Nàng khép lại tờ danh sách hồi môn, nhẹ nhàng vỗ lên lòng bàn tay.
Bỗng nhiên hỏi:
“Ma ma, ta nhớ không rõ… trong của hồi môn của ta, chẳng lẽ không có bạc vụn hay sao?”
Quế ma ma khẽ liếc nhìn nàng, tựa như lo nàng thấy tủi thân, lựa lời mà nói:
“Có bạc chứ, sao lại không có được!”
Năm đó Lục tiểu thư vì chuyện hôn sự mà không vui, lúc xuất giá, thế tử phu nhân đương gia của phủ Anh Quốc công có đưa tới mấy tờ ngân phiếu, giao cho lão nô cất giữ. Vốn định chờ hết chuyện sẽ nói lại với nàng, nhưng mấy ngày nay bị cách hai vợ chồng trẻ đối xử với nhau dọa cho quên mất.
Rốt cuộc cũng có một chuyện không khiến Sở Liên thất vọng. Đôi mắt nàng lập tức sáng lên, nôn nóng hỏi:
“Bao nhiêu?”
Quế ma ma có chút ngượng ngùng, cười gượng rồi giơ năm ngón tay.
Sở Liên cong môi:
“Năm trăm lượng?”
Mắt Quế ma ma trợn tròn — rõ ràng không ngờ nàng đoán đúng. Theo lẽ thường, tiểu thư nhà quyền quý chẳng phải nên đoán là năm ngàn lượng sao?
Nhìn dáng vẻ Sở Liên cười tủm tỉm, trong lòng Hỉ Nhạn lại thấy chua xót. Chính dáng vẻ dễ dàng thỏa mãn như vậy của nàng khiến người ta càng thương càng đau.
Dù phủ Anh Quốc công đã sa sút, nhưng dẫu sao cũng là một phủ Quốc công, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Trước kia, tứ tiểu thư xuất thân từ phòng lớn xuất giá, bởi được đích mẫu yêu thích, hồi môn còn mang theo những một ngàn lượng bạc.
Tiểu thư nhà họ — đường đường là con gái đích xuất — lại chỉ có ngần ấy.
“Hai… Lục tiểu thư…” Hỉ Nhạn khẽ gọi, giọng mang theo nghẹn ngào.
Mỗi lần nha đầu này gọi nàng như vậy, Sở Liên liền biết Hỉ Nhạn lại nghĩ nhiều, chui vào ngõ cụt.
Nàng cất giọng trong trẻo mà bình thản:
“Có gì mà buồn? Năm trăm lượng cũng không ít. Nhà bình dân ba người, mười lượng bạc là đủ sống một năm rồi ấy chứ! Huống hồ, ta mất mẹ từ sớm, các ngươi còn mong ta được đối xử như những người có mẹ ư? Của hồi môn tuy ít, nhưng gả vào nơi tốt là được rồi. Các trưởng bối trong phủ Tĩnh An bá đều dễ chung sống, ta còn có gì không hài lòng? Ta còn nhìn thoáng được, chẳng lẽ các ngươi lại không? Với lại, bạc ít thì đã sao — chúng ta tự kiếm là được. Thiên hạ này, không có thứ gì dễ giải quyết hơn chuyện thiếu bạc đâu.”
Đằng sau câu nói nhẹ nhàng ấy là sự tự tin và ý chí mạnh mẽ đến kinh người. Trong thời đại công nghệ phát triển, nhân tâm vặn vẹo kia nàng còn sống được, huống hồ là Đại Vũ triều — một thế giới chỉ tồn tại trong sách.
Đã muốn hưởng cuộc sống thì cũng phải chịu được gian khó — đó mới là điều nữ nhân thông minh nên hiểu.
Nói xong, vành mắt bà liền đỏ lên. Nhớ lại khi còn ở phủ Anh Quốc công, Lục Tiểu Thư ngày ngày coi bạc như bảo bối mà giấu kỹ, sợ bị bọn hạ nhân phát hiện rồi lén lấy mất. Bà tuy không trách móc hành động của Sở Liên khi ấy, nhưng trong lòng vẫn có chút khúc mắc. Dẫu tình cảm thân thiết, song chủ – tớ vẫn là chủ – tớ, mà đã là chủ – tớ thì kỵ nhất là sinh hiềm khích.
Sở Liên khẽ cười “hì hì”, sao lại đoán không ra tâm tư của Quế ma ma, trong lòng âm thầm bĩu môi, mắng nguyên chủ đúng là không biết tốt xấu.
Mặc kệ Quế ma ma đẩy từ chối, Sở Liên dứt khoát nhét tờ ngân phiếu vào tay bà, “ma ma cứ cầm đi, vạn sự đều sợ lỡ đâu, trong tay có bạc vẫn hơn là không. Thế gian này, bạc có thể xoay chuyển được phần lớn chuyện. Ta đây còn bốn trăm lượng nữa, cũng đâu phải con số nhỏ. Nay ta đã nghĩ thông suốt, bạc đã vào tay chẳng phải là để tiêu sao, câu nệ nhiều làm gì. ma ma, trước kia là ta sai, quá hẹp hòi, người đừng để trong lòng.”
Nghe Sở Liên nói vậy, Quế ma ma không biết sao liền không nhịn được nữa, hai hàng lệ lăn dài, nghẹn ngào một tiếng, siết chặt tờ ngân phiếu mỏng trong tay, chẳng thốt nên lời, chỉ có thể gật mạnh đầu. Hạ nhân trung thành nào lại không mong được chủ tử tín nhiệm và thừa nhận. Vì ngày hôm nay có thể “nói hết lòng mình” với Sở Liên, những uất ức trước kia đối với bà đều đáng giá.
Bà thầm nói trong lòng: Phu nhân, người có thấy không? Tiểu thư giờ thật sự đã hiểu chuyện rồi, người dưới suối vàng cũng có thể yên tâm.
Sở Liên thấy Quế ma ma xúc động quá, liền cố ý chọc bà vui.
Nàng ghé sát mặt, nhìn gương mặt lem nhem nước mắt có chút chật vật của Quế ma ma, cười tít mắt, đôi mắt hạnh trong suốt cong thành hai vầng trăng khuyết xinh xắn: “Sao vậy, ma ma, ta cho ít à? Đợi sau này ta kiếm được tiền, nhất định phải để ma ma đếm bạc đến mỏi tay!”
Quế ma ma bị nàng trêu ghẹo đến “phụt” một tiếng bật cười, trừng Sở Liên một cái, “Tam nãi nãi chỉ biết chọc lão nô vui thôi!”
“Ta nào phải trêu ma ma, chẳng lẽ ma ma không tin ta sao?”
“Tin chứ! Lão nô tin nhất là người!”
Sở Liên lại cười “hì hì”.
Quế ma ma nhìn dung nhan như hoa trước mắt, trong lòng bỗng sáng bừng, cảm thấy chưa từng có lúc nào thoải mái như lúc này. Lục Tiểu Thư khi xưa chỉ biết u sầu ẩn nhẫn, còn Lục Tiểu Thư bây giờ tựa như khối mỹ ngọc đã được lau sạch lớp bụi bặm, toàn thân đều ấm áp, khiến người ta không kìm được mà muốn tới gần. Còn chuyện Tiểu Thư sau này có phát tài hay không – thì liên can gì đâu? Chỉ cần chủ tớ bình an, bà đã mãn nguyện rồi.