Chương 133: Sở Nguyên đấu khẩu với Kỳ Quảng Phong đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 133: Sở Nguyên đấu khẩu với Kỳ Quảng Phong.

“Chọc chết ngươi, ta chọc chết cái đồ vương bát đản, chọc chết cái đồ thần kinh nhà ngươi…” – vừa ăn cơm, tay của Kỳ Tiếu Tiếu vừa liên tục chọc chọc vào bát cơm, miệng lại lẩm bẩm không ngừng.

Sở Nguyên chỉ cảm thấy lỗ tai mình sắp mọc kén rồi.

Sau khi bỏ mặc cô phía sau, hắn vội vã quay lại tìm người. Vậy mà, lúc ra cửa thì nàng còn yên ổn, đến khi tìm thấy lại mặt mày hầm hầm, chẳng biết ai chọc giận. Hỏi thì không chịu nói, đành thôi. Nhưng phiền nhất là, bản thân nàng tức giận thì cũng đành chịu, lại còn kéo hắn cùng chịu, gọi nguyên một bàn toàn món hắn ghét ăn, rõ ràng cố ý khiến hắn nghẹn họng.

Nhưng, không thể không thừa nhận, khi cả bàn toàn là món hắn không thích, trong lòng Sở Nguyên lại thoáng khựng lại một nhịp.
Bao nhiêu năm trôi qua, người đàn bà này vẫn nhớ rõ khẩu vị của hắn. Một kẻ chẳng có tâm tư sâu xa, thế mà lại không quên, thật chẳng dễ dàng.

Nghĩ vậy, ánh mắt hắn nhìn Kỳ Tiếu Tiếu cũng dần trở nên mềm mỏng.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Ăn nhanh đi! Nhìn nữa là ta móc mắt cậu ra bây giờ.” – Nàng ngẩng đầu lườm hắn, đôi mắt mở to trừng trừng, như thể hận không thể cắn hắn một phát.

Trong thoáng chốc, cảm động vừa lóe lên trong lòng Sở Nguyên liền tan biến sạch sẽ.
Quả nhiên, người phụ nữ này chính là “kẻ diệt cảm động”, trước mặt nàng tuyệt đối đừng bao giờ bày ra mấy trò sến súa. Không thì chọc tức đến chết là cái chắc.

Nhìn bộ dạng khổ sở như táo bón của Sở Nguyên, Kỳ Tiếu Tiếu lập tức tìm được thú vui mới – không ngừng gắp thức ăn bỏ vào bát hắn. Thấy hắn ăn chẳng nuốt nổi, trong lòng nàng khoái trá vô cùng.
Quả nhiên, lấy niềm vui của bản thân xây dựng trên nỗi đau của người khác chính là hạnh phúc đỉnh cao.

Sở Nguyên thấy cuối cùng nàng cũng chuyển sự chú ý đi thì thầm thở phào. Hắn không thích cảm xúc của người đàn bà này bị kẻ khác hoặc chuyện khác chi phối – tốt nhất, chỉ nên bởi hắn mà vui buồn. Nhưng khi thấy bát mình chất đầy rau mùi, lại bắt gặp ánh mắt chờ mong xen lẫn thích thú của nàng, Sở Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu.
Người đàn bà này, mười hai năm rồi, sao vẫn giữ cái trò trẻ con này?
Ấu trĩ.

Sở Nguyên ăn mà nghẹn lòng, Kỳ Tiếu Tiếu thì nhìn mà vui sướng.

Ăn được nửa chừng, cửa quán bỗng vang lên tiếng xôn xao. Sở Nguyên ngẩng mắt nhìn qua, gương mặt lập tức cứng đờ, trong nháy mắt liền hiểu ra nguyên nhân khiến người đàn bà này đổi sắc mặt ban nãy.

Kỳ Quảng Phong.
Hắn đến rồi sao?
Hơn nữa, ánh mắt rõ ràng là hướng thẳng về phía người phụ nữ này.

Kỳ Tiếu Tiếu, vốn đang mải mê gắp thức ăn cho Sở Nguyên, dường như cảm ứng được điều gì, xoay đầu lại liền bắt gặp gương mặt kia.
Anh đến rồi.

Một niềm hạnh phúc nhè nhẹ lan tỏa trong tim. Nhưng nghĩ kỹ, Phong Phong căn bản không nhận ra nàng, vừa thấy thỏa mãn, vừa mừng thầm, song nhiều hơn lại là hụt hẫng.
Đến nàng mà cũng không nhận ra, thật tức chết!

Ngay khi bước vào, ánh mắt Kỳ Quảng Phong đã khóa chặt lên người Kỳ Tiếu Tiếu. Nhưng cảnh tượng đập vào mắt anh lại là: con nhóc vô tâm kia đang cười cười nói nói cùng một gã đàn ông lạ.
Con nhóc chết tiệt này, trước ngày đính hôn thì bỏ nhà ra đi cũng thôi đi. Nếu chỉ là đi dạo giải khuây thì cũng được. Nhưng lại hóa trang thành người khác, ngồi ăn cơm cùng một tiểu bạch kiểm, vui vẻ tươi cười như vậy – thật chướng mắt!

Khó chịu thì khó chịu, nhưng nếu vì giận dữ mà rẻ rúng bản thân, để gã tiểu bạch kiểm kia chiếm được lợi thế thì quá thiệt thòi. Ít nhất phải cho con nhóc kia thấy rõ – đàn ông của cô ấy rốt cuộc là ai.

Nghĩ thế, Kỳ Quảng Phong liền sải bước đi tới, bất chấp gương mặt rối rắm của Kỳ Tiếu Tiếu, định ngồi xuống ngay bên cạnh. Nhưng vừa cúi xuống, đã bị một cánh tay mảnh mai ngăn lại.

“Nơi này có người rồi.” – Kỳ Tiếu Tiếu hơi nhướng mày, trong lời nói ánh lên vẻ phong tình, quyến rũ đến tận xương.

Kỳ Quảng Phong hiếm khi không biết xấu hổ đến thế.
Anh nắm lấy cánh tay nàng, khẽ kéo một cái, thuận thế ngồi xuống, để nàng nửa nằm trong ngực mình.

Mặt nàng hơi ửng đỏ, lườm Kỳ Quảng Phong, trong lòng lại ngứa ngáy giận dữ.
Đồ khốn, dám vụng trộm đóng kịch với nữ nhân khác sau lưng ta, xem ta xử lý ngươi thế nào!

Hoàn toàn quên mất rằng, ngoài trước mặt nàng, Kỳ Quảng Phong quanh năm đều lạnh lẽo như băng sơn. Chỉ có thể nói, cứ đối diện với Kỳ Quảng Phong là trí thông minh của Kỳ Tiếu Tiếu tụt thảm hại.

Khẽ cười một tiếng, nàng thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.
“Đẹp trai thế mà đầu óc không dùng được, ha ha.” – nàng che miệng cười khúc khích.

Kiếp trước, nhan sắc Kỳ Tiếu Tiếu vốn thuộc loại diễm lệ, nay cười như thế, càng thêm quyến rũ. Không ít ánh mắt xung quanh thẳng thắn nhìn chằm chằm vào nàng.

Gương mặt Kỳ Quảng Phong lập tức sầm lại.
Sắc mặt Sở Nguyên cũng tối đen.

“Đàn bà, ngươi không thể thu liễm một chút sao? Người khác thì khỏi cần quan tâm.” – Ý ngoài lời chính là Kỳ Quảng Phong chỉ là kẻ ngoài.
Ngừng một chút, nàng lại quay mắt nhìn Kỳ Quảng Phong:
“Tam thiếu gia nhà họ Kỳ, đã lâu không gặp.”

Kỳ Quảng Phong nhớ rõ tên tiểu bạch kiểm này – Sở Nguyên. Lần trước Tiếu Tiếu gặp chuyện, tên này đã giúp một phen, khi đó còn tưởng hắn đối với Tiếu Tiếu không có ý gì, rõ ràng trong lòng vốn đã có người khác. Vậy mà chỉ vài ngày sau đã thay lòng đổi dạ, còn dám nhòm ngó Tiếu Tiếu nhà anh. Loại đàn ông như thế là hạng mà Kỳ Quảng Phong khinh thường nhất. Nếu chỉ chơi bời qua đường thì cũng thôi đi, ngày thay một người cũng chỉ là trò vui. Nhưng cảm tình thay đổi nhanh chóng như vậy mà còn giả vờ si tình thâm sâu – thật khiến người ta buồn nôn.

Anh quay sang an ủi Tiếu Tiếu đang hờn dỗi ở một bên bằng một nụ cười, rồi khi xoay lại nhìn Sở Nguyên thì sắc mặt lập tức đổi khác, nhanh như lật sách, trở thành gương mặt “người lạ chớ gần”.
“Hừ, Sở tiên sinh, quả thật là đã lâu không gặp.”

“Nếu Tam thiếu gia nhà họ Kỳ không có chuyện gì thì ta đưa Tiếu Tiếu về trước. Dù gì cũng đã khuya, hôm nay từ sáng đến giờ vẫn bận rộn, giờ cũng nên nghỉ ngơi rồi.” – Sở Nguyên nhìn hai người âm thầm đưa tình mà trong lòng không muốn ở lại thêm chút nào.

Tuy rằng dung mạo hiện tại của người phụ nữ này Kỳ Quảng Phong chưa từng thấy qua, nhưng anh là ai chứ? Đôi mắt sắc bén kia sớm đã nhận ra người trước mặt chính là Kỳ Tiếu Tiếu. Chỉ là, nhận ra thì có nhận ra, nhưng nàng lại không giống như trước kia, điều này anh cũng biết rõ. Nhưng cho dù vậy, Sở Nguyên vẫn không muốn anh xuất hiện trước mặt nàng.
Một người đàn ông có thể dễ dàng khống chế cảm xúc của nàng – càng nên tránh xa càng tốt.

Đây rõ ràng là đang đuổi người. Kỳ Quảng Phong tất nhiên hiểu, nhưng nhìn sang bên cạnh thấy Tiếu Tiếu ngây ngô gật đầu lia lịa theo Sở Nguyên, anh hận không thể giết người.
Chẳng qua chỉ là một tên tiểu bạch kiểm có chút nhan sắc mà thôi, có gì đáng nhìn? Tại sao Tiếu Tiếu lại cứ muốn chạy theo hắn khắp nơi, còn cười đùa vui vẻ như thế? Một chút tự giác của người sắp thành thân cũng không có. Bình thường với đàn ông khác, nàng luôn giữ khoảng cách thích hợp, tại sao chỉ riêng tên tiểu bạch kiểm này lại ngoại lệ?

Sau này Kỳ Quảng Phong mới biết, hóa ra mối quan hệ giữa Tiếu Tiếu và Sở Nguyên giống hệt như lúc đầu của hai người bọn họ. Chỉ là Tiếu Tiếu không yêu Sở Nguyên, còn Sở Nguyên lại yêu nàng. Giữa hai người vốn dĩ là không thể, may thay, nàng và anh (Kỳ Quảng Phong) lại gặp nhau ở thời điểm tốt đẹp nhất.

“Đã lâu không gặp, chẳng lẽ không nên hàn huyên đôi câu sao?” – Kỳ Quảng Phong đặt một tay lên bàn, không hề có ý định rời đi.

Kỳ Quảng Phong không đi, Tiếu Tiếu ngồi phía trong cũng không thể đi, bên kia lại là tường, trên bàn đầy bát đĩa, nhảy qua thì ở chốn đông người không hay, vốn cũng chẳng hợp phong cách của nàng.
Thấp điệu.

Sở Nguyên nhìn dáng vẻ mặt dày không chịu đi của Kỳ Quảng Phong thì trong lòng chỉ biết bất lực.
Hàn huyên? Nói nghe cứ như bọn họ quen thân lắm vậy. Năm đó nếu không vì cần lấy một món đồ từ chỗ Kỳ Quảng Phong, thì hắn (Sở Nguyên) hoàn toàn chẳng buồn biết người này là ai. Giờ nếu không vì người phụ nữ này, hắn càng chẳng muốn dính dáng đến Kỳ Quảng Phong. Ấy vậy mà còn bày đặt nói hàn huyên, thật không biết xấu hổ!

Sở Nguyên im lặng, còn Tiếu Tiếu bên cạnh thì đã bắt đầu ngáp liên tục, bỗng nhiên “đâm” một nhát vào tim Kỳ Quảng Phong:
“Tam thiếu gia, quả thật đã khuya, ta còn muốn nghỉ sớm. Nếu vì chuyện năm xưa mà lão gia nhà họ Kỳ sai ngươi đến tìm ta gây phiền phức, thì xin hãy để ngày mai hãy nói. Hôm nay, ta muốn nghỉ ngơi trước.”

Kỳ Quảng Phong: ……

Lúc này, anh thật sự muốn túm lấy Tiếu Tiếu mà tét cho một trận vào mông.
Vì một gã đàn ông ngoài mà nàng nỡ đối xử với anh như vậy! Con nhóc chết tiệt, để xem tối nay anh dạy dỗ thế nào. Hừ, không phải ngươi muốn ngủ sao? Ta sẽ khiến ngươi cả đêm không chợp mắt, xem sau này còn dám vô tâm như vậy nữa không!

Thật ra, Tiếu Tiếu hoàn toàn không nghĩ nhiều như thế.
Sau khi giải trừ thôi miên, nàng vẫn còn yêu Kỳ Quảng Phong, tình cảm không hề thay đổi. Nhưng thái độ đối với Sở Nguyên thì lại khác. Dù sao, kiếp trước Sở Nguyên cũng từng là một vệt sáng hiếm hoi trong đời nàng. Đối với hắn, sự thiện cảm ấy đã vô hình bén rễ trong lòng từ lâu. Giờ nghĩ rằng Kỳ Quảng Phong không nhận ra mình, nàng lại hơi hụt hẫng. Trong lúc nhất thời, đầu nóng lên, liền thuận theo Sở Nguyên. Hơn nữa, nàng cũng thật sự mệt rồi.

Kỳ Quảng Phong khẽ liếc sâu vào nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa như cười nửa như không.
“Được thôi, vậy hai người cứ nghỉ ngơi trước, ngày mai gặp lại.” – Nói xong, anh dứt khoát đứng dậy.

“Ể…” – Nhanh như vậy đã bỏ cuộc rồi sao? Trong lòng Tiếu Tiếu lập tức càng thêm tức tối.
Mẹ kiếp, ngươi không thể mặt dày thêm chút được sao? Dù ta bây giờ thật sự buồn ngủ, nhưng ngươi nói thêm vài câu thì chết chắc? Thế là con nhóc tự mâu thuẫn kia lại tự làm khổ mình, tự chuốc bực bội vào người.

Tức giận lườm Kỳ Quảng Phong một cái, lúc đứng dậy còn không quên đá anh một cước.
Đồ khốn, chẳng có chút kiên trì nào, thật muốn cắn ngươi một phát.

Rất nhanh, đến tối, khi Kỳ Tiếu Tiếu thấy Kỳ Quảng Phong đẩy cửa bước vào thì mới hiểu ra nụ cười ban nãy của anh mang ý nghĩa gì.
Mẹ kiếp, ai có thể nói cho nàng biết, rõ ràng nàng đã khóa cửa cẩn thận, sao Phong Phong lại vào được?

Lúc này, nàng vừa mới gội đầu xong, bộ dạng chẳng khác nào quỷ, thế mà anh lại vào rồi?!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message