyện gì thế?” Mấy cô gái đều ngơ ra, Diêm Thiếu Khanh là người mở miệng trước.

Thẩm Tiếu Tiếu nhún vai, lòng thở phào:
“Tôi cũng không biết. Dù sao từ lúc được người nhà họ Thẩm cứu thì đã chẳng nhớ gì rồi. Sau này gặp Kỳ Quảng Phong cũng chỉ nhờ chút cảm giác quen thuộc mơ hồ mà nhận ra thôi. Còn về các người, tôi cảm thấy quen quen, nhưng thật sự không nhớ được gì cả. Xin lỗi đã làm mọi người lo lắng.”

Đám người này rõ ràng rất quan tâm đến cô, mất trí nhớ rồi cô không biết nên đối xử thế nào, tốt nhất là nói hết sự thật, nhưng vẫn tránh nặng tìm nhẹ.

“Không nhớ sao? Vậy Vân Lễ đã khám cho cô chưa?” Diêm Thiếu Khanh lập tức bắt trúng mấu chốt.

Phong lo lắng Tiếu Tiếu gặp chuyện, nên đi đã đặc biệt dẫn Vân Lễ theo. Nếu tìm được Tiếu Tiếu chắc chắn sẽ bảo anh ta khám.

“Khám rồi.” Thẩm Tiếu Tiếu nói: “Ở nhà họ Thẩm, Vân Lễ đã khám qua, nói trong não không có vấn đề gì. Còn tại sao mất trí thì không rõ.”

Chính Thẩm Tiếu Tiếu cũng thấy khó hiểu.
Dù thôi miên có thể gây ra rủi ro về trí nhớ, nhưng không thể nào nghiêm trọng đến mức mất hẳn 12 năm ký ức, điều này thật sự vô lý. Ngoài ra, những khả năng khác cô cũng chưa nghĩ ra, nghĩ đến thì lại thấy không ổn.

Mọi người lập tức im lặng.
Ban đầu nghe tin về Tiếu Tiếu ai cũng vui mừng khôn xiết, sau đó tức giận, giờ thì im lặng.

Đúng lúc này, bác sĩ gia đình mà ông cụ Kỳ phái tới đã vào.

“Tiểu thư Kỳ, lão gia dặn tôi làm kiểm tra toàn thân cho cô, mong cô phối hợp.” Vị bác sĩ trung niên đứng trước mặt Tiếu Tiếu, nói nghiêm túc.

Lần này ông cụ thật sự nói được làm được, phái tới một người nhìn thôi cũng biết rất khó đối phó.

Cắn răng, Thẩm Tiếu Tiếu thầm rủa mấy câu.
Sao không đến sớm hay muộn, lại đúng lúc này?

Giờ mọi người đều có mặt, kết quả kiểm tra chắc chắn ai cũng sẽ biết. Như vậy…
Cô có thể tưởng tượng ra cảnh mình sẽ bị quản chặt thế nào.
Những người này một khi biết tình trạng của cô, chắc chắn sẽ nghe ông cụ mà giám sát cô. Quả nhiên, gừng càng già càng cay, cô còn kém xa.

Ngồi trên xe rời đi, ông cụ Thẩm nhìn đồng hồ, khóe môi khẽ cong lên, hiện rõ sự toan tính.
Tính cách của Tiếu Tiếu ông còn lạ gì. Lúc này ông không có mặt, chỉ có đám người kia mới có thể trấn được cô, để cô thật sự ngoan ngoãn.

Ban đầu Thẩm Tiếu Tiếu còn ôm chút may mắn, nghĩ chắc cũng chỉ chụp CT thôi, kiểm tra thì kiểm tra. Nhưng khi nữ trợ lý y tá mời cô vào phòng thay đồ, mặt cô lập tức sầm xuống.

Vết thương sau lưng cô tuy đã lành, nhưng sẹo vẫn còn, dấu vết bỏng rất rõ ràng. Một khi lộ ra thì chắc chắn sẽ bị phát hiện, đến lúc đó giải thích cũng khó.

Thấy Thẩm Tiếu Tiếu do dự, nữ trợ lý bắt đầu mất kiên nhẫn.
Ông cụ đã dặn, đối với vị tiểu thư này phải cứng rắn, tuyệt đối không được mềm lòng. Vì vậy cô ta thúc giục:
“Tiểu thư Kỳ, xin hãy phối hợp, lão gia còn đang đợi kết quả.”

Ông cụ mà nhắc đến thì Thẩm Tiếu Tiếu cũng hết cách.

Kết quả thế nào cũng rõ ràng.
Trong lúc kiểm tra, nữ bác sĩ vừa khám vừa báo thẳng ra bên ngoài:
“Sau lưng có vết bỏng nặng, diện tích khoảng… bỏng nhẹ… vết rạch khoảng…” Từng mục từng mục, không hề kiêng dè những người đang đứng ngoài.

Mỗi dữ liệu đọc ra khiến ai nấy sững sờ. Triệu Viên lập tức ôm chặt Tô Thần Minh, vùi mặt vào ngực anh khóc nức nở.

Khi cô ấy bị thương họ không hay biết, nhưng những vết sẹo để lại thì vẫn đó. Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng ra cô đã phải chịu đựng đau đớn đến mức nào.

Còn bản thân Thẩm Tiếu Tiếu thì lại không thấy có gì to tát. Trước đây cô từng chịu những vết thương còn nặng hơn thế, những cái này chẳng qua chỉ là da thịt ngoài. Cô thậm chí còn từng tự mình lấy đạn ra khỏi cơ thể, thì chút vết thương này đã là gì.

Nhưng nghe thấy những tiếng hít sâu từ bên ngoài tấm rèm, lòng cô vẫn thấy áy náy.

Cô thực sự không rõ rốt cuộc mình đã bị thương thế nào, chắc chắn phải có nguyên nhân. Nhưng cho dù lý do lớn đến đâu, thì cũng không đáng để khiến những người bên cạnh lo lắng như vậy.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message