Chương 114: Đính hôn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 114: Đính hôn.

Kỳ Quảng Phong nói là làm, chẳng bao lâu sau, mấy tòa soạn báo gây chuyện ầm ĩ nhất trong thời gian gần đây đều bị anh dùng thế sét đánh không kịp bưng tai mà xử lý gọn. Tiện thể, anh cũng lôi hết các scandal phía sau mấy ông tổng biên đó ra ánh sáng. Ngay lập tức, trang nhất của thành phố X thay đổi liên tục — hôm nay là vụ bê bối của tòa soạn này, ngày mai lại là chuyện dơ bẩn của ông tổng khác, từng cái nối tiếp nhau, không cái nào lặp lại. Chẳng mấy chốc, sự chú ý của mọi người đã chuyển hướng, nhưng rồi rất nhanh, tiêu điểm lại quay về với hai người từng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió trước đây.

Kỳ tam thiếu sắp đính hôn với con gái nuôi của nhà họ Kỳ.

Tin này vừa tung ra, cả thành phố X như bùng nổ.

Những vụ bê bối trước đây mọi người chỉ coi là trò vui, dù gì chuyện đàn ông tuyên bố yêu ai đó trong họp báo đâu phải lần đầu, chuyện sống chết đòi nhau cũng chẳng thiếu. Nhưng công khai tin hẹn hò chưa bao lâu đã lập tức đính hôn thì đúng là lần đầu tiên.

Kỳ tam thiếu là người thế nào?
Giới thượng lưu ai chẳng biết — gia chủ tương lai của nhà họ Kỳ, thủ đoạn có, năng lực có. Không thế thì sao bao nhiêu phụ nữ lại như thiêu thân lao vào? Nhưng nhìn lại Kỳ Tiếu Tiếu…

Một cô gái mồ côi không gia thế, năng lực? Chưa từng nghe có thành tích nổi bật. Nhan sắc? Khá xinh, nhưng đâu hiếm gái đẹp. Nói chung, dù tin đồn tình cảm của hai người từng rộ lên, nhiều người vẫn tỉnh táo nghĩ rằng họ sẽ không có kết quả.

Bởi giữa họ không chỉ có khoảng cách thân phận mà còn cả địa vị. Dù giới này cũng từng có chuyện con trai cưới con nuôi, nhưng những người đàn ông đó liệu có thể so với Kỳ tam thiếu? Còn những người phụ nữ kia, thủ đoạn ai cũng hơn người. So ra, Tiếu Tiếu thua kém quá nhiều.

Hoàn toàn không xứng. Thế mà hai người lại thật sự có tin đính hôn, khiến bao người vò đầu bứt tai mà vẫn không hiểu nổi.

Kỳ phụ cũng thế.

“Bốp—” Một xấp báo bị ông ném mạnh xuống bàn trà.
“Chuyện này con nhất định phải cho ta một lời giải thích.”

Ông vẫn tưởng con trai chỉ vui chơi qua đường. Dù trước đó tin đồn ầm ĩ khắp nơi, ông cũng không hỏi. Chuyện phong lưu của đàn ông, ai chẳng có vài ba mối, chỉ khác là có bị moi ra hay không. Ai ngờ quay lưng một cái, đã thấy tin hai người đính hôn. Giận đến mức ông suýt ngất.

Trong giới thượng lưu, nhất là với gia tộc như nhà họ Kỳ, đính hôn gần như đồng nghĩa với kết hôn. Chỉ còn chờ chọn ngày lành tháng tốt để tổ chức lễ cưới và đi đăng ký kết hôn.

Nếu chuyện này thành, Tiếu Tiếu sẽ chính thức trở thành Kỳ phu nhân.
Điều này, ông tuyệt đối không cho phép.

“Giải thích?” Kỳ Quảng Phong nghiêng đầu.
“Ba chẳng lẽ không biết chữ? Trên báo viết rất rõ — ngày 15 tháng sau, ngoài địa chỉ chưa công bố, còn lại đều đủ cả. Cần con phải giải thích gì nữa? Hay ba muốn con cầm báo đọc từng chữ cho ba nghe?”

“Con…” Kỳ Duệ Vân chỉ tay vào anh, nghẹn lời, tức đến ngực phập phồng như nước sôi.

“Chuyện này nhất định phải dập xuống. Một người phụ nữ không rõ lai lịch sao có thể làm vợ gia chủ nhà họ Kỳ?”

Nhìn vẻ giận dữ của ba, Kỳ Quảng Phong im lặng hồi lâu, rồi giọng anh nhẹ như gió thoảng:
“Vậy mẹ cũng thế, đúng không?”

Cơn giận trên mặt Kỳ Duệ Vân lập tức tắt, thay vào đó là vẻ áy náy, bất an, xen lẫn hoài niệm.

Nhân cơ hội này, Kỳ Quảng Phong nói tiếp:
“Người phụ nữ không rõ lai lịch không xứng làm nữ chủ nhân nhà họ Kỳ — năm xưa, ba cũng dùng câu này để từ chối mẹ, đúng không? Nhưng ba không ngờ, mẹ thật ra là con gái cưng được nhà họ Phong nâng niu nhất. Vì chuyện này mà ba mất luôn vị trí gia chủ, và bị cấm xuất cảnh khỏi Hoa Hạ suốt đời. Còn ba, người bạn tri kỷ ba từng tự hào, cũng biến mất không chút dấu vết. Con nói sai chỗ nào không?”

Cái gọi là “không xứng” chẳng qua chỉ là cái cớ cho sự yếu đuối và tham lam.

Năm đó, ông ta vừa muốn mỹ nhân, vừa không nỡ bỏ lợi ích từ cuộc hôn nhân liên minh với nhà họ Mẫn. Một bước sai, hối hận cả đời, cuối cùng trắng tay. Không ngờ sau bao năm, ông ta lại dùng chính lý do đó để thuyết phục anh. Thật nực cười.

“Ba à, không phải ai cũng như ba, cân đo đong đếm khi lựa chọn. Có những việc, không thể cân nhắc. Bao năm qua, ba vẫn chưa hiểu sao?”

Giọng nói lạnh lùng, kèm theo chút mỉa mai — vẫn như cách hai cha con họ đối thoại từ trước tới nay.

Kỳ Duệ Vân biết mình có lỗi với vợ, với con trai, nhưng ông vẫn không muốn con ở bên cô gái kia.

Kỳ Tiếu Tiếu khiến ông cảm thấy quá kỳ lạ — bị ám sát nhiều lần vẫn thoát chết, ngay từ năm sáu tuổi đã có thể làm được như vậy. Một cô gái như thể từ trên trời rơi xuống, đặc biệt là đôi mắt kia — khi cô nhìn thẳng vào ai, dường như linh hồn người đó rơi vào vực sâu, vĩnh viễn không thoát ra được.

Một tồn tại nguy hiểm như thế không hợp với con trai ông. Người con trai ông luôn tự hào không thể hủy hoại bởi một cô gái như vậy. So ra, Mẫn Kiệt thích hợp hơn nhiều — biết tiến lùi, xinh đẹp, gia thế tốt, năng lực vượt xa Tiếu Tiếu, quan trọng nhất là thông minh, biết cái gì nên và không nên làm. Một người như thế mới xứng làm phu nhân nhà họ Kỳ.

“Cô ta không hợp với con.” Lâu sau, Kỳ Duệ Vân mới nói.

Nghe vậy, khóe môi Kỳ Quảng Phong cong lên, nở nụ cười như không:
“Không hợp? Chẳng lẽ Mẫn Kiệt hợp với con hơn?”
Ngừng một chút, anh đổi giọng, buông một câu chẳng liên quan:
“Ba, bây giờ ba hối hận chưa?”

Năm xưa tính toán đủ đường, chỉ bỏ sót mỗi người phụ nữ đáng thương kia…

Sắc mặt Kỳ Duệ Vân thoáng cứng lại.
Hối hận ư? Sao ông lại không hối hận? Bao lần ông nghĩ, giá như khi đó vợ mình không tuyệt tình đến vậy thì tốt biết mấy. Có lẽ giờ đây họ vẫn hạnh phúc như thuở ban đầu. Chỉ tiếc, ông đã tự tay hủy hoại tình yêu đó. Giờ mọi thứ đã quá muộn. Những lúc tỉnh giấc giữa đêm, ông vẫn mơ hồ cảm giác như đang ôm vợ trong vòng tay, nhưng khi tỉnh hẳn thì căn phòng trống lạnh lẽo đến thấu xương.

“Cô ấy và mẹ con khác nhau.” Kỳ Duệ Vân lớn tiếng, như muốn xua tan sự bối rối trong lòng.

Kỳ Quảng Phong khẽ cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, chỉ còn lại hơi lạnh dày đặc.
“Đúng là khác, nếu không thì ba đã chẳng còn sống đến giờ.”

“Con…”

Kỳ Quảng Phong đứng lên, không chịu yếu thế mà nhìn chằm chằm vào Kỳ Duệ Vân:

"Nếu đổi lại là Tiếu Tiếu, nhất định cô ấy sẽ lập tức giết ông trước, chứ không giống như người phụ nữ kia. Cho nên ông nên cảm thấy may mắn, vì vào khoảnh khắc cuối cùng, người phụ nữ ấy vẫn không nỡ làm hại ông, còn cầu xin giúp ông. Chỉ là..."

Ánh mắt lướt qua người đàn ông trước mặt – người được gọi là “ba” –Kỳ Quảng Phong khẽ cười khinh miệt:

"Người phụ nữ ấy hình như làm không tốt lắm. Nếu biết được tất cả mọi thứ của ông bây giờ, tôi nghĩ bà ấy chắc chắn sẽ hối hận."

Anh vẫn không thể hiểu nổi, một người đàn ông phải bình tĩnh đến mức nào mới có thể vừa ‘yêu sâu đậm’ một người phụ nữ, vừa ân ái với người phụ nữ khác. Càng không hiểu một người phụ nữ phải có bao nhiêu dũng khí mới có thể tha thứ cho người đàn ông như vậy… Không đúng, có lẽ vào khoảnh khắc cuối cùng, người phụ nữ ấy đã buông bỏ rồi. Không còn yêu thì cũng chẳng còn hận, tự nhiên sẽ tha thứ. Chỉ là người đàn ông này hình như vẫn không hiểu, vẫn tự cho là mình được yêu.

Ha… những ngày tháng cuối cùng bà ấy ở bên tam thúc của anh chẳng phải là minh chứng rõ ràng nhất sao? Chỉ tiếc, có những người không hiểu, mãi mãi sẽ không hiểu.

"Trễ rồi, nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này, xin mời ông Kỳ tiên sinh về sớm. Quá muộn, tôi sẽ cho rằng ông có ý đồ xấu." – Anh giơ tay, ý đuổi khách rất rõ ràng.

Miệng Kỳ Duệ Vân khẽ mấp máy, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống trước ánh nhìn thẳng của Kỳ Quảng Phong.

Thở dài một tiếng, Kỳ Duệ Vân rời đi, bước chân hơi lảo đảo, cả người bị bao phủ bởi sự nặng nề.

Có những người – không hiểu, không biết, đáng thương, nhưng lại càng đáng giận.

Nhưng bây giờ, đây không phải chuyện Kỳ Quảng Phong cần bận tâm. Cô gái Tiếu Tiếu sắp tỉnh dậy rồi, chắc chắn sẽ tìm anh gây chuyện.

Quả nhiên, nghĩ gì là thấy ngay:

"Kỳ Quảng Phong, chuyện này anh phải cho em một lời giải thích, hừ–" Giọng điệu câu cuối kéo dài hẳn ra.

Vừa tỉnh dậy, cô đã phát hiện mình trở thành “người có chủ”, hơn nữa ai ai cũng biết. Điều đáng giận hơn là cô chỉ tình cờ đọc báo mới biết chuyện, còn người đàn ông này thì chẳng hề có ý định giải thích gì cả, mà lại thô bạo đè cô xuống. Thật sự tức điên.

Kỳ Quảng Phong tiến lại gần, ôm eo Tiếu Tiếu:
"Tiếu Tiếu, chuyện này chẳng phải tốt sao? Dù gì mọi người đều biết chúng ta ở bên nhau, đính hôn là chuyện đương nhiên mà?"
Chỉ tiếc, Tiếu Tiếu còn quá nhỏ, chưa đủ tuổi. Nếu không, anh đã trực tiếp đưa cô đến Cục Dân Chính làm giấy kết hôn rồi, cần gì phiền phức thế này.

Tiếu Tiếu: …
Thật sự muốn chửi thề.

Chuyện này sao có thể giống nhau được? Ở bên nhau là một chuyện, kết hôn lại là chuyện khác. Huống hồ, cô chưa từng nghĩ đến chuyện cưới xin, chỉ muốn ở bên Phong Phong thôi, những chuyện khác hoàn toàn không nằm trong kế hoạch. Giờ đột nhiên bắt cô đính hôn, trong lòng cô cảm thấy vô cùng bất an.

"Cuộc hôn nhân này, em sẽ không định." – Ngồi xuống, giọng Tiếu Tiếu như hòn đá rơi vào mặt hồ yên ả trong lòng Kỳ Quảng Phong.

"Tại sao?" – Nụ cười bên môi anh khựng lại, giọng nhạt đi, chỉ là ngón tay trắng bệch đã tiết lộ tâm trạng thật sự.

Tiếu Tiếu im lặng.

Tại sao ư? Thật ra chính cô cũng không biết.

Hình như từ trước đến giờ, cô chưa từng nghĩ đến việc lập gia đình. Mỗi lần nghĩ đến lại cảm thấy xa vời, mà khi thực sự chạm đến thì lại thấy sợ, không dám đối mặt.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message