Cố ý làm như vậy, tất nhiên Kỳ Quảng Phong cũng cảm nhận được, trong lòng trỗi dậy một trận bồn chồn, một chỗ nào đó đã bắt đầu ngứa ngáy muốn động.
Anh nhẹ nhàng đẩy Kỳ Tiếu Tiếu đang dán sát vào người mình ra:
“Con không phải nói muốn đi ngủ sao? Giờ chúng ta mau đi nghỉ đi, không thì sáng mai con lại lười không chịu dậy mất.”
Phải mau dỗ con nhóc này ngủ trước, kéo dài thêm nữa không chừng anh sẽ không nhịn được mà làm ra chuyện gì đó.
Rõ ràng nghe ra giọng Kỳ Quảng Phong có chút run rẩy, Kỳ Tiếu Tiếu làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội tốt thế này?
Không cho ôm thì đổi cách khác thôi, miễn là khiến Phong Phong có cảm giác, cô sẽ nắm chắc được phần thắng, đến lúc đó nhất định phải mạnh mẽ quả quyết dán lên nhãn “của mình”.
Kỳ Tiếu Tiếu thoải mái buông tay khỏi cổ Kỳ Quảng Phong.
Cô vung chân dài, đặt lên chiếc bàn mà ban nãy hai người cùng vẽ tranh.
Để tiện quyến rũ Kỳ Quảng Phong, cô cố ý mặc một chiếc váy ngủ mỏng nhẹ, vừa nhấc chân là đôi chân dài trắng nõn lộ ra, những ngón chân xinh đẹp khẽ đung đưa, cô nghiêng người ra sau, cả người lọt thỏm vào lòng Kỳ Quảng Phong.
Kỳ Tiếu Tiếu chuyển chủ đề:
“Phong Phong, ba thấy con bây giờ có phải càng ngày càng giống ‘nữ hán tử’ không?”
Cô khéo léo gợi nhắc chuyện ở trường, vừa khéo vừa hở hé sự hấp dẫn của mình, để đàn ông thấy mình quyến rũ hơn.
Đàn ông tuy không thích người phụ nữ mình yêu suốt ngày ong bướm bên ngoài, nhưng ai cũng thích phụ nữ có sức hút. Không có sức hút thì sao thu hút được đàn ông.
“Không đâu, Tiếu Tiếu nhà chúng ta càng ngày càng xinh đẹp, sao lại là nữ hán tử được?”
— Dĩ nhiên là với điều kiện con không mở miệng nói chuyện, chứ mà nói ra thì đúng là nữ hán tử thật.
“Con cũng thấy thế, nhưng từ khi lên đại học vẫn có nhiều cô gái thích con lắm. Phong Phong, ba nói xem, con có nên đi bệnh viện kiểm tra xem có nhầm giới tính không, trên nhiễm sắc thể thật ra con là đàn ông? Chứ sao nhiều cô gái thích con thế?”
Vừa nói cô vừa xoa cằm, vẻ mặt đầy hứng thú muốn thử.
Mục đích quyến rũ ban đầu của cô gần như bị quên sạch.
Tầm mắt Kỳ Quảng Phong rơi ngay lên đôi chân trắng nõn của Tiếu Tiếu, chói mắt, khiến tim anh rối loạn.
Đang mơ màng, nghe cô nhắc chuyện này, anh lập tức cuống lên.
Con nhóc này sao lại nói đến đây nữa? Còn định đi kiểm tra giới tính? Trong đầu chứa toàn mấy thứ gì đâu. Chẳng lẽ con bé thật sự có ý gì với mấy cô gái đó sao? Không được, không được! Anh cảm thấy nên cân nhắc đề nghị lần trước của Mẫn Dịch: đưa con nhóc này vào quân đội rèn luyện một thời gian. Suốt ngày ở cùng một đám tiểu cô nương mê trai thì dễ bị “bẻ cong” lắm.
Nhưng mà nếu thật sự cho ở chung với toàn đàn ông thì anh càng không yên tâm. Con bé trêu ghẹo con gái chỉ vì miệng nghịch ngợm thôi, chứ mà ở chung với lũ trai hư thì chẳng khác gì “thả sói vào nhà”.
“Con nói bậy gì thế? Mau đi ngủ đi, đừng suốt ngày nghĩ mấy thứ linh tinh.”
Anh vỗ nhẹ mông tròn trịa của cô, đặt cô xuống, ánh mắt lướt qua đôi chân cô rồi nhanh chóng thu về.
Kỳ Tiếu Tiếu thấy vậy cắn răng nghiến lợi.
Cái mà Baidu nói hoàn toàn không hiệu quả, cô đã thử rồi, ngoài chút biến đổi nhỏ ban đầu, Phong Phong chẳng hề dao động gì, hoàn toàn vô tác dụng.
Chẳng phải Baidu bảo rằng dù người đàn ông đó không thích người phụ nữ này, chỉ cần làm theo cách kia cũng đạt được mục đích sao? Nhưng Phong Phong lại thản nhiên như vậy… Chẳng lẽ ứng nghiệm câu bổ sung phía sau — thực ra Phong Phong thích đàn ông, nên cô dụ thế nào cũng không lay chuyển được?
Nhưng nghĩ kỹ lại, bao năm nay anh cũng chưa từng thân thiết với người đàn ông nào, khi đối diện đám bạn thân thì sắc mặt cũng chẳng dễ coi hơn, rõ ràng không giống kiểu thích đàn ông.
Hay là anh thích kiểu “nửa nam nửa nữ”…?
Chỉ trong chốc lát, trong đầu Kỳ Tiếu Tiếu đã nảy ra hàng chục suy nghĩ, nhưng khi ngẩng lên nhìn Kỳ Quảng Phong, cô chỉ còn một ý duy nhất:
Người đàn ông này cô nhất định phải có được. Dù anh nghĩ gì, trừ khi anh đã thuộc về người phụ nữ khác hoặc đàn ông khác, còn không thì cô sẽ dùng mọi cách để chiếm lấy.
“Phong Phong, con đâu có nghĩ linh tinh, chỉ là chứng tỏ con rất có sức hút, ngay cả con gái nhìn thấy cũng thích.”
— Huống chi là con trai. Nên Phong Phong, anh mau thích em đi, để em có thể nhào vào anh, rồi dứt khoát kết thúc kiếp xử nữ đã kéo dài hai đời này.
Kỳ Quảng Phong từ lâu đã không còn kỳ vọng vào logic của con nhóc này nữa.
Hồi tiểu học cô đã biết nói lệch đề, kéo cả thầy lẫn lớp đi xa chủ đề, lớn lên càng chẳng phải dạng yên phận. Cho nên những câu vớ vẩn này anh tốt nhất là đừng nghe, kẻo bị kéo lệch hướng.
“Được, được, được, con có sức hút lớn. Giờ chúng ta có thể đi ngủ chưa? Sáng mai còn phải dậy sớm.”
Anh nắm tay cô, nói liền ba chữ “được” để thể hiện sự bất lực của mình.
Nghe giọng đó, Kỳ Tiếu Tiếu biết ngay Phong Phong chẳng để tâm.
Cô tức đến mức cắn môi.
Dù sao thì lát nữa vẫn còn cơ hội, đây chẳng phải đang chuẩn bị đi ngủ sao? Kéo Phong Phong lên giường thì càng dễ quyến rũ hơn.
Hừ! Cô không tin sống ngần này năm, ăn muối còn nhiều hơn anh ăn cơm, mà vẫn không “hạ” được anh. Nếu không thì cô đi đập đầu vào đậu phụ chết quách cho xong.
“Con giận rồi.”
Cô đổi sắc mặt, chu môi: “Phong Phong, ba chẳng nhận ra sự thay đổi của con, cũng chẳng quan tâm đến con chút nào.”
Baidu bảo, thích một người thì muốn người đó quan tâm mình, đôi khi sự bá đạo và hay ghen cũng là một kiểu bày tỏ. Giờ cô muốn thể hiện rằng cô rất để ý Phong Phong.
“Hả?”
Kỳ Quảng Phong như sư thầy mò không ra manh mối.
Hôm nay anh đâu làm gì? Sáng thì thấy con nhóc này có vẻ không vui, nhưng chiều lại bình thường rồi mà. Chẳng lẽ sáng nay là do anh?
Anh vội đuổi theo:
“Tiếu Tiếu, rốt cuộc là chuyện gì? Con nói đi, ba sửa được không?”
Kỳ Tiếu Tiếu giận dỗi quay về phòng, cố ý không đóng cửa, tạo cơ hội cho Kỳ Quảng Phong bước vào.
Cô ngồi bên mép giường, tay đặt lên gối, quay mặt đi, lạnh lùng.
Khuôn mặt đổi nhanh hơn lật sách khiến anh không đoán nổi mình đã đắc tội chỗ nào.
Anh nói:
“Tiếu Tiếu, chúng ta đã nói có gì thì nói thẳng. Con không nói thì sao ba biết sai chỗ nào? Không biết thì làm sao sửa? Nói đi.”
Hôm nay con nhóc này bị kích thích gì sao? Thay đổi quá nhanh, mà nhanh đến bất thường. Lát nữa nhất định phải hỏi thăm xem cô cả ngày chạy đi đâu, sao lạ vậy.
Anh không thể ngờ rằng, thật ra Kỳ Tiếu Tiếu chỉ là đọc mấy mẹo trên Baidu rồi áp dụng lên anh. Cách này không được thì đổi cách khác, nên tất nhiên sẽ lạ lùng. Mà với kinh nghiệm yêu bằng không, EQ lại thấp, cô làm sao nhận ra vấn đề.
Thế là hai người ai cũng nghĩ theo kiểu của mình, ai cũng thấy khó chịu.
“Ban ngày con nghe thấy bà dì kia gọi ba là ‘Phong ca’ rất trôi chảy, ba không phản ứng gì, lại còn mặc nhiên thừa nhận. Lúc ăn cơm bà ta rõ ràng chĩa mũi nhọn vào con, ba cũng không giúp con, buổi chiều còn ở với bà ta, cười nói vui vẻ. Ba nói đi, có phải ba muốn tìm cho con một mẹ kế không?”
Ban đầu chỉ muốn gợi ý để anh thấy cô quan tâm, nhưng càng nói cô càng tức, giọng từ làm nũng chuyển sang chất vấn.
Kỳ Quảng Phong ngớ người.
Người phụ nữ đó gọi anh là “Phong ca”? Hình như đúng, nhưng khi ở trong đình anh đã nhìn lạnh lùng, sau đó bà ta không gọi nữa. Sao Tiếu Tiếu lại bảo anh mặc nhiên chấp nhận? Con nhóc này trí nhớ loạn à?
“Không có đâu. Ở đình lúc đó chúng ta bàn chuyện làm ăn, cô ta gọi khó nghe như đang phát tình, ba lập tức phản bác lại, sao có chuyện mặc nhiên chấp nhận?”
Kỳ Tiếu Tiếu nghẹn họng.
Hóa ra sáng nay cô tức giận hoàn toàn là do tự cô. Lúc đó có thể Phong Phong còn chẳng nghe thấy, vậy mà cô lại để trong lòng, thật là nhỏ nhen.
Chắc là ở cạnh Diêm Thiếu Khanh — cái tên cũng keo kiệt — lâu quá nên cô bị lây tính nhỏ mọn, mất mặt thật.
Đã vậy cô còn mặt mũi nào bắt bẻ nữa, bèn nhe răng cười:
“Con nhớ nhầm rồi, Phong Phong, xin lỗi ba, vô cớ giận ba một trận. Sau này con đảm bảo sẽ không thế nữa.”
— Dĩ nhiên, sau này cô sẽ không cho mấy phụ nữ đó lại gần.
Gần nước hưởng trăng, nếu để người khác leo lên lầu đài thì lợi thế của cô mất sạch, nhất định phải giữ kỹ.
Thấy ánh mắt nghi ngờ của anh, cô vội chuyển chủ đề:
“Phong Phong, con buồn ngủ rồi, ba cũng ngủ sớm đi.”
Nói xong chui vào chăn, chỉ để lộ gương mặt nhỏ xinh, chớp chớp mắt với anh.
Chuyện kể lể gì để sau, trước tiên phải giữ chút thể diện đã, kẻo sau này còn không dám quyến rũ anh nữa.
Nhưng sau này nhất định phải tìm người khác xin kinh nghiệm, chứ mấy thứ trên mạng thật sự không đáng tin. Cô đã làm y như thế mà chẳng có chút hiệu quả nào, thôi bỏ.
Cô hoàn toàn không nhận ra cách mình làm — nhảy đề tài quá nhanh, lại hay chạy khỏi trọng tâm — muốn quyến rũ thì thà cứ thẳng thắn cởi sạch còn hơn.
Thế là lần quyến rũ đầu tiên trong đời của Kỳ Tiếu Tiếu thất bại thảm hại.