Khi Triều Tịch trở về, chính phòng vẫn yên tĩnh như lúc nàng rời đi.
Đèn ở thiên sảnh vẫn còn sáng, dường như bên trong vẫn có người. Nàng liếc nhìn một cái nhưng không kịp nghĩ nhiều, mang theo cả thân hơi lạnh bước vào nội thất.
Luồng ấm áp ập tới khiến nàng khẽ thở phào, nhưng hàn khí trên y phục lại tan rất chậm. Nghĩ ngợi một lát, nàng đi đến trước tủ áo lấy hai bộ trung y rồi bước vào phòng tắm.
Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt. Tử Tầm và Trụy Nhi đã sớm chuẩn bị nước nóng cho họ.
Triều Tịch chớp mắt, vừa vào đã bắt đầu cởi y phục. Bỏ ngoại bào và trung y, chỉ còn mặc lý y, nàng bước nhanh về phía bồn tắm phía sau tấm bình phong.
Nàng đi quá vội. Khi phát hiện trong bồn tắm có một bóng người, bước chân đã vòng qua bình phong kia không kịp thu lại.
Bộ y phục sạch trong tay rơi xuống đất.
Triều Tịch nhìn chằm chằm vào bờ vai và cổ rắn chắc lộ ra khỏi bồn tắm, đứng chết lặng tại chỗ.
Trong phòng rõ ràng không hề có chút động tĩnh nào của người khác, vậy mà không ngờ hắn lại đang tắm… Hơi nước lượn lờ bốc lên.
Thương Giác quay lưng về phía nàng, mái tóc đen dài như thác buông xõa. Bờ vai rộng màu lúa mạch lộ ra ngoài, dưới mái tóc đen nửa che nửa hiện càng khiến thân hình hắn trông cứng cáp mạnh mẽ.
Triều Tịch hít sâu một hơi, xoay người định đi. “Trời lạnh thế này, lúc ra ngoài sao không khoác thêm áo choàng?” Phía sau vang lên tiếng nước khẽ động.
Thương Giác không hỏi nàng đã đi đâu làm gì, ngược lại chỉ nói một câu như vậy.
Triều Tịch nheo mắt, lại bước thêm một bước.
“Chiến báo mới vừa đưa tới, đặt trên án kỷ. Có lẽ nàng sẽ hứng thú.”
Giọng Thương Giác ung dung, không hề lộ chút tức giận nào.
Triều Tịch siết chặt tay, khoác tạm ngoại bào đang cầm lên người rồi bước ra ngoài.
Ngẩng mắt nhìn trong nội thất, quả nhiên thấy trên bàn cạnh cửa sổ có đặt một thứ gì đó.
Triều Tịch nhíu mày đi tới, chậm rãi mở phong thư. Vừa nhìn xong, ánh mắt nàng lập tức trầm xuống.
“Đây là tin thắng trận, sao nhìn nàng lại không vui?” Giọng Thương Giác bỗng vang lên phía sau.
Triều Tịch quay đầu, liền thấy hắn mặc một bộ nội sam trắng như tuyết bước ra.
Tóc đen áo trắng càng tôn lên vẻ phong thần tuấn lãng của hắn. Thêm vào đó là hơi nước còn chưa khô hẳn khiến gương mặt hắn sinh động hơn thường ngày.
Tinh mâu kiếm mi, sống mũi cao thẳng, môi đỏ như son. Hương sen ẩm ướt theo bước chân hắn dần dần đến gần, khiến tâm thần Triều Tịch khẽ chấn động.
Triều Tịch dời mắt đi, quay người lại: “Điện hạ nhìn nhầm rồi.”
Thương Giác đi thẳng tới phía sau nàng. Triều Tịch gần như cảm thấy lưng mình đã chạm vào lồng ngực hắn.
Hắn vượt qua vai nàng nhìn vào bức thư trong tay nàng, thản nhiên nói:
“Bốn tòa thành này vốn là của Yến quốc. Nay lấy lại, Tấn quốc cũng không thể nói gì. Chỉ là trong lòng họ vẫn nén một bụng tức giận, liền trút lên Triệu quốc. Yến quân đã rút lui rồi.”
Trên bức thư chỉ có mấy chục chữ, nhưng lượng tin tức truyền đạt lại quá nhiều.
Trận chiến giữa Yến và Triệu, Yến quốc đại thắng.
Đúng lúc Triệu quốc nội loạn, ngay cả Tấn quốc cũng muốn chia phần. Nhưng khi đại quân Tấn còn chưa rời khỏi lãnh thổ của mình, Yến quốc bỗng quay mũi kiếm về phía họ.
Năm ngày trước, Yến và Tấn giao chiến. Yến quân đánh nhanh như gió, đoạt lại các thành trì vùng tây bắc vốn bị Tấn chiếm trước kia.
Tính cả năm thành của Triệu quốc, lần này Yến quốc tổng cộng thu về chín tòa thành.
Tấn quốc giận đến sôi máu, nhưng lại e ngại thực lực của Yến quân. Đang lúc không biết trút giận vào đâu thì Yến quân lại rút binh.
Chính lần rút binh này, lại mở ra con đường thuận lợi nhất cho Tấn quân tiến đánh Triệu quốc.
Lúc này, e rằng quân Tấn đã đến biên giới Triệu quốc.
Triều Tịch gần như có thể thấy trước....
Sau cuộc tranh đấu sống chết giữa Triệu quốc và Tấn quốc, kẻ hưởng lợi sau cùng vẫn là Yến quốc.
Hơi thở người phía sau gần đến vậy khiến nàng không khỏi thầm cảm thán...
Một nước cờ thật cao minh.
“Lần này Tấn quân có phần mạo hiểm.” Thương Giác chậm rãi nói một câu, rồi ngồi xuống chiếc sập thấp trước mặt nàng.
Hắn ngẩng mắt nhìn nàng: “Mục đích của Yến quân là đoạt thành. Tấn quân tuy không tổn thất nặng nề, nhưng rốt cuộc vẫn bại trận. Yến quân rút lui là để thúc đẩy chiến tranh giữa Tấn và Triệu, nhưng Tấn quân xuất binh nhanh hơn ta dự đoán, dường như không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt đánh Triệu.”
“Đáng thương cho Triệu quốc, sóng chưa yên đã lại nổi. Sau lần này, e rằng sẽ rơi xuống cuối hàng các đại hầu quốc.”
Triều Tịch nhìn hắn: “Điện hạ định làm gì?”
Thương Giác lắc đầu, cười nhẹ: “Ta đang ở Thục quốc, trong thời gian ngắn cũng không muốn làm gì khác.”
Triều Tịch muốn nói lại thôi.
Thương Giác quay người rót cho mình một chén trà: “Hiện nay Tấn quốc do Tam công tử chấp quyền. Xem ra hắn rất oán hận Triệu quốc, nếu không lần này cũng không mạo hiểm xuất binh.”
Dừng một chút, hắn hỏi: “Nàng thấy Tấn quốc thế nào?”
Triều Tịch nheo mắt nhìn hắn một lát mới nói: “Tấn quốc binh mạnh dân giàu, chỉ vì nội bộ bất ổn. Nếu nội bộ ổn định, sẽ là đối thủ rất đáng gờm của Yến quốc. Điểm này điện hạ hẳn rõ hơn ta.”
Thương Giác nghe vậy, ánh mắt rơi xuống chén trà trắng.
Hắn có đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Trong lòng bàn tay tuy có lớp chai mỏng, nhưng so với nam tử bình thường, tay hắn đặc biệt sạch sẽ đẹp đẽ.
Lúc này cầm chén sứ trắng càng khiến người ta thấy vô cùng đẹp mắt.
Hắn nhẹ nhàng lắc chén trà.
Nước trà trong vắt khẽ lay động, từng đợt sóng nhỏ đập vào thành chén, gợn lên những vòng tròn mãi không chịu yên.
Một lúc lâu sau, Thương Giác mới nói: “Nếu ta định đánh úp phía sau Tấn quân, khiến mười vạn đại quân Tấn quốc phải chôn thân tại Triệu quốc thì sao?”
Triều Tịch nhíu mày: “Cách làm đó không phù hợp với danh tiếng của điện hạ.”
Hắn là người được thế gian tôn xưng như thần Phật, nhân từ độ thế, được muôn dân kính ngưỡng.
Mỗi lần ra tay đều có lý do hoàn mỹ.
Nhưng nếu thật sự làm vậy với Tấn quốc, không chỉ chọc giận Tấn quốc mà còn khiến danh tiếng của hắn bị liên lụy.
Trên đời này không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn.
Chỉ có lợi ích là vĩnh hằng.
Nếu Yến quốc và Triệu quốc hợp lực, mười vạn đại quân Tấn quốc chỉ có một con đường chết.
Sinh tử của mười vạn người… Chỉ nằm trong một ý niệm của hắn.
Thương Giác ngẩng mắt nhìn nàng: “Nàng cho rằng ta sẽ để ý danh tiếng?”
Triều Tịch mím môi: “Mọi thứ gây dựng đều không dễ. Điện hạ hà tất…”
Khóe môi Thương Giác cong lên, nhưng nụ cười lại lạnh: “Nàng không muốn ta đối phó Tấn quốc?”
Giọng hắn bỗng trở nên lạnh lẽo.
Triều Tịch giật mình. Đây là lần đầu tiên Thương Giác dùng giọng điệu này nói với nàng.
Triều Tịch hạ mắt: “Mọi quyết định đều do điện hạ. Ở chỗ Triều Tịch, không có chuyện muốn hay không muốn.”
Những ngón tay thon dài của Thương Giác siết mạnh chén trà sứ trắng, khớp tay dần trắng bệch.
Hắn nhìn nàng một lúc lâu, rồi đặt chén trà xuống, đứng dậy.
Hắn đi thẳng tới giường, giọng trầm ổn: “Đi tắm rồi nghỉ đi.”
Triều Tịch nhướng mày, chỉ cảm thấy cơn giận của hắn thật khó hiểu.
Quay đầu lại nhìn, quả nhiên Thương Giác đã nằm xuống.
Triều Tịch suy nghĩ một chút rồi bước vào phòng tắm. Nàng tắm rất nhanh. Khi trở ra, Thương Giác đã nhắm mắt như đang ngủ.
Những ngày này hai người đều ngủ chung giường. Tuy không còn căng thẳng đối đầu như lúc đầu, nhưng ranh giới vẫn rất rõ ràng.
Nếu có thể, nàng tuyệt đối không muốn ngủ chung phòng với hắn.
Nhưng hiện tại đang ở phủ Hoài Âm hầu, họ không có lựa chọn khác.
Nghĩ đến việc tối nay Thương Giác lại không hỏi nàng đã đi đâu, ánh mắt Triều Tịch khẽ trầm xuống.
Nàng bước tới bên giường. Màn giường chưa buông. Thương Giác nằm phía ngoài.
Nàng từ trên nhìn xuống, dung mạo hắn hiện rõ từng chút trước mắt.
Tóc hắn vẫn chưa khô, đuôi tóc còn vương nước, vậy mà đã ngủ.
Triều Tịch bỗng sinh ra ý nghĩ muốn gọi hắn dậy, nhưng lời đến môi lại bị nàng ép xuống.
Nàng buông màn giường, nhẹ nhàng leo lên giường.