Chương 121: Không làm gì đâu, chỉ muốn giúp anh mát mẻ thôi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 121: Không làm gì đâu, chỉ muốn giúp anh mát mẻ thôi.

Thỉnh thoảng ngay cả bản thân mình, Kỳ Tiếu Tiếu cũng không rõ rốt cuộc mình là Kỳ Tiếu Tiếu hay là Thẩm Tiếu Tiếu. Rõ ràng cô nhớ rất rõ mình đã trải qua như thế nào, bất kể là Kỳ Tiếu Tiếu hay Thẩm Tiếu Tiếu, thì đều là cô cả. Thế nhưng, có lẽ vì nhiều năm nay để tránh bị kẻ có dã tâm nghi ngờ, cô vẫn luôn tự thôi miên chính mình, âm thầm thay đổi một vài hành vi. Năm đó cô từng bị phản phệ, nay lại tự thôi miên bản thân, nếu tâm trí không kiên định thì rất dễ lạc mất chính mình.

Bao nhiêu năm đã trôi qua, thân thể này cũng đã mười tám tuổi, đến lúc nên thay đổi rồi. Hơn nữa cô hiểu rất rõ tính cách của Brute: trong lòng hắn chỉ công nhận Sở Nguyên, chứ không phải Thẩm Tiếu Tiếu. Năm đó chỉ vì vài nguyên nhân đặc biệt khiến hắn có chút kiêng kỵ cô, còn thực chất giữa họ chẳng có mối liên hệ gì, tất cả đều xoay quanh Sở Nguyên.

Brute nói đúng, nếu hắn thật sự muốn giữ một người lại, người khác căn bản không có khả năng cứu. Kỳ Tiếu Tiếu tự biết mình không đủ năng lực, việc duy nhất cô có thể làm chính là giải trừ thôi miên trên người mình, sau đó cải trang, rồi tìm cách cứu Thạch Nặc Nhiên.

Dù sao thiếu niên đó đã bên cô nhiều năm, luôn đối xử tốt với cô. Đã là người tốt với mình, nay gặp chuyện, cô không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nhưng…

Một khi giải trừ thôi miên, toàn bộ con người cô sẽ thay đổi. Thôi miên trước đây không chỉ khiến tâm trí cô trông non nớt hơn, mà quan trọng nhất là làm mờ nhạt ký ức kiếp trước. Tuy trong lòng nhớ rõ tất cả, nhưng mỗi khi nghĩ lại, cảm xúc không còn mãnh liệt như xưa. Một khi thôi miên bị giải trừ, nhiều điều sẽ thay đổi. Với sự thông minh của Phong Phong, chắc chắn anh sẽ nghi ngờ. May mà, trong khoảng thời gian này, cô có thể đi cứu “Hòn Đá”, sau khi nghĩ kỹ nên giải thích thế nào với Phong Phong thì quay lại cũng chưa muộn. Hơn nữa, lễ đính hôn vẫn còn một thời gian, đủ để cô sắp xếp.

Đêm hôm sau khi Kỳ Quảng Phong trở về biệt thự thì đã không thấy bóng dáng Kỳ Tiếu Tiếu nữa. Trong phòng chỉ để lại một mảnh giấy.

Phong Phong, em muốn ra ngoài chơi một thời gian. Nhưng anh yên tâm, chắc chắn em sẽ về kịp trước lễ đính hôn, làm vị hôn thê của anh. Đến lúc đó em sẽ nói cho anh rất nhiều chuyện về em… À đúng rồi, quên nói với anh, hôm đó thật ra em không hề giận, hì hì, cố tình trêu anh thôi. Em đã đè anh xuống rồi, tự nhiên anh chính là của em, sao có thể không gắn nhãn cho anh được chứ? Thế nên, ngoan ngoãn chờ em về, rồi em sẽ tuyên bố quyền sở hữu của mình trước mặt tất cả mọi người.

Mảnh giấy nhỏ, nhưng toàn những lời bá đạo, chẳng hề còn nét mềm mại thường ngày, chỉ toàn sự chiếm hữu ngang ngược.

Trong túi, chiếc nhẫn cầu hôn đã chuẩn bị từ lâu bị Kỳ Quảng Phong siết chặt, không biết nên vui hay giận.

Đúng lúc đó, điện thoại vang lên, là trợ lý gọi đến.

“Chủ tịch, tất cả đã chuẩn bị xong, kế hoạch tiến triển thuận lợi.”

Ở đầu dây bên này, Kỳ Quảng Phong cười tự giễu.

Nữ chính còn chẳng có ở đây, chuẩn bị chu toàn đến mấy thì cũng chẳng còn ý nghĩa.

Tiếu Tiếu thật biết chọn thời điểm. Nhưng không sao, kế hoạch có thể hoãn lại, dù gì cô cũng sẽ quay về. Biết đâu đến lúc đó xúc động quá, lễ đính hôn sẽ thành hôn lễ luôn.

Nếu là nửa tháng trước, Quảng Phong chắc chắn không dám tự tin thế này. Nhưng khi nhìn thấy nét bút ngang ngạnh kia, anh cảm thấy ngoài việc cầu hôn không được tiến hành đúng kế hoạch, thì mọi thứ dường như đang đi theo hướng tốt.

Thế nhưng, kế hoạch vĩnh viễn không theo kịp biến hóa.

Quảng Phong không ngờ rằng, lễ đính hôn của hai người sau đó lại không thể diễn ra, chứ đừng nói đến cầu hôn. Khi anh nhận được tin tức về Tiếu Tiếu lần nữa, cô đã trở thành Thẩm Tiếu Tiếu, còn anh cũng đã khoác lên một thân phận khác… Về sau, màn cầu hôn thật sự lại diễn ra vào lúc anh chật vật, khốn cùng nhất. Ngoại trừ tình cảm không thay đổi, mọi thứ đều khác.

Rời khỏi thành phố X, Kỳ Tiếu Tiếu tìm đến một chợ ngầm, mua những thứ cần thiết để cải trang, rồi mới đi tìm Brute.

Kiếp trước, vì ngoài ý muốn mà gương mặt bị lộ, để tránh bị truy bắt, cô từng học một kỹ thuật hóa trang vô cùng cao siêu. Chỉ cần khéo tay một chút, cộng thêm thân thể hiện tại từ vóc dáng đến khí chất gần như giống hệt kiếp trước, vấn đề rất dễ giải quyết.

Chẳng mấy chốc, gương mặt vốn mang vài phần anh khí liền biến thành một mỹ nhân quyến rũ mê người. Vẫn là mái tóc ngang vai, nhưng được nhuộm đỏ rượu vang, cả người như một ngọn lửa rực rỡ.

Nhìn vào gương, Kỳ Tiếu Tiếu khẽ nhếch môi, yêu mị vô hạn.

Cuối cùng cũng quay lại rồi. Brute, thằng nhãi, lần này không bắt mày trần truồng chạy một phen thì ta thề đổi họ theo mày!

Lần này cô không hề che giấu hành tung, ngang nhiên mà đến. Không chỉ để báo cho Brute biết, mà còn để những kẻ từng hại cô năm đó nhận ra. Bởi chỉ có số ít biết cô sống hay chết, chắc chắn bọn chúng sẽ hành động. Như vậy, chẳng lo không tóm được cái đuôi.

Đã quyết định, cô nhất định bắt một số người phải trả giá.

Đúng như dự đoán, chưa đến địa phận UAE, Brute đã nhận được tin cô đến.

Trong phòng, Brute hưng phấn đấm vai Sở Nguyên:

“Ha ha, tao nói rồi mà, lần này tao thắng! Chú mày chuẩn bị giao hết số hàng kia cho tao đi!”

Sở Nguyên chỉ mỉm cười, không đáp.

Mười hai năm. Trọn mười hai năm, cuối cùng người phụ nữ kia cũng chịu xuất hiện. Hóa ra ông trời vẫn thương hắn. Lần này, tuyệt đối hắn sẽ không để cô chạy thoát.

Khóe môi Sở Nguyên cong lên, trong mắt là bóng tối ngút trời.

Brute nhìn thấy mà giật mình, không dám cợt nhả thêm. Từ sớm hắn đã nhận ra, người anh em này đối với “người giám hộ” của hắn có tình cảm khác thường. Ban đầu hắn chỉ nghĩ là kiểu ảo tưởng thời niên thiếu, chẳng đáng để ý. Nhưng về sau, một câu nói đùa đã khiến hắn hoàn toàn hiểu được địa vị của người phụ nữ ấy trong lòng cậu ta.

Là anh em tốt, tuy cảm thấy người phụ nữ đó với cậu em thật sự không xứng, khoảng cách tuổi tác rõ ràng. Nếu như cô ta trẻ thêm mười năm thì còn chấp nhận được. Nhưng dẫu sao, hắn cũng mừng thay cho cậu ta, còn định âm thầm giúp một tay. Ai ngờ người phụ nữ ấy lại biến mất không dấu vết. May mà, nay cuối cùng cô cũng chịu lộ diện.

Vừa xuống máy bay, Kỳ Tiếu Tiếu đã nhìn thấy Brute, cùng với… Sở Nguyên.

Cô nhếch môi cười, chưa kịp lên tiếng, đã bị một mùi hương quen thuộc bao lấy.

Khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ kia bình an đứng trước mặt, tim Sở Nguyên như ngừng đập. Hắn cứ ngẩn ngơ nhìn cô, đến khi hoàn hồn thì thân thể đã không tự chủ ôm chặt lấy cô. Cảm giác thực sự nơi vòng tay khiến lồng ngực vốn trống rỗng nhiều năm nay cuối cùng cũng được lấp đầy.

Bị ôm chặt, Kỳ Tiếu Tiếu chỉ biết trợn mắt thầm than trong lòng.

Thằng nhóc này sao càng lớn càng bớt dễ thương, hồi nhỏ còn đáng yêu hơn nhiều.

Cô đẩy hắn ra, giọng lạnh tanh:

“Không biết chị phải đổi bao nhiêu chuyến xe mới tới được đây, nóng chết đi được. Cái chỗ quỷ quái này đúng là không phải cho người ở. Bây giờ ngay cả chị cũng ngửi thấy mùi mồ hôi trên người mình, vậy mà chú còn ôm chặt không buông. Đúng là khẩu vị nặng thật đấy!”

Sau khi giải trừ thôi miên, thái độ cô với Sở Nguyên rõ ràng mềm mỏng hơn.

Dù sao, đó cũng là đứa trẻ cô nuôi lớn. Những động tác, chiêu thức của hắn đều do cô trực tiếp dạy, tình cảm sao có thể không có. Như Brute từng nói, nuôi một con chó cũng có tình cảm, huống hồ là một con người. Chỉ là lúc đó cô đã tự thôi miên, làm mờ nhạt rung động. Nay thôi miên bị giải trừ, dĩ nhiên cô không còn phòng bị như khi ở thành phố X nữa. Huống hồ, bây giờ cô đang trong diện mạo “Thẩm Tiếu Tiếu”.

Brute, vốn đang hóng kịch vui, nghe vậy liền cảm thấy cả ngàn con ngựa phi qua đầu. Cạn lời!

Người phụ nữ này có thể bớt vô duyên thêm chút nào nữa không? Lúc này mà cũng nói ra mấy câu kiểu đó. Hắn dám chắc, cô tuyệt đối chưa từng kết hôn, bằng không thì anh em hắn vẫn còn hy vọng. Nhưng hy vọng này… hơi mong manh.

Sở Nguyên không nói gì, chỉ lắc đầu, vẫn kiên quyết ôm lấy cô.

Mọi thứ đều là thật — giọng nói quen thuộc, gương mặt quen thuộc, ngay cả nét cười ngạo nghễ kia cũng giống hệt. Đây không phải ảo ảnh trong mơ, mà thực sự tồn tại.

Cuối cùng, Kỳ Tiếu Tiếu chịu không nổi sự dính chặt bất ngờ đó, dứt khoát giáng một cái cốc đầu thật mạnh rồi đẩy hắn ra.

Nuôi hắn bao nhiêu năm, chưa từng thấy biểu hiện thân mật thế này, nay lại khác hẳn, khiến cô cũng hơi sốc.

Brute giật giật khóe miệng, trong lòng âm thầm đốt nến cầu siêu cho anh em mình.

Thích một người phụ nữ như thế, đúng là chẳng may mắn gì. Tàn nhẫn quá mức… Nghĩ đến những kẻ từng bị cô dùng hắc ám thôi miên giết chết năm đó, Brute bất giác rùng mình.

Con mẹ nó, thật đáng sợ. Loại phụ nữ này, tốt nhất không nên đắc tội.

“Đi thôi, không đi nữa thì tôi đói chết mất.” Brute vươn vai uể oải.

Vốn bị Sở Nguyên chiếm hết chú ý, Kỳ Tiếu Tiếu lập tức quay sang nhìn Brute.

Hừ, thằng nhãi, dám uy hiếp ta? Thú vị đấy!

Cô liếm đôi môi hơi khô nứt, khẽ cười với Brute. Nụ cười ấy khiến hắn giật mình lùi hẳn một bước.

“Cô định làm gì?” Bình thường mỗi khi cô ta cười kiểu này, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt, phải cảnh giác gấp trăm lần, bằng không một sơ sẩy thôi sẽ trúng kế ngay.

“Không làm gì cả, thời tiết nóng quá, tôi chỉ muốn giúp anh mát mẻ một chút thôi.”

Nói xong, đôi mắt Kỳ Tiếu Tiếu chợt biến đổi, cả người lập tức tỏa ra khí chất yêu mị cực độ, giống hệt một yêu tinh chính hiệu.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message