Chương 89: Dã tâm nơi mạt lộ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 89: Dã tâm nơi mạt lộ.

“Phụ thân! Nữ nhi không vào Hạo Kinh! Chết cũng không vào Hạo Kinh!”

Trong Mai viên, Lạc Linh Quân dùng giọng khàn đặc chưa kịp hồi phục gào lên như xé gan xé ruột. Bệnh nàng còn chưa khỏi, cả người phải nhờ tỳ nữ đỡ mới đứng vững được. Mới hét lên được hai câu, nàng đã không kìm nổi bật khóc, đầu gối mềm nhũn, cả người ngã phịch xuống đất.

Tống Giải Ý âm mưu hãm hại nàng thì cũng thôi, nhưng nàng tuyệt không ngờ chính phụ thân mình lại muốn đem nàng đưa đến Hạo Kinh.

Tuổi của Ân U Đế gần bằng Lạc Thuấn Hoa, đủ làm phụ thân của nàng. Sao có thể chứ? Sao có thể?!

Chu thị từng bảo đảm với nàng sẽ tìm cho nàng một nơi nương thân tốt đẹp. Thế mà cái gọi là “nơi tốt đẹp” ấy lại là đem nàng dâng vào Hạo Kinh, để nàng phải hạ mình hầu hạ tên Ân U Đế hôn dung háo sắc kia sao?!

Lạc Linh Quân chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, như thể bản thân sắp rơi vào một vực sâu lạnh lẽo vô tận. Mà lần này, kẻ đẩy nàng xuống lại chính là phụ thân và mẫu thân của nàng.

Trừ phi phụ thân đổi ý, bằng không trên đời này không còn ai cứu được nàng nữa.

Lạc Thuấn Hoa nhìn ánh mắt đầy oán hận của Lạc Linh Quân, chút thương xót cuối cùng trong lòng cũng tan biến. Ông hừ lạnh một tiếng: “Đủ rồi! Khi nãy trước mặt bao nhiêu tân khách, ngươi nói sai lời, vi phụ còn chưa trách. Nay ngươi lại dám…”

“Ta nói cho ngươi biết, thánh chỉ của bệ hạ đã ban xuống rồi. Nếu ngươi không đi, cả nhà chúng ta chính là kháng chỉ! Ngươi có biết để bệ hạ đích thân hạ chỉ cho ngươi nhập Hạo Kinh, vi phụ đã phải tốn bao nhiêu công sức không? Ngươi tưởng ai cũng có thể khiến bệ hạ hạ chỉ sao?”

Lạc Linh Quân chợt cúi đầu, nước mắt rơi như mưa, chỉ cảm thấy trái tim lạnh đến tột cùng. Bộ dạng ấy khiến người ta nhìn mà thương tâm.

Lạc Thuấn Hoa thở dài, vội phân phó đám tỳ nữ: “Mau! Đỡ nhị tiểu thư dậy. Thân thể nó còn đang bệnh, sao lại để nó ngồi dưới đất như vậy? Mau đưa lên giường!”

Mấy tỳ nữ vội vàng tiến lên đỡ Lạc Linh Quân vào nội thất, đặt nàng lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi mới lui ra.

Lạc Thuấn Hoa bước lên hai bước, giọng nói mang vẻ khuyên nhủ:

“Quân nhi, vào Hạo Kinh là nơi tốt nhất dành cho con. Con có biết nếu được bệ hạ sủng ái thì Hoài Âm Hầu phủ chúng ta sẽ ra sao không? Con nhìn Ngọc phu nhân của nước Đại mà xem. Quân nhi, phụ thân làm vậy là vì con.”

Chu thị từ lúc nghe thánh chỉ đến giờ vẫn chưa nói lời nào. Nhưng lúc này bà không nhịn được nữa, nghiến răng nói: “Lạc Thuấn Hoa! Vì vinh hoa phú quý của Hoài Âm Hầu phủ mà ông ngay cả con gái ruột cũng nỡ đem đi dâng!”

“Ông có biết trong vương cung Hạo Kinh là nơi thế nào không? Con gái chúng ta vào đó chỉ có bị nuốt sống! Huống hồ Ân U Đế còn là hạng người như vậy…”

Lạc Thuấn Hoa trừng mắt quát: “Im miệng! Bệ hạ là người mà chúng ta có thể tùy tiện bàn luận sao?”

“Ai nói Quân nhi sẽ bị nuốt sống? Dung mạo của nó thuộc hạng thượng thừa. Vào vương cung chỉ có thể đem lại vinh quang cho Hoài Âm Hầu phủ!”

Chu thị siết chặt nắm tay. Bà nhìn sang giường.

Lạc Linh Quân mở to mắt nằm đó, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không phát ra một tiếng nào. Nhưng thân thể nàng run rẩy không ngừng.

Đó chính là bi thương lớn nhất của con người  lòng đã chết từ trước.

Mắt Chu thị cũng đỏ lên. Trước mặt Lạc Thuấn Hoa, bà định nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt lời trở lại.

Lạc Thuấn Hoa nhìn Chu thị, lại nhìn Lạc Linh Quân, rồi hít sâu một hơi:

“Tóm lại, thánh chỉ đã ban. Chuyện này cứ theo sắp xếp của ta mà làm, tuyệt không có khả năng xoay chuyển.”

“Quân nhi mấy ngày nay thân thể chưa khỏi. Đợi dưỡng bệnh xong sẽ lên đường. Bệ hạ chỉ cho một tháng, để phòng bất trắc thì mười ngày sau khởi hành. Ta sẽ bảo quản gia chuẩn bị. Phu nhân, bà là mẫu thân, cũng nên để tâm một chút.”

“Chuẩn bị xong ta sẽ đích thân xem qua.” Nói rồi ông quay ra cửa: “Phủ y đâu?”

Một tỳ nữ vội tiến lên: “Hầu gia, phủ y đang ở chỗ tiểu thư.”

Thần sắc Lạc Thuấn Hoa trầm xuống: “Mấy ngày này phủ y phải theo sát tiểu thư mỗi ngày. Tiểu thư cần dưỡng bệnh, không được đi lung tung. Ta sẽ phái người tới hỏi thăm mỗi ngày. Nếu thân thể tiểu thư không khá lên…”

“Các ngươi tự liệu!” Tỳ nữ tái mặt, vội đáp: “Vâng.”

Lạc Thuấn Hoa quay lại nhìn Chu thị và Lạc Linh Quân, nheo mắt nói: “Chuyện này đối với Hoài Âm Hầu phủ chỉ có lợi chứ không hại. Huống hồ kháng chỉ là tội gì, các người đều rõ.”

Giọng ông lại dịu xuống:

“Ta đều vì cả nhà mà thôi. Hiện giờ Linh Tu tuy đã được phong thế tử, nhưng tính tình nó thế nào các người cũng biết. Quân nhi, con phải giúp ca ca mình chứ.”

Lạc Linh Quân vẫn nằm bất động trên giường, ánh mắt trống rỗng như hồn đã bay tận chín tầng trời.

Lạc Thuấn Hoa nhìn nàng một lúc rồi quay người rời đi.

Ngoài cửa, Mạc Đông Đình đang chờ sẵn.

Lạc Thuấn Hoa đi tới, dặn: “Phái thêm người canh giữ nhị tiểu thư.”

“Thứ nhất, không được để nó nghĩ quẩn.”

“Thứ hai, không được để nó rời khỏi Mai viên nửa bước.”

Mạc Đông Đình cúi mắt, giọng lạnh lùng: “Thuộc hạ hiểu.”

Lạc Thuấn Hoa gật đầu rồi rời đi. Mạc Đông Đình đứng lại nhìn vào trong một cái, sau đó cũng quay người rời khỏi Mai viên.

Trong nội thất, Chu thị lau nước mắt rồi mới ngồi xuống bên giường. Nhìn Lạc Linh Quân, mắt bà lại ướt.

“Quân nhi… Quân nhi… mẫu thân thật sự không biết phụ thân con lại có chủ ý này…”

Lạc Linh Quân đờ đẫn, nước mắt đã cạn, không có chút phản ứng nào.

Chu thị hoảng hốt vội vỗ mặt nàng: “Quân nhi? Quân nhi? Con đừng dọa mẫu thân…”

Vỗ hai cái, Lạc Linh Quân mới hoàn hồn. Đồng tử nàng co lại, nhìn Chu thị với chút hận ý.

Chu thị thấy rõ ánh mắt ấy, lòng đau nhói, khẽ nói: “Quân nhi, mẫu thân sao có thể để con vào Hạo Kinh được chứ?”

Lạc Linh Quân vẫn lặng lẽ nhìn bà đầy oán hận.

Chu thị nắm chặt cổ tay nàng, mắt đỏ lên: “Quân nhi, tin mẫu thân đi. Mẫu thân sẽ nghĩ cách cho con. Sẽ không… sẽ không để con vào Hạo Kinh…”

Lạc Linh Quân sững sờ. Trong đôi mắt u ám bỗng lóe lên một tia sáng, như người sắp chết vớ được cọng rơm cứu mạng. Nàng nắm chặt tay Chu thị, nhìn bà hồi lâu rồi bỗng “oa” một tiếng bật khóc.

Giọng nàng khàn đặc: “Mẫu thân… cầu xin người… cầu xin người… mẫu thân…”

Chu thị vội bịt miệng nàng: “Đừng ồn! Đừng để phụ thân con nghe thấy. Mẫu thân sẽ nghĩ cách giúp con. Con phải kiên nhẫn chờ.”

“Sao mẫu thân nỡ đem con tới Hạo Kinh được? Vốn dĩ ta định chọn cho con một thiếu niên tuấn kiệt trong các chư hầu, ai ngờ phụ thân con lại tàn nhẫn đến mức này.”

“Quân nhi, đừng sợ…”

Lạc Linh Quân khóc như mưa: “Mẫu thân… phụ thân vì sao… vì sao…”

Ánh mắt Chu thị tối lại. Bà cười lạnh: “Vì sao ư?”

“Đương nhiên là vì vinh hoa phú quý của Hoài Âm Hầu phủ.”

“Quân nhi… mẫu thân đã nói với con từ sớm rồi…”

“Hoài Âm Hầu phủ… sắp đến đường cùng rồi.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message