Chương 88: Linh Quân Tuyệt Vọng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 88: Linh Quân Tuyệt Vọng.

Lời vừa dứt, mấy chục mũi ám tiễn từ mái nhà đối diện lập tức bắn tới như mưa. Hàn quang lóe lên nhanh như chớp, bốn người bọn họ hoàn toàn phơi mình dưới làn tên lạnh, tiến không được, lùi cũng chẳng xong!

“Tử Tầm, nằm xuống!”

Triều Tịch quát lớn một tiếng. Truỵ Nhi lập tức lao tới, nhào tới ép Tử Tầm ngã rạp xuống đất, ôm nàng lăn một vòng xuống dưới lan can hành lang, vừa kịp tránh khỏi hai mũi tên sượt qua người.

Hiển nhiên, mục tiêu chính của kẻ địch lần này là Triều Tịch và Thương Giác Mấy chục mũi tên lạnh bắn tới, kình phong từ đầu tên thậm chí cuốn tung cả lớp tuyết vụn trên mặt đất.

Trên mắt Triều Tịch vẫn phủ dải lụa, nhưng thính lực của nàng hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Một tia hàn quang lóe lên nơi cổ tay, thân hình nàng vừa động định lùi nhanh, thì cánh tay ôm ngang eo đã như đoán trước ý định của nàng, lập tức siết chặt lại.

Triều Tịch khẽ nhíu mày.

Ngay lúc ấy, nàng chợt cảm thấy quanh người bùng lên một luồng nội lực khiến người ta kinh hãi. Trong khoảnh khắc, ngay cả gió dường như cũng đứng lại.

Triều Tịch giật phăng dải lụa che mắt xuống.

Cảnh tượng trước mắt khiến nàng gần như phải thốt lên kinh ngạc.

Mấy chục mũi tên nỏ đầu lạnh sáng loáng, mang theo lực đạo cực mạnh, vốn phải thế như chẻ tre mà ghim vào lan can, tường vách, thậm chí thân thể họ vậy mà lúc này… tất cả lại đứng yên giữa không trung như gió bị đông cứng.

Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ lực đạo đã bị hóa giải. Những mũi tên lạnh dừng lại cách hai người chừng hai bước, rồi như đâm phải bức tường vô hình, leng keng leng keng rơi xuống đất.

Ánh mắt Triều Tịch thoáng vẻ kinh ngạc nhìn sang Thương Giác

Nhưng Thương Giác vẫn lạnh lùng vô biểu tình, liếc về phía những mũi tên vừa bắn tới.

Trên mái nhà cách đó hơn mười trượng, hàn quang vừa biến mất lại lóe lên lần nữa.

Triều Tịch lập tức nắm lấy cánh tay hắn, trầm giọng nói: “Đi!”

Bên kia, Truỵ Nhi vừa kéo Tử Tầm  sắc mặt trắng bệch  đứng dậy.

Thương Giác hiểu rõ Triều Tịch muốn bảo toàn hai người kia, liền ôm nàng nhấc chân lao đi.

Triều Tịch nheo mắt, lại lần nữa được chứng kiến khinh công như ảo ảnh của Thương Giác Chỉ trong chớp mắt, họ đã rời khỏi vị trí ban đầu hơn mười trượng.

Mái nhà đối diện vang lên tiếng động.

Ngay sau đó  làn tên thứ hai ập tới!

Động tĩnh lớn như vậy, vậy mà hộ vệ của phủ Hoài Âm Hầu lại không hề bị kinh động. Hiển nhiên kẻ tới ám sát đã chuẩn bị từ trước.

Triều Tịch và Thương Giác nhìn nhau một cái, đồng thời di chuyển về phía mái hiên bên kia.

Nhưng vì có tên nhắm bắn, khoảng cách mười mấy trượng bỗng trở nên xa vời.

Thương Giác ôm Triều Tịch, tay áo rộng tung bay, vạt áo cuồng loạn trong gió. Hắn điểm nhẹ mũi chân, mang nàng vọt thẳng lên không.

Hắn vốn định trực tiếp mang nàng rời đi.

Ai ngờ đối diện bỗng nhiên tên bắn như châu chấu.

Thương Giác nheo mắt, nội lực nơi cổ tay dâng lên, đẩy mạnh Triều Tịch về phía mái hiên đối diện!

Nơi đó chính là điểm mù của cung thủ.

Kế hoạch của Thương Giác vô cùng chuẩn xác. Tay áo hắn cuốn lên hóa thành khí nhận, chặn lại mấy mũi tên lạnh, rồi giơ tay đẩy Triều Tịch đi.

Thân hình Triều Tịch lập tức lao vút về phía trước.

Tốc độ của nàng vốn không chậm.

Nhưng kẻ địch hiển nhiên đã nhận ra ý định của Thương Giác Đầu tên lập tức xoay hướng, nhắm thẳng vào Triều Tịch.

Bên cạnh Thương Giác, mưa tên vẫn chưa dứt. Khi hắn nhận ra biến cố trên mái nhà thì đã hơi muộn.

Hắn lập tức dốc sức đuổi theo Triều Tịch.

Trong lòng lại không quá lo lắng.

Một chút biến cố thế này, Triều Tịch hẳn có thể tự ứng phó.

Nhưng ngay khi mưa tên sắp giáng xuống...

Động tác của Triều Tịch lại không nhanh như hắn tưởng.

Sao lại thế?!

Trong lòng Thương Giác “thình” một tiếng.

Hắn vung tay chém ra một đạo khí nhận, đánh rơi mũi tên gần Triều Tịch nhất, rồi với tốc độ như sấm sét lao tới, ôm chặt nàng vào lòng.

Sau vài vòng xoay, hắn đã đưa nàng xuống dưới mái hiên.

Nhìn hơi thở có phần gấp gáp của nàng, Thương Giác nhíu mày:

“Vừa rồi nàng đang nghĩ gì vậy?”

Hắn chỉ cho rằng Triều Tịch phân tâm nên mới xảy ra nguy hiểm.

Triều Tịch nghe vậy lại hơi khó hiểu. “Ta nghĩ gì cơ?”

Ánh mắt Thương Giác trầm xuống.

“Nếu không nghĩ chuyện khác, sao ngay cả hai mũi tên kia cũng tránh không nổi?”

Nói tới đây, Triều Tịch khẽ nhíu mày lạnh nhạt.

Thương Giác nhìn thần sắc nàng, càng cảm thấy có điều không ổn. Hắn lập tức nắm lấy cổ tay nàng.

Vừa nắm  sắc mặt hắn liền biến đổi.

Môi hắn trầm xuống.

“Nội lực của nàng đâu?”...

 Lạc Linh Quân trước hết chăm chú nhìn thị tỳ kia một hồi. Thấy trong mắt nàng ta không có chút ý tứ mờ ám nào, nàng mới siết chặt nắm tay.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message