Trên đường đến thành Vọng Nguyệt, Đào Dương đánh xe, đồng thời tận tình khuyên bảo: "Sư muội, chúng ta tới làm chính sự, quần áo trang sức mua lúc nào cũng được mà.”Ngụy Liễu cẩn thận quan sát cây trâm vàng trên tay.“Muội cũng đâu làm chậm trễ chính sự.
Huynh không hiểu đâu.
Quần áo trang sức này bất luận là cách làm hay hình thức đều khác với những nơi khác, bỏ qua lần này muội sẽ không mua được ở đâu nữa.”Đào Dương thở dài.“Sư huynh, chúng ta đã tìm được Nhạc thiếu trang chủ và Trương quản gia rồi, trước mắt chỉ cần truyền tin về thôi." Ngụy Liễu chuyển chủ đề, " Huynh cũng cảm thấy khách điếm Bát Phương rất thần bí đúng không? Muội đoán, huynh nhất định sẽ đem chuyện này báo cho trang chủ.”Đào Dương: "Chuyện này có liên quan gì đến việc muội mua đồ à?"Quần áo và trang sức của chưởng quầy đều khác với những nơi khác, có lẽ chúng ta có thể tìm được manh mối từ những thứ này.