Chương 84: Nghi Án Bạch Cốt đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 84: Nghi Án Bạch Cốt.

“Cứu mạng! Nhị tiểu thư rơi xuống nước rồi!”

“Người đâu! Phu nhân! Hầu gia! Nhị tiểu thư rơi xuống hồ rồi...!”

Khi tiếng kêu gào xé ruột của nha hoàn vang lên, tất cả mọi người trong phòng đều giật mình kinh hãi. Chu thị là người phản ứng đầu tiên. Bà vừa quay đầu đã thấy thị tỳ bên cạnh Lạc Linh Quân mặt mày tái mét chạy đến cửa. Con bé mặt không còn chút máu, hai mắt đỏ hoe, vội vàng nói với Chu thị:

“Phu nhân! Mau đi cứu Nhị tiểu thư! Nhị tiểu thư rơi xuống hồ rồi!”

Trong phòng lập tức yên lặng một thoáng, rồi bỗng chốc náo loạn cả lên. Chu thị đẩy mọi người ra, vội vã chạy về phía hồ. Lạc Thuấn Hoa và Lạc Linh Tu cũng vội vàng đuổi theo. Những người còn lại nhìn nhau một cái, cũng lần lượt đi ra ngoài.

Bên ngoài phòng và hồ nước là một khu sân vườn. Trong sân trồng một mảng lớn hồng mai đang nở rộ. Phía trước là một cây cầu gỗ vươn ra mặt hồ. Nhưng nơi Lạc Linh Quân rơi xuống nước lại ở một góc sân. Rừng mai trồng sát bờ hồ, ven hồ là bức tường đá, cách mặt nước chừng hai thước.

Tiểu nha hoàn dẫn mọi người chạy tới góc sân đó. Quả nhiên thấy lớp băng mỏng trên mặt hồ đã vỡ tan một mảng lớn. Trên mặt nước lạnh buốt, ngoài những mảnh băng vụn ra, chỉ có hai chiếc hài thêu đang lềnh bềnh trôi.

Chu thị vừa nhìn thấy đôi hài ấy lập tức đỏ cả mắt. Bà quay đầu nhìn mấy thị vệ phía sau, quát lớn:

“Còn đứng đó nhìn gì nữa! Mau xuống cứu Nhị tiểu thư lên! Nhanh lên! Mau cứu người!”

Giọng Chu thị khàn đặc, ánh mắt lại trở nên hung dữ. Mấy thị vệ nhìn mặt nước đầy băng vụn có chút sợ hãi, nhưng dù sao cũng không dám trái lệnh chủ tử, huống chi lúc này tính mạng con người đang nguy cấp.

“Cứu người! Mau cứu người!”

Lạc Thuấn Hoa cũng quát lên hai tiếng. Thị vệ không dám chậm trễ nữa, ba người ném vũ khí trên người xuống, “tõm tõm” mấy tiếng liền nhảy xuống hồ.

Vừa chạm nước, sắc mặt mấy người lập tức tái nhợt. Hồ nước hiển nhiên sâu hơn mọi người tưởng. Ba thị vệ thân hình cao lớn vậy mà vẫn không chạm được đáy.

Lạc Thuấn Hoa lập tức nói: “Ai cứu được Nhị tiểu thư lên, thưởng một nghìn vàng!”

Một nghìn vàng đối với quý tộc cũng không phải con số nhỏ, huống chi mấy thị vệ thân phận thấp kém. Nghe vậy, ba người lập tức lặn sâu xuống nước, trong chớp mắt đã biến mất.

Chu thị chân mềm nhũn, may mà Lạc Linh Tu kịp thời đỡ lấy bà.

Người xung quanh càng lúc càng đông. Những người đang dạo vườn cũng dần dần tụ lại. Sắc mặt Lạc Thuấn Hoa vô cùng khó coi, cũng chẳng còn tâm trí tiếp khách. Chu thị thì đỏ hoe mắt nhìn mặt hồ, lại nhìn sang tiểu nha hoàn đang run lẩy bẩy bên cạnh, bỗng nghiến răng hỏi:

“Rốt cuộc là chuyện gì? Nhị tiểu thư đang yên đang lành sao lại rơi xuống hồ?”

Tiểu nha hoàn “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, nghẹn ngào nói:

“Phu nhân... tiểu thư nói muốn đến đây cắt vài cành hồng mai đem về cắm bình, nên nô tỳ đi cùng. Nô tỳ cắt bên kia, tiểu thư ở bên này. Nô tỳ đang cắt thì bỗng nghe tiểu thư kêu lên một tiếng, sau đó là tiếng rơi xuống nước. Nô tỳ chạy lại xem thì chỉ thấy tiểu thư nổi lên mặt nước một lát rồi chìm xuống... nô tỳ sợ quá nên vội chạy về gọi phu nhân và Hầu gia... phu nhân, nô tỳ có tội... nô tỳ có tội...”

Tiểu nha hoàn mặt trắng bệch. Hiển nhiên nó cũng biết lần này Lạc Linh Quân xảy ra chuyện, mạng mình khó giữ.

Chu thị hung hăng trừng nó một cái, rồi quay đầu nhìn xung quanh. Quả nhiên thấy mấy cây mai có dấu vết vừa bị cắt. Cách đó không xa còn có cành mai rơi dưới đất cùng một chiếc kéo.

Nhưng nơi đó cách bờ hồ đến ba bốn bước. Lạc Linh Quân không thể nào từ xa như vậy mà trượt chân rơi xuống hồ.

Trừ phi...

Chu thị hô hấp bỗng nghẹn lại, quay sang nhìn Lạc Thuấn Hoa: “Hầu gia...”

Chu thị còn muốn nói nhiều, nhưng Lạc Thuấn Hoa giơ tay lên ngăn lại, dường như không muốn bà nói tiếp.

Chu thị cắn răng, chỉ đành nhìn chằm chằm mặt hồ.

Trời lạnh thế này, dưới nước lạnh đến mức nào có thể tưởng tượng được. Ba thị vệ thì còn đỡ, nhưng Lạc Linh Quân rơi xuống lâu như vậy rồi... rốt cuộc còn cứu được không?

Chu thị siết chặt tay áo, suýt nữa bật khóc. Đúng lúc này...

“Ào! Ào! Ào!”

Ba tiếng nước văng lên. Ba thị vệ lúc nãy lặn xuống đột nhiên nổi lên.

Nhưng nổi lên chỉ có bọn họ, còn Lạc Linh Quân thì không thấy đâu.

Trước mắt Chu thị tối sầm lại. “Nhị tiểu thư đâu?!”

Mấy người thở hổn hển. Một lúc sau, một người nói: “Phu nhân... tìm thấy Nhị tiểu thư rồi. Nhưng dưới đó quá tối, người bị rong nước quấn lấy. Chúng tôi gỡ mãi không xong nên phải nổi lên trước...”

Chu thị cố nén cơn giận: “Mau! Mau xuống nữa!” Mấy thị vệ hít sâu mấy hơi, rồi lại lặn xuống.

Chu thị môi run run, bỗng như nhớ ra điều gì, vội nói: “Mau! Mau đi mời phủ y! Chuẩn bị y phục sạch! Nhanh lên!”

Mấy nha hoàn lập tức chạy đi. Lần này ba thị vệ nổi lên rất nhanh.

Không chỉ vậy, hai người trong số đó còn kéo theo một vạt áo màu vàng nhạt  chính là màu y phục hôm nay Lạc Linh Quân mặc.

Chu thị vừa thấy lập tức lao đến bờ hồ, gào khóc:

“Quân nhi...! Quân nhi...!”

Thân thể Lạc Linh Quân dần dần nổi lên mặt nước. Mặt nàng trắng bệch, hai mắt nhắm chặt, môi bị lạnh đến tím tái. Nhìn từ xa gần như không còn chút sinh khí.

Hai thị vệ dìu nàng bơi đến dưới bức tường đá. Lạc Thuấn Hoa lập tức cho người nằm xuống kéo nàng lên.

Y phục dày trên người Lạc Linh Quân đã ướt sũng. Tóc mai rối tung dính trên vai và mặt. Mặt và thân nàng dính đầy bùn dưới đáy hồ. Tay chân còn bị rong nước quấn lấy, trông vô cùng thảm hại.

“Quân nhi...! Quân nhi...! Con tỉnh lại nhìn mẫu thân đi...!”

Hai thị vệ tốn rất nhiều sức mới kéo được nàng lên bờ. Vừa đặt xuống đất, Chu thị đã nhào tới, vừa vỗ mặt nàng vừa khóc đến khản cổ.

Lạc Thuấn Hoa cũng bước tới, đưa tay thử hơi thở dưới mũi nàng.

Vừa thử xong, lông mày ông nhíu chặt, lùi lại một bước như không chịu nổi cú sốc.

Lạc Linh Tu cũng tiến lên kiểm tra, rồi bắt mạch cổ tay nàng.

Chỉ một lúc, sắc mặt hắn biến đổi. Hắn quay đầu nhìn Lạc Thuấn Hoa, mắt hơi đỏ:

“Phụ thân... muội muội... không còn thở nữa... mạch cũng không còn.”

Chu thị nghe vậy nổi giận, trừng mắt nhìn hắn: “Không thể nào! Không thể nào! Muội muội ngươi không thể chết như vậy được! Phủ y đâu?! Mau gọi người tới cứu Quân nhi! Mau cứu con bé!”

Bờ hồ gió lạnh thấu xương. Chu thị không kìm được òa khóc.

Tiếng khóc xé lòng khiến mọi người xung quanh cũng cảm thấy nặng nề.

Không ai ngờ rằng chỉ trong chốc lát, buổi du xuân yên bình lại xảy ra biến cố như vậy.

Một thiếu nữ mới mười sáu tuổi cứ thế mất mạng, dù không quen biết, ai nhìn cũng không khỏi thở dài.

Huống chi Chu thị vốn luôn tỏ ra dịu dàng đoan trang. Lúc này mất con gái, ai cũng sinh lòng thương cảm.

Nước hồ quá lạnh. Lạc Linh Quân rơi xuống quá lâu. Phủ y còn chưa tới.

Mọi người nhìn môi tím tái và gương mặt trắng bệch của nàng, chỉ cảm thấy giống như đang nhìn một thi thể.

Thế nhưng những người xung quanh  kẻ thì vương thất, người thì quyền quý  lại vẫn bình tĩnh khác thường.

Trong thời thế này, chết một người... thật ra cũng không phải chuyện gì quá lớn.

Chu thị và Lạc Thuấn Hoa đều không còn tâm trí tiếp khách. Chu thị ôm Lạc Linh Quân, nắm chặt tay nàng vừa khóc vừa nói, giống như đã hóa điên.

Lạc Thuấn Hoa đứng sững, trong mắt thoáng hiện vài phần đau xót. Lạc Linh Tu thì ngây người nhìn muội muội, mắt đỏ hoe nhưng lại không biết phải làm gì.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message