Chương 160: Yêu, hãy yêu sâu đậm đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 160: Yêu, hãy yêu sâu đậm.

Tâm trạng vừa dịu xuống của Kỳ Quảng Phong bị Thẩm Tiếu Tiếu nói vậy, lập tức đen lại.

Cô nhóc này không lẽ mất trí nhớ rồi đầu óc cũng không còn linh hoạt nữa, thứ biểu diễn cho người phụ nữ khác mà cũng dám dùng để dỗ anh, dám xếp anh ở vị trí thứ hai, thật muốn mở não cô nhóc này ra xem bên trong rốt cuộc chứa những gì.

Thẩm Tiếu Tiếu không hề nhận ra sự khó chịu của Kỳ Quảng Phong, vẫn tự nói, "Thôi, giờ anh đã biết rồi, chẳng còn chút bất ngờ nào nữa."

Thẩm Tiếu Tiếu buồn bực, sao cứ đến trước mặt Kỳ Quảng Phong là hỏng chuyện, và trong lòng cô dường như rất chấp nhận tình huống này, dường như trước đây cô thường xuyên gặp chuyện này.

Hu hu, có cảm giác nỗi buồn chảy ngược dòng, làm sao đây?

"Tiếu Tiếu--" Kỳ Quảng Phong nghiến răng, hạ thấp giọng, âm thanh trực tiếp bị ép ra từ kẽ răng.

Người phụ nữ này, dám nói nữa, thật muốn ôm cô ấy lên giường sửa cho một trận, để cô ấy xem rốt cuộc ai mới là quan trọng nhất.

Thẩm Tiếu Tiếu không chút tự giác nào, nghe Kỳ Quảng Phong gọi liền ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn anh, Kỳ Quảng Phong đối với Thẩm Tiếu Tiếu thật sự không có chút sức kháng cự nào, nhìn thấy biểu hiện này của cô, khí thế lập tức như quả bóng bị chọc thủng, xẹp xuống.

Thở dài, bất đắc dĩ xoa mái tóc của Thẩm Tiếu Tiếu, "Cẩn thận chút, mọi chuyện đã có anh chống đỡ, không cần phải cẩn trọng từng bước như vậy, em muốn làm gì thì làm, không cần phải gò bó như thế."

Theo suy nghĩ của Kỳ Quảng Phong, phụ nữ đã xuất hiện rồi, thì hãy hành động nhanh gọn đi, căn bản không cần Tiếu Tiếu làm gì, nhưng Tiếu Tiếu đã như vậy, anh cũng chỉ có thể vô điều kiện ủng hộ, vì trong mắt anh Tiếu Tiếu luôn là một cá thể độc lập, cô ấy có thủ đoạn, mọi thứ nên lấy ý nghĩ của cô ấy làm đầu.

"Yên tâm, em chỉ muốn chơi đùa cho vui thôi." Nhướng mày, khóe miệng Thẩm Tiếu Tiếu cong lên một đường cong tinh tế.

Kiếp trước bị những người đó tính toán, mất cả mạng, kiếp này đương nhiên phải đòi lại, chỉ cần là người liên quan đến tổ chức giết cô đều không vô tội, cô đều không tha.

Thuật thôi miên dễ dùng, nhưng Thẩm Tiếu Tiếu chưa tự phụ đến mức cái gì cũng muốn dùng, nếu không đã sớm giải quyết nhanh gọn rồi, để lại hậu họa thì sao, cô thích là được.

Bây giờ Thẩm Tiếu Tiếu chỉ muốn vạn vô nhất thất - không sai một ly dẫn người sau lưng ra, không thể để lại chút di họa nào có thể bị phát hiện, kế mỹ nhân không mất là một chủ ý hay.

Cô lại không phải nhân vật có đầu có mặt, còn phải quan tâm thể diện làm gì, cô làm việc cần kết quả, và bây giờ kết quả cô cần là những người liên quan đến cái chết của cô tất cả phải trả lại cho cô cả vốn lẫn lãi.

Lúc hai người ra ngoài, những người trong phòng đã đi hết, phòng lúc này vẫn náo nhiệt, trên bàn trà đặt một hộp nhỏ, bên trong lác đác rơi vãi một ít bột trắng.

Những thứ này, Thẩm Tiếu Tiếu không cần sờ cũng biết là thứ gì.

Đồ đã lỗi thời, thật không có gì lạ.

Đi qua, Thẩm Tiếu Tiếu ôm eo Kỳ Quảng Phong rất tự nhiên ngồi xuống, giơ tay sờ một cái thứ trên bàn trà, cảm giác mịn màng, độ tinh khiết cũng khá, xem ra ở đây đồ tốt cũng không ít.

Ăn uống, gái, cờ bạc, thuốc, một thứ cũng không thiếu, không trách ban ngày đến đây tìm kích thích cũng không ít, xem ra người sau hậu trường cũng kiếm không ít tiền từ mấy thứ này.

Động tác của Thẩm Tiếu Tiếu nhìn là biết tay chơi rồi, mấy người vốn muốn giới thiệu thứ này với Thẩm Tiếu Tiếu, lập tức cũng dẹp ý định này.

Người có thể vào đây đều không ngốc, lúc nào nên làm gì đương nhiên cũng hiểu, đặc biệt là trong một số hoàn cảnh, thấy nhiều rồi, tự nhiên hình thành một bộ thủ đoạn của họ.

"Độ tinh khiết không tệ, là thứ tốt." Thẩm Tiếu Tiếu gắp một chút cho vào miệng nếm thử, dáng vẻ rất tùy ý.

"Mỹ nhân thích là được, thích là được." Một trong những người đàn ông đẩy thứ về phía Thẩm Tiếu Tiếu, cười một cách nịnh nọt.

Kỳ Quảng Phong bên cạnh, lặng lẽ liếc nhìn mấy người tại chỗ.

Đã nhớ rồi, dám lấy thứ này ra cho Tiếu Tiếu, sống chán rồi.

Lúc trước anh không muốn Tiếu Tiếu tiếp xúc với một số thứ, rất nhiều thứ đều tiến hành riêng tư, ngay cả nhà họ Phong, nếu không phải vì Vân Trình sau này, anh cũng không muốn Tiếu Tiếu biết.

Không phải anh không đủ thành thật, mà là có một số chuyện biết được đối với Tiếu Tiếu không có chút lợi ích nào, đành không để cô ấy biết, cô ấy chỉ cần chịu trách nhiệm vui vẻ là được.

Thẩm Tiếu Tiếu lúc này mới nhớ ra, mấy người phụ nữ đều trần truồng, dù ánh sáng ở đây rất mờ, và Kỳ Quảng Phong luôn không liếc nhìn, nhưng không chừng đã thấy gì đó, ánh mắt lập tức tối sầm.

"Mặc đồ vào."

Nghe thấy giọng nói của Thẩm Tiếu Tiếu, nụ cười trên mặt Kỳ Quảng Phong lập tức trở nên thông suốt.

Ha ha, cô nhóc này, ghen cũng lớn thật, xem ra anh vẫn khá quan trọng.

Người phụ nữ sửng sốt, không ngờ Thẩm Tiếu Tiếu lại nói cái này, nhưng vẫn ngoan ngoãn mặc đồ xong, mới đứng sang bên cạnh Thẩm Tiếu Tiếu.

Mấy người phụ nữ và đàn ông đều không phải nam nữ tình cảm ngây thơ chưa từng trải, thời gian hai người vào trong nói dài không dài nói ngắn không ngắn, nếu muốn xảy ra chuyện gì cũng có thể, mọi người đều hiểu.

Không ngờ một tên trai bao lại có thể giữ chủ nhân của mình tốt như vậy, chăm sóc anh ta như vậy, mà còn quý không xong, thật có chút bản lĩnh.

Giơ tay vỗ vai Kỳ Quảng Phong, rõ ràng là an ủi.

"Thứ này không tệ, nếu thích, hôm nay tặng mọi người, hôm nay chơi khá vui, đây là phần của các người."

Thẩm Tiếu Tiếu một tay thò vào túi, nắm chặt tay, dưới sự mong đợi của những người này, Thẩm Tiếu Tiếu từ từ mở lòng bàn tay, ánh sáng lộng lẫy dưới ánh đèn tối bị khúc xạ vô cùng mập mờ.

Kim cương.

Nam nữ đều kinh ngạc, không ngờ vị này ra tay lớn như vậy, là kim cương.

Họ thấy nhiều loại công tử bột tiêu tiền như nước, nhiều nhất cũng chỉ vung vàng, lần đầu tiên thấy người thẳng thắn lấy ra một nắm kim cương lớn như vậy.

Tùy ý ném lên bàn trà, Thẩm Tiếu Tiếu giơ tay khoác tay Kỳ Quảng Phong, "Đi thôi, hôm nay về em muốn ăn đồ anh nấu."

Những chuyện khác dù quan trọng thế nào, Thẩm Tiếu Tiếu cũng không muốn vì đó mà làm thiệt thòi người bên cạnh mình.

Lúc cô nói cười với phụ nữ khác, Kỳ Quảng Phong chỉ im lặng ngồi một bên, không nói gì, dường như thế giới của anh đột nhiên cách ly với anh.

Thẩm Tiếu Tiếu không nhớ mình thích anh ta lúc nào, nhưng chắc chắn không phải bây giờ, nhất định không, nếu thích, cô tuyệt đối không để đối phương thiệt thòi nửa phần.

Báo thù có rất nhiều cách, cuối cùng không được thì trực tiếp thôi miên, đơn giản thô bạo.

Kéo Thẩm Tiếu Tiếu, Kỳ Quảng Phong trực tiếp ra khỏi phòng, không để ý đến ánh sáng lóe lên trong mắt người phụ nữ ngồi cạnh cô lúc trước.

Người phụ nữ này khá thú vị, ha ha.

Ra khỏi phòng, Kỳ Quảng Phong dẫn Thẩm Tiếu Tiếu không trực tiếp rời đi, mà dẫn cô đi vòng qua một con hẻm nhỏ, đến một ngôi nhà đơn giản.

Trong thành phố cao ốc san sát này, ngôi nhà như vậy thật sự có thể xứng đáng gọi là khu ổ chuột.

Thẩm Tiếu Tiếu tò mò liếc nhìn Kỳ Quảng Phong bên cạnh.

Người đàn ông này vừa rồi rõ ràng rất tức giận, cô còn tưởng người đàn ông này sẽ dẫn cô trực tiếp tìm một nhà nghỉ, sau đó đè xuống, dù sao cô nên là tính cách này, nếu cô và bạn trai cãi nhau, vậy chắc chắn trực tiếp đè xuống, trước tiên trên giường bình tĩnh một chút, nếu không để cô một mình bình tĩnh e rằng chỉ càng thêm khó chịu, làm một chút vận động, sau đó trên giường thẩm vấn, thật tốt, đơn giản mà trực tiếp.

Kỳ Quảng Phong nhìn thấy biểu hiện của Thẩm Tiếu Tiếu, liền biết cô nhóc này nghĩ đến đâu rồi, thật sự có cảm giác bất lực.

Đầu óc cô nhóc này chứa những gì, sao cảm giác suy nghĩ của hai người thường không cùng một tần số, một không cẩn thận, ý nghĩ của hai người liền tuột dây.

"Anh có thú vật như vậy không?"

Thẩm Tiếu Tiếu: Quẫn!

Biểu hiện của cô trắng trợn như vậy sao?

Gần như theo phản xạ, cô nở một nụ cười nịnh nọt với Kỳ Quảng Phong:
“Không, không, không, sao anh có thể được chứ? Thú tính là em, là em cơ.”

“Đương nhiên rồi, chẳng phải hồi đó có một cô nhóc nào đó đã cưỡng ép đoạt lấy anh sao?” – Kỳ Quảng Phong thuận miệng tiếp lời, để lại Thẩm Tiếu Tiếu ngẩn người hỗn loạn.

Tại sao lại không đi theo kịch bản? Rõ ràng lẽ ra phải là dịu dàng xoa đầu, rồi bá đạo hôn một cái chứ?
“Cưỡng ép đoạt lấy”? Hồi đó cô thật sự thú tính đến thế sao? Oa oa… Thẩm Tiếu Tiếu chỉ cảm thấy như có cả ngàn con ngựa hoang lao vút qua trước mắt.

Cô đã từng nghĩ ra cả trăm cách để thể hiện tình cảm khi thích một người, duy chỉ không ngờ mình lại thú tính đến mức đó — trực tiếp ra tay, ăn sạch sẽ người ta.

Nhưng Thẩm Tiếu Tiếu cũng không thể không thừa nhận, khi nói những lời ấy, cô thật sự rất muốn Kỳ Quảng Phong thú tính với mình một lần, hành hạ cô thật mạnh mẽ. Càng nghĩ, trong lòng càng bứt rứt, thật sự có cảm giác ngứa ngáy khó chịu, nhìn anh, ánh mắt cô nóng rực hẳn lên.

Sao phải chính trực như vậy? Không thể tà mị, cuồng ngạo một chút được sao? Lẽ nào cuối cùng phải để cô nữ cường cưỡng ép nam chứ? Nhưng mà nghĩ vậy lại thấy như mình quá khát khao, thật sự rối rắm.

Phía bên này, Kỳ Quảng Phong lại rất hài lòng với biểu cảm của Thẩm Tiếu Tiếu, khóe môi hơi nhếch lên, rõ ràng tâm trạng cực kỳ tốt.
Haha, không ngờ cô nhóc này lại thú vị thế, nói thế mà cũng tin.

Trong tâm trạng tốt như vậy, khi chủ nhân trong phòng mở cửa, khóe môi anh vẫn giữ đường cong mỉm cười.

Người mở cửa là một người đàn ông — chính xác mà nói là một chú trung niên. Hơn nữa, ông chú ấy lại chính là người quen cũ của Thẩm Tiếu Tiếu, người từng cùng cô chia ngọt sẻ bùi, bôn ba lẩn trốn năm xưa.

Người đàn ông này lại ở đây, mà nhìn cách ông ta chào hỏi Kỳ Quảng Phong thành thạo như thế, quan hệ giữa hai người có vẻ khá tốt.

“Nhóc con, mấy năm không gặp mà lớn thế này rồi, lần này còn dẫn cả bạn gái tới nữa.” – Người đàn ông nện một quả vào ngực Kỳ Quảng Phong, phát ra âm thanh trầm đục, khiến da đầu Thẩm Tiếu Tiếu tê rần.

Tên này vẫn như cũ… quá “nhiệt tình”.
Ngoài từ đó ra, Thẩm Tiếu Tiếu thật sự không tìm ra cách nào để miêu tả.

Năm đó bị gã to con như núi này đấm một cái vào vai, cả cánh tay cô tê rần. Giờ chỉ nghe tiếng thôi, cô đã thấy thay Kỳ Quảng Phong mà đau. Da gà nổi hết cả lên.

“Không phải bạn gái, là vợ chưa cưới.” – Kỳ Quảng Phong lên tiếng đính chính.

A Khâu bĩu môi, lẩm bẩm một câu: “Đúng là cố chấp, có khác gì đâu?”

Nghe vậy, Kỳ Quảng Phong chỉ mỉm cười, không đáp.
Bạn gái chỉ là cách gọi xuông của người ngoài, còn “vợ chưa cưới” lại là tuyên bố với mọi người rằng Tiếu Tiếu là của anh Kỳ Quảng Phong. Nó mang ý nghĩa sở hữu.

“Người đẹp, tự giới thiệu chút, tôi tên là A Khâu, năm nay bốn mươi bảy tuổi, hiện đang độc thân, có xe có nhà, không có thói hư tật xấu, rất hân hạnh được quen biết cô.”

Nghe vậy, trên trán Thẩm Tiếu Tiếu như nở ra một bông hoa chữ thập, đầy vẻ xấu hổ.

Cô nhớ lại năm năm trước, à không, phải là mười bảy năm trước khi lần đầu tiên gặp người đàn ông này, màn tự giới thiệu của hắn là:
“Người đẹp, chào em, tôi tên là A Khâu, em có thể gọi tôi là Khâu Khâu thân yêu. Năm nay tôi ba mươi tuổi, hiện không có bạn gái cố định, có xe có nhà có tiền tiết kiệm, kỹ năng giường chiếu lại là nhất tuyệt, người đẹp nếu có nhu cầu thì cứ việc sai bảo…”

Bao nhiêu năm trôi qua…
Tên này vẫn giữ nguyên cái bộ dạng đáng đánh ấy, chẳng thay đổi chút nào. Chỉ khác là khí chất phong lưu khi xưa đã thành ra trầm ổn. Chàng trai tuấn tú năm nào giờ đã thành chú trung niên, nhưng… vẫn khiến người ta ngứa tay muốn tẩn cho một trận.

Chưa kịp để Thẩm Tiếu Tiếu ra tay, Kỳ Quảng Phong đã bước đến, một tay bóp chặt bàn tay mà A Khâu chìa ra.

“Á đau… đau… đau––” A Khâu nhăn nhúm cả mặt, giọng run rẩy.
Tên nhóc này ra tay thật độc, ngay trước mặt vợ chưa cưới mà cũng dám chơi thật, quả nhiên không phải loại tốt đẹp gì. Năm xưa đúng là nhìn nhầm rồi.

Nghe tiếng kêu đau có phần cường điệu, Kỳ Quảng Phong lại càng tăng lực.
Ban đầu chỉ đau thôi, giờ thành đau thấu xương. A Khâu nào dám giở trò nữa, vội vàng giật tay ra, ôm cánh tay lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách an toàn với anh, ánh mắt đầy oán niệm.

Chỉ là bạn gái thôi mà đã hung hãn thế này, nếu không có mặt bạn gái ở đây thì chẳng phải càng máu me sao?
A Khâu bắt đầu hoài nghi nghiêm trọng về nhân cách của Kỳ Quảng Phong. Đồng thời, cũng hoài nghi luôn cả gu thẩm mỹ của anh ta.

Nhìn người phụ nữ trước mặt trang điểm như ma, đến mức ngũ quan chẳng phân biệt nổi, vậy mà anh ta cũng nhìn trúng, thậm chí còn dám ăn. Nếu là hắn, khỏi nói sáng tối ở chung, chỉ cần một buổi sáng tỉnh dậy nhìn thấy gương mặt này, e rằng đã chịu không nổi.

Chẳng đẹp chút nào, bất kể so từ phương diện nào cũng không bằng người phụ nữ kia. Quả thật mắt của Kỳ Quảng Phong bị mù rồi. Năm xưa, người phụ nữ đó tuy tính cách không tốt, nhưng ít ra cũng có gương mặt, lại lợi hại. Còn người phụ nữ hiện tại thì ngay cả gương mặt cũng không, chứ đừng nói đến những thứ khác, hoàn toàn chẳng thể so sánh.

Tsk, quả nhiên mắt Kỳ Quảng Phong đúng là mù thật.

Thẩm Tiếu Tiếu thấy ánh mắt A Khâu cứ đảo qua đảo lại trên người mình, sắc mặt thay đổi liên tục, lập tức giận dữ.
Tên nhóc này năm xưa thích nhất là phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp. Nghe nói bị truy sát chính là vì đã ngủ với vợ của một ông trùm xã hội đen, bị người ta truy đuổi khắp nơi, vô cùng thê thảm. Không ngờ bao nhiêu năm qua mà hắn chẳng hề trưởng thành, vẫn chỉ biết nhìn mặt mà đánh giá.

Cô nhướng mày, ánh mắt lượn một vòng rồi dừng thẳng ở chỗ “dưới kia” của hắn, ánh nhìn trần trụi đến mức đáng sợ.
A Khâu hoảng hốt, cơ thể siết chặt, vội vã dời mắt đi.

Người phụ nữ này không phải có hứng thú với hắn đấy chứ? Mặc dù hắn thích phụ nữ, nhưng hắn có nguyên tắc — chưa từng đụng vào phụ nữ nhà lành, đến trêu ghẹo cũng không. Vậy mà người phụ nữ này, ngay trước mặt Kỳ Quảng Phong, lại dám nhìn chằm chằm chỗ hiểm của hắn thế này, thật sự khiến người ta sởn gai ốc.
Quá đáng sợ.

“Còn nhìn nữa, tôi chặt của anh.” – Kỳ Quảng Phong liếc xuống dưới một cái, dọa A Khâu vội ôm chặt lấy quần.
Thật đáng sợ, quả nhiên câu “không phải người một nhà thì không vào một cửa” rất đúng.

Thôi, phải nhanh chóng tiễn hai vị ôn thần này đi thôi, tối nay lại phải hẹn một em gái ra xả stress, nếu không thì tâm trạng hắn thời gian tới sẽ chẳng khá lên nổi.

“Có chuyện gì thì nói nhanh đi.”

Kỳ Quảng Phong khó chịu liếc A Khâu đã lùi ra tận một mét, rồi ôm lấy Thẩm Tiếu Tiếu:
“Tôi chỉ muốn hỏi thăm chuyện của Smile.”

Do hoàn cảnh của A Khâu đặc biệt, nên lúc cho người điều tra, anh đã không để người khác động đến hắn, mà chọn tự mình đến hỏi. Đây cũng coi như giữ đúng lời hứa năm xưa.

A Khâu giật mình, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng che giấu.
“Haha, con đàn bà đó à, sao tôi có thể biết được chứ? Chẳng lẽ anh không biết Thẩm Tiếu Tiếu đó nổi tiếng nhận tiền không nhận người sao. Năm xưa sau khi moi sạch tiền trên tay tôi thì lập tức đá tôi. Tôi đâu có sở thích tự ngược đãi, sao phải quan tâm đến con đàn bà ấy.” – Biểu cảm hắn tỏ ra rất thản nhiên, nếu không phải đối diện với Thẩm Tiếu Tiếu và Kỳ Quảng Phong, có lẽ đã qua mặt được thật.

Thẩm Tiếu Tiếu: giận dữ.
Kỳ Quảng Phong: nguy hiểm (ánh mắt).

Con mẹ nó, Thẩm Tiếu Tiếu nhớ rõ, năm đó tên khốn này trên người chẳng có nổi một xu, ngay cả tiền mua bao cao su khi hẹn hò cũng phải xin cô. Vậy mà giờ dám nói cô moi tiền hắn. Dù cô muốn moi thì hắn cũng phải có tiền đã chứ! Đồ khốn nạn, mở mắt nói dối, trên đời còn có ai vô liêm sỉ hơn hắn nữa không?

Kỳ Quảng Phong nheo mắt lại.
Anh không thích người khác nói dối mình, nhất là kiểu dối trá vụng về này.

“Anh thật sự muốn tôi ra tay sao?”
Ý nghĩa rất rõ: Hoặc là nói, hoặc để tôi dùng bạo lực, cuối cùng thì anh vẫn phải nói.

Nét cười trên mặt A Khâu lập tức biến mất, gương mặt căng thẳng.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không muốn tiết lộ tin tức về cô cho Kỳ Quảng Phong. Lý do rất đơn giản: gần đây Thẩm Tiếu Tiếu xuất hiện, sau đó lại đột nhiên biến mất, mà thời điểm này lại trùng khớp kỳ lạ với lúc lão gia nhà họ Phong ra tay. Nếu Kỳ Quảng Phong đứng về phía lão gia, vậy thì Thẩm Tiếu Tiếu thật sự gặp rắc rối lớn.

A Khâu phải thừa nhận, năm đó người phụ nữ này quả thật chẳng dễ ưa, nhưng thực tế, cô cũng là số ít người đối xử tốt với hắn. Dù cách thể hiện rất thô lỗ, người bình thường khó chấp nhận, nhưng trong mắt A Khâu, Thẩm Tiếu Tiếu là người đầu tiên làm vậy. Thế nên từ tận đáy lòng, hắn thật sự muốn bảo vệ cô.

“Anh muốn biết tin tức của cô ấy để làm gì?” – A Khâu không trả lời trực tiếp, nhưng cơ thể căng chặt đã thay lời nói rõ quyết tâm: chỉ cần Kỳ Quảng Phong động thủ, hắn sẽ lập tức phản kích.

“Bởi vì Tiếu Tiếu muốn.” – Kỳ Quảng Phong vuốt nhẹ tóc Thẩm Tiếu Tiếu, mỉm cười dịu dàng.

Câu trả lời này khiến trái tim A Khâu, vốn đang chuẩn bị đại chiến, bỗng chùng xuống… Nói thế nào nhỉ?
Rõ ràng là căng thẳng đến mức sợ hãi, cuối cùng lại phát hiện mình tự dọa mình, lo lắng thái quá.

“Chỉ vì một con nhóc này muốn mà anh cũng chịu cho? Anh bị bệnh não à?” – Lúc này A Khâu thật sự muốn nhảy dựng lên, chỉ tay vào mặt Kỳ Quảng Phong mà mắng thẳng, hoặc bẻ đầu anh ta ra xem bên trong chứa cái quái gì.

Mẹ kiếp, chỉ vì một người phụ nữ muốn có thông tin mà anh ta làm đến mức này, cho người đi khắp nơi tìm, thậm chí tự mình tới hỏi. A Khâu thật sự cảm thấy đầu óc Kỳ Quảng Phong chắc chắn có vấn đề.

Ngày trước còn mặt dày nhờ hắn đi tìm cái con đàn bà điên là Thẩm Tiếu Tiếu, hơn nữa chẳng cần gì khác, chỉ bảo hắn ở bên cạnh bảo vệ cô ta. Con mẹ nó, người đàn bà đó còn cần ai bảo vệ sao? Đi theo cô ta thì chính hắn mới là người cần được bảo vệ! Ba ngày hai bận bị người truy sát, bản lĩnh gây thù chuốc oán của cô ta liên tiếp không ngừng, nhìn đến hoa cả mắt. Nếu không phải hắn đủ giỏi, e rằng cái mạng nhỏ này đã sớm toi đời rồi.

Bây giờ thì hay rồi.
Khó khăn lắm mới yên ổn được mấy năm, vậy mà Kỳ Quảng Phong lại tìm đến cửa. Lần này còn mất mặt hơn lần trước, trực tiếp vì một người phụ nữ mà hỏi hắn tung tích của một người phụ nữ khác. Loạn đến mức này, đúng là lần đầu tiên hắn gặp, thật sự muốn bóc phốt một câu:

Người thành phố đúng là biết chơi.

Nhưng nghe Kỳ Quảng Phong nói như vậy, A Khâu cảm thấy hắn chắc không cùng phe với lão gia tử nhà họ Phong. Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà xác nhận lại.

“Chuyện lần này, cậu có cùng phe với lão gia nhà họ Phong không?” – Lúc này A Khâu đã thu lại dáng vẻ cảnh giác, giọng nói cực kỳ tùy ý.

Kỳ Quảng Phong nhíu mày.
Cùng phe với lão gia? Ý câu này là gì?
Lẽ nào lão gia cũng đang truy tìm Smile sao? Trước đó lão gia chẳng phải vẫn luôn nhằm vào Tiếu Tiếu sao? Dùng đủ mọi cách để phá hôn ước của hắn với Tiếu Tiếu. Cuối cùng, may mắn là Tiếu Tiếu mệnh lớn, chỉ mất đi ký ức. Chẳng lẽ A Khâu đã nhầm Smile mà Tiếu Tiếu giả dạng lúc ấy với Smile thật? Cũng có khả năng, nhưng Kỳ Quảng Phong sẽ không nói cho hắn biết.

Bởi vì — lười.

“Cậu nghĩ nhiều rồi.” – Kỳ Quảng Phong đáp.

Nghe vậy, A Khâu mới thật sự yên tâm.
Người như Kỳ Quảng Phong khinh thường nói dối, hắn đã nói không phải thì chắc chắn là không phải.

“Cô ấy là sư phụ của tôi, đã dạy tôi không ít thứ, nên tôi mới muốn hỏi thăm.” – Thẩm Tiếu Tiếu tiếp lời Kỳ Quảng Phong.

Không biết vì sao, câu này lại thốt ra tự nhiên như vậy, ngay cả bản thân Tiếu Tiếu cũng không hiểu sao mình lại buột miệng, giống như bị thôi miên.

“Cái gì?”

A Khâu lập tức hoảng sợ đến mức “hoa dung thất sắc”, nhảy dựng lên ba thước.
Đệ tử của người phụ nữ đó ư? Trời ạ, vừa nãy hắn đã tạo nghiệp gì, lại dám dùng ánh mắt bắt bẻ để nhìn đệ tử của bà ta. Đúng là ngu dốt!

Người phụ nữ kia giỏi nhất chính là thôi miên. Vậy thì nữ đệ tử này chắc chắn cũng biết. Phải biết thôi miên đâu phải trò đùa, nếu thật sự chọc giận cô ta, hắn xui xẻo to rồi. Nghĩ đến vài đoạn ký ức không hay, A Khâu bất giác kẹp chặt hai chân.

Ấn tượng quá sâu đậm.

Thẩm Tiếu Tiếu thấy vẻ mặt của A Khâu thì rất hài lòng.
Thằng nhóc, biết sợ thì tốt. Bao năm không dạy dỗ, đúng là càng lúc càng không biết trời cao đất dày. May mà vẫn còn biết sợ, thế là được.

Nghĩ vậy, khóe môi Thẩm Tiếu Tiếu khẽ nhếch, nở một nụ cười vui vẻ. Nụ cười ấy suýt dọa A Khâu tè ra quần.

Giờ hắn chẳng muốn lo gì nữa, chỉ mong tống khứ hai vị ôn thần này đi cho xong.
Thế là hắn rất sảng khoái, đem tất cả những gì mình biết tuôn ra sạch sẽ như đổ đậu, trong lúc đó thi thoảng lại liếc Thẩm Tiếu Tiếu, ánh mắt như con thỏ bị kinh hãi, thật sự đáng yêu, khiến Thẩm Tiếu Tiếu ngứa tay, rất muốn dạy dỗ hắn một trận.

Lúc chia tay, Thẩm Tiếu Tiếu nhìn A Khâu như trút được gánh nặng, quay đầu, tặng hắn một nụ cười đầy hàm ý:

“Lần sau làm ‘chuyện đó’ nhớ mang tiền mua bao nhé.”

A Khâu: ……
Hóa đá.

Tiết tháo của hắn, hình tượng của hắn, hoàn toàn bị người phụ nữ đáng ghét đó phá nát. Hu hu, sau này hắn còn mặt mũi nào yên tâm đi hẹn hò đây.
Hu hu, hồi đó đâu phải hắn cố ý, bị người ta quăng ra ngoài, trên người chỉ có mỗi mảnh vải che thân cướp được, tất nhiên phải dựa vào Thẩm Tiếu Tiếu. Không ngờ cô ta còn nhớ rõ, lại còn kể cho cả đồ đệ mình nghe, đúng là nhỏ nhen!

Kỳ Quảng Phong: ……
“Tiếu Tiếu, em đi trước đi, anh còn có chuyện phải bàn với hắn.”

Mục đích đã đạt được, Thẩm Tiếu Tiếu cười vui vẻ, ôm lấy mặt Kỳ Quảng Phong hôn một cái, rồi hớn hở rời đi.

Tiếp theo…
Kết quả không cần nói cũng biết, A Khâu bị Kỳ Quảng Phong đánh cho một trận thảm hại, lý do cực kỳ đơn giản thô bạo:

“Ngươi đã làm ô uế tâm hồn thuần khiết của Tiếu Tiếu nhà ta.”

Trong lòng A Khâu buồn bã đến mức “dòng sông bi thương”.
Con nhóc đó mà còn thuần khiết? Đùa sao, chẳng biết đã bị con sói già này ăn sạch bao nhiêu lần rồi, đến giờ môi vẫn còn sưng, vậy mà còn bày đặt lừa hắn, đúng là mở mắt nói bừa.

Sau đó, A Khâu ngồi bệt dựa vào tường, thân thể mềm nhũn, nhìn sang Kỳ Quảng Phong cũng nhếch nhác không kém.

“Thật sự xác định là cô ta sao? Vậy còn Thẩm Tiếu Tiếu?”

Thằng nhóc này vốn rất bạc tình, năm đó còn có thể nhờ hắn bảo vệ Thẩm Tiếu Tiếu, thì chắc chắn thái độ với cô ta không bình thường. Hơn nữa, nếu hắn nhớ không lầm, gã kín đáo này còn luôn giữ bức họa của Thẩm Tiếu Tiếu, có khi bây giờ vẫn còn. Loại si tình này, chắc chắn có điều gì đó. Nhưng bây giờ lại vì một cô gái khác mà điều tra về Thẩm Tiếu Tiếu, thật sự khó hiểu, quá khác với tính cách trước nay của hắn.

Kỳ Quảng Phong ngẩng đầu.
Mây mùa hè mỏng nhẹ, ánh nắng hơi chói mắt, nhìn lâu khiến mắt khô rát.
Hắn giơ tay che ánh nắng trên đỉnh đầu, nghiêng mặt, không chút khoa trương, không có ý chứng minh gì, chỉ đơn giản nói:

“Cô ấy là duy nhất.”

Về “cô ấy” là ai, A Khâu không cần hỏi, ánh mắt Kỳ Quảng Phong đã nói lên tất cả.
Dĩ nhiên chính là cô gái nhỏ vừa rời đi.

Không ngờ người như Kỳ Quảng Phong cũng có ngày thích một người phụ nữ khác. Năm đó hắn rõ ràng đối với Thẩm Tiếu Tiếu rất đặc biệt, nhưng vì vị trí trong nhà họ Phong, không chỉ nhờ hắn đi bảo vệ, mà sau khi mọi chuyện ổn định, tin tức của Thẩm Tiếu Tiếu như chìm xuống đáy biển, thỉnh thoảng mới lộ diện, nhưng cũng không còn rầm rộ như trước.

Khi ấy hắn còn tưởng Kỳ Quảng Phong cả đời này sẽ không yêu ai nữa, hoặc nói cách khác, sẽ không đối xử đặc biệt với bất kỳ người phụ nữ nào nữa. Không ngờ bây giờ lại có một cô gái nhỏ kỳ lạ bước vào tim hắn. Quả nhiên, duyên phận là thứ khó mà nói rõ.

Bên này, sau khi rời đi, Thẩm Tiếu Tiếu thay một bộ quần áo khác, tẩy đi lớp trang điểm dày trên mặt. Nhưng khi nhìn đôi môi đỏ mọng trong gương, ý định muốn trở về nhà họ Thẩm lập tức tan biến.

Thế chẳng phải nói rõ cho mọi người biết, vừa rồi cô và một người đàn ông khác đã “chơi đùa” dữ dội đến mức nào sao? Hôm nay Sở Nguyên còn ở đó, tuy việc hủy hôn chỉ là sớm hay muộn, nhưng thật sự cô không tiện mang dấu vết của người đàn ông khác mà nói chuyện với con mình.

Do dự một chút, Thẩm Tiếu Tiếu bèn đi ăn lẩu Tứ Xuyên, trực tiếp gọi một nồi cay nồng.
Dù sao thì môi sưng vì cay hay vì bị cắn nhìn cũng giống nhau cả, ăn xong về nhà càng có sức thuyết phục.

Vì mắc kẹt quá lâu trong sòng bạc ngầm, đến khi cô đi ra thì cũng muộn rồi. Ăn lẩu xong, màn đêm đã buông xuống.

Chỗ cô đỗ xe cách quán một đoạn. Nếu bắt taxi thì chỉ mất mười phút, nhưng lúc này Thẩm Tiếu Tiếu bỗng muốn đi bộ, cảm nhận chút yên bình mà trước đây chưa từng trải qua.

Đi trên con đường, ánh đèn đường kéo dài bóng dáng cô, ánh sáng vàng vọt, ấm áp, dễ khiến người ta sinh ra ảo giác ấm lòng.
Bình yên, đẹp đẽ.

Nhưng cảm giác dễ chịu ấy chưa kéo dài được bao lâu, tâm trạng Thẩm Tiếu Tiếu lập tức bị phá vỡ.

Bởi vì cô đã bị theo dõi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message