Triêu Tịch chỉ sững người trong chốc lát, sau đó đôi mắt khẽ nheo lại, xoay người đẩy mạnh Thương Giác ra.
Nàng không thèm nhìn hắn lấy một lần, cất bước rời đi.
Lần này Thương Giác không giữ nàng nữa. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng nàng một lúc rồi mới theo sau. Giữa hai người cách nhau chừng một thước. Triêu Tịch một tay nhấc vạt váy bước đi rất nhanh, thần sắc lạnh lẽo, không biết đang suy nghĩ điều gì. Thương Giác ung dung theo phía sau, chỉ lo nàng sơ ý trượt ngã.
Qua khỏi thủy tạ vắng người ấy, phía trước là đại lộ chính. Nhìn thấy gia nhân qua lại, Thương Giác mới tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay nàng. Cách một lớp lụa mỏng, cổ tay Triêu Tịch như bị vòng sắt siết chặt.
Nàng không giãy giụa nữa, nhưng cũng không nhìn hắn, cứ thế lặng lẽ trở về Đạp Tuyết viện. Vừa bước vào trong sân đã giật tay ra, đi thẳng vào nội thất.
Thương Giác cười khổ, khựng lại một nhịp rồi mới theo vào.
Phù Lan tựa vào cột hành lang, chớp mắt, quay sang hỏi Tử Tầm vừa đi phía sau:
“Bọn họ sao vậy? Chẳng phải đi dự yến tiệc sao?”
Tử Tầm khẽ nhíu mày: “Nhìn dáng vẻ công chúa, hình như có điều không vui với điện hạ.”
Phù Lan nhướng mày: “Xảy ra chuyện gì à?”
Tử Tầm suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Không có gì cả, vẫn bình thường thôi. Chỉ là trên đường dừng lại một lát, nô tỳ đứng xa nên không biết công chúa và điện hạ nói gì, làm gì. Sau đó công chúa đi trước mấy bước, rồi điện hạ mới đuổi theo.”
Phù Lan tặc lưỡi: “Hôm nay gặp những ai?”
Tử Tầm nhíu mày nghĩ ngợi: “Chỉ là những vị khách vào phủ thôi, hầu như không nói chuyện nhiều. À, nếu có thì chỉ nói vài câu với công tử và công chúa nước Vệ, còn có vị công tử nước Ly kia hơi vô lễ.”
Phù Lan bật cười, trong mắt ánh lên ý vị: “Ngươi nói thử xem hắn vô lễ thế nào?”
Tử Tầm nhíu mày, trong mắt lộ ra vài phần không thích: “Lúc nói chuyện có cảm giác không tôn trọng người khác, đối với hai tỷ muội nước Tống lại càng quá đáng. Nhưng hai tỷ muội đó từng làm khó công chúa, nô tỳ nhìn thấy cũng có chút hả giận.”
Nói rồi nàng khẽ cong môi, chợt như nhớ ra điều gì, mắt sáng lên: “Đôi mắt công chúa… có phải đã nhìn thấy rồi không…”
Phù Lan quay đầu nhìn về phía nội thất chính, nụ cười đầy hứng thú.
Triêu Tịch bước vào phòng, đi thẳng qua bình phong nguyệt môn vào nội thất. Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nàng khẽ nhíu mày, tiến tới bên cửa sổ nơi bàn cờ.
Bàn cờ vẫn như cũ. Quân đen trắng giao tranh quyết liệt, quân trắng bị bao vây, sát khí ẩn trong quân đen, đại cục đã định. Chỉ thêm hơn mười nước nữa, quân trắng tất bại.
Triêu Tịch đứng trầm tư một lát, lấy một quân cờ đặt xuống.
Sát cơ ẩn giấu lập tức bộc lộ, chỉ trong chớp mắt, một mảng quân trắng bị nuốt trọn.
Thương Giác đi tới phía sau nàng, giọng ôn hòa như quên đi sự tức giận ban nãy:
“Nước Ly tạm thời chưa cần bàn. Dương Tín nước Lỗ là quyền thần lớn nhất Lỗ quốc, cũng là người được Lỗ vương tin tưởng nhất. Nếu có thể tranh thủ được hắn, Lỗ quốc sẽ nghiêng về Thục quốc. Lần này là cơ hội tuyệt hảo. Còn nước Tống, nhất định sẽ ngả về Tề quốc.”
Giọng hắn hoàn toàn là đang nói chính sự. Triêu Tịch nghe mà mày càng nhíu chặt.
Thương Giác tiếp tục:
“Dương Tín không gần nữ sắc, không yêu tiền tài, trung thành với Lỗ. Nhưng hắn cũng không phải không có sơ hở. Hắn chỉ có một nữ nhi, hiện giờ…”
Triêu Tịch mím môi thật chặt: “Đã muộn rồi. Ta muốn tắm rồi nghỉ.”
Nói xong xoay người rời đi, không nghe tiếp, đi thẳng tới phòng tắm.
Thương Giác đứng tại chỗ cười khổ, đành đi ra ngoài.
Bạch Nguyệt vẫn canh giữ ở ngoại thất, thấy hắn lập tức chạy tới. Thương Giác xoa đầu nó, rồi nói với Tử Tầm: “Công chúa muốn tắm nghỉ, vào hầu hạ đi.”
Tử Tầm thấy Bạch Nguyệt thân thiết với hắn liền mỉm cười, vội vàng vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, Triêu Tịch đứng trước thùng nước mà thất thần.
Tử Tầm nghĩ hai người có điều không vui nên càng cẩn thận. Nàng thử nước, chuẩn bị hương cao, nhưng thấy Triêu Tịch vẫn không động đậy, bèn nhỏ giọng: “Công chúa, người sao vậy? Để nô tỳ hầu thay y phục.”
Triêu Tịch như hoàn hồn, gật đầu, thần sắc vẫn trầm xuống.
Tử Tầm nhìn kỹ đôi mắt nàng: “Công chúa, mắt người…”
“Gần như khỏi rồi.”
Tử Tầm mừng rỡ, nhưng nhìn sắc mặt nàng lại không thể vui hẳn.
Thấy nàng vào bồn mà vẫn im lặng, Tử Tầm càng lo, cố nghĩ chuyện gì vui để nói:
“Nghe Vân Triệt nói Bạch Nguyệt là tuyết hổ thượng phẩm trên Côn Luân tuyết sơn nước Yến, là vạn thú chi vương. Nhưng nhìn nó trước mặt thế tử lại chẳng có chút uy nghiêm nào. Mỗi lần thấy nó quấn quýt thế tử, nô tỳ còn nghi ngờ lời Vân Triệt . May mà nó cũng rất nghe lời công chúa.”
Nhắc đến Bạch Nguyệt, mày Triêu Tịch giãn ra một chút, nhưng vẫn nhắm mắt tựa vào thành bồn, không nói gì.
Tử Tầm nhìn ra ngoài, trong lòng không hiểu vì sao người dịu dàng sủng ái như Thương Giác lại khiến công chúa tức giận.
Phòng ấm áp như xuân, nhưng bầu không khí lạnh lẽo.
Nàng gượng cười: “Cũng không biết điện hạ dùng cách gì thu phục được Bạch Nguyệt.”
Triêu Tịch biết quá trình ấy, nhưng giờ nàng không muốn mở miệng.
Tối nay thật sự quá rối loạn…
Ngoại thất, trong noãn các, Phù Lan nhìn Thương Giác hôm nay còn nhu hòa hơn thường ngày hừ một tiếng: “Triêu Tịch đã giận rồi mà ngươi còn có tâm trạng tốt thế này? Nói đi, ngươi rốt cuộc đã chọc nàng thế nào?”
Khóe môi Thương Giác cong lên, đủ để thấy tâm trạng hắn thực sự rất tốt.
Phù Lan nhướng mày, nheo mắt suy đoán: “Hôm nay gặp chẳng mấy người. Không thể là công chúa nước Tống. Công tử nước Ly dù vô lễ, với tính cách Triêu Tịch cũng không vì chuyện vặt mà giận. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn hai vị nước Vệ thân quen với ngươi.”
Thương Giác nhìn hắn một cái, không phủ nhận.
Phù Lan lập tức ngồi thẳng: “Thật vì hai người nước Vệ? Không thể là Vệ Viên, vậy là vì Vệ Thi?”
Hắn không thể tin nổi, rồi lại nhíu mày: “Nước Vệ và Yến giao hảo thiên hạ đều biết. Hôm nay ngươi có tiếp xúc gì với Vệ Thi bị nàng nhìn thấy sao? Nếu không sao lại…”
Thương Giác đứng bên cửa sổ, nhìn màn đêm mênh mang: “Nàng đã bắt đầu tin ta, chỉ là chính nàng còn chưa biết.”
Phù Lan ngẩn ra: “Mới chỉ là tin thôi? Vậy hôm nay nàng vì sao…”
Thương Giác mỉm cười, bất đắc dĩ mà vui vẻ: “Thứ nàng để ý, dù là người hay vật, đều muốn tuyệt đối chiếm hữu, không cho ai dòm ngó. Vệ và Yến nhiều năm giao hảo, hậu cung Yến quốc không thiếu mỹ nhân Vệ quốc. Nếu Yến có hai minh quốc, khi không xung đột thì còn được, nhưng nếu có, tất sẽ thiên vị một bên. Như vậy sẽ ảnh hưởng lợi ích của nàng.”
Phù Lan tặc lưỡi: “Xem ra vết thương của ngươi hôm nay cũng đáng!”
Thương Giác nheo mắt, giọng hơi chua xót: “Nàng không phải người không thể sưởi ấm. Chỉ là hiện giờ phát hiện sự bất thường của bản thân, lại không thể khống chế, nên mới có chút vội vàng. E rằng nàng còn chưa hiểu vì sao mình bắt đầu tin ta.”
Ánh mắt Phù Lan sáng lên: “Quả nhiên là người hiểu nàng nhất!”
Thương Giác ánh nhìn nhu hòa, sâu xa như đang hồi tưởng.
Phù Lan gật đầu rồi lắc đầu, bỗng nhắc đến chuyện mấy ngày qua ở Hoài Âm Hầu phủ:
“Liên tiếp chết ba người. Ngoài Vận Nhi chết trước mặt mọi người, hai người còn lại đều chết khi không ai thấy. Cái chết của Tú Nương ta hỏi Vân Triệt , thủ pháp ấy chỉ có thể là cao thủ tuyệt đỉnh, kiếm tuyệt thế, lại thêm mật thất sát nhân, kẻ ra tay phải tinh thông kỳ môn độn giáp…”
Hắn phân tích tỉ mỉ, cuối cùng nói: “Thủ pháp sạch sẽ gọn gàng như vậy, ta chỉ nghĩ tới một nơi.”
Ngưng lại. Thương Giác cong môi: “Mặc Các.”
Phù Lan gật đầu: “Đúng vậy. Ám bộ của Mặc Các chuyên hành thích. Sát thủ đều là những nhân vật từng bị các nước truy nã. Hai năm trước Mặc Các có biến động, thủ lĩnh ám bộ Mặc Phượng thay người. Người mới không còn giữ lập trường không can thiệp chính trị, chỉ cần giá cao là cân nhắc.”
Hắn nhíu mày: “Nhưng ai lại bỏ tiền thuê Mặc Các giết hai hạ nhân Hoài Âm Hầu phủ?”
Thương Giác nheo mắt: “Có lẽ Mặc Phượng và phủ này có thù riêng.”
Phù Lan giãn mày: “Rất có khả năng! Ngoài Các chủ thần bí, hai vị thủ lĩnh minh bộ và ám bộ cũng khó lường. Có lẽ đang ẩn trong một vương thất hay gia tộc quyền quý nào đó.”
Thương Giác trầm giọng: “Việc này không liên quan tới chúng ta, cứ quan sát là được.”
Phù Lan nhìn hắn, cười: “Không biết Hoài Âm Hầu phủ có tra ra được gì không…”
“Tra không ra đâu.”
“Ngươi chắc vậy?”
“Bọn họ không còn nhiều thời gian.” Phù Lan giật mình: “Ý gì?”
Thương Giác chỉ nhìn hắn một cái, dịu giọng: “Ngươi đi nghỉ đi, chắc nàng tắm xong rồi.”
Hắn nói rồi đi vào nội thất.
Phù Lan nhìn theo, lẩm bẩm: “Để xem con sói đuôi to như ngươi giả vờ được bao lâu!”
Thương Giác đến cửa nội thất gặp Tử Tầm đi ra. “Điện hạ, công chúa đã nghỉ rồi.”
Hắn gật đầu, vào trong.
Màn giường đã buông xuống. Hắn vén lên nhìn Triêu Tịch mặc trung y nằm phía trong cùng, chăn đắp ngay ngắn chỉ phủ lên nàng, ranh giới rõ ràng với phía hắn.
Ánh mắt Thương Giác tối lại. Hắn đứng nhìn nàng một lúc rồi mới đi tắm.
Vừa đi khỏi, Triêu Tịch đã mở mắt. Không ai còn diễn kịch khi chỉ còn một mình.
Tiếng nước vang lên. Nàng nhìn trướng đỉnh một lúc rồi nhắm mắt, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, hiếm khi Triêu Tịch dậy sớm hơn Thương Giác.
Chăn của nàng vẫn như cũ, hắn cũng vậy.
Hai người tuy chung giường nhưng chưa từng vượt lễ, ngoại trừ hai buổi sáng bất thường và đêm qua.
Trời đã sáng rõ. Nàng không còn buồn ngủ, cẩn thận bước qua hắn xuống giường.
Ra ngoài, thấy Phù Lan đang ngồi xổm chơi với Bạch Nguyệt.
Khác hẳn trước mặt Thương Giác và Triêu Tịch, lúc này Bạch Nguyệt nhe nanh, gầm gừ. Phù Lan hễ giơ tay là nó phát ra tiếng hừ hừ như sắp xé xác.
Phù Lan vô cùng buồn bực.
Nghe tiếng bước chân, quay đầu thấy Triêu Tịch, hắn cười: “Con này chẳng nể mặt chút nào!”
Triêu Tịch thản nhiên nhìn Bạch Nguyệt một cái. Nó lập tức “ao ô” một tiếng, chạy tới bên nàng.
Phù Lan càng thêm ủ rũ.
Triêu Tịch cúi xuống xoa đầu nó: “Ngươi là bằng hữu thân cận nhất của điện hạ, vì sao Bạch Nguyệt lại lạ ngươi?”
Phù Lan hừ một tiếng: “Sao mà giống nhau được? Để nó thân với ngươi, Thương Giác cũng tốn không ít tâm tư. Đến ta thì hắn lười phí công, nên nó không thân thôi.”
Triêu Tịch nhướng mày, lời muốn hỏi đến môi lại đổi thành: “Điện hạ có thể hoàn toàn chi phối sở thích của Bạch Nguyệt sao?”
Phù Lan cười nhìn Bạch Nguyệt:
“Đừng thấy nó to mà tưởng lớn tuổi. Động vật cạnh tranh tàn khốc lắm. Nó sinh ra là vạn thú chi vương, từ nhỏ chịu không ít khổ. Thương Giác là người đầu tiên cứu nó, chăm sóc nó, nên nó tự nhiên quy phục và lưu luyến. Ngươi có biết chim non không? Chim non mở mắt nhìn thấy ai trước sẽ nhận người đó làm mẹ. Động vật hay con người cũng vậy thôi người đầu tiên đối tốt với mình luôn khiến người ta ghi nhớ và quyến luyến…”
Phù Lan cười nói thao thao bất tuyệt.
Bàn tay đang vuốt lưng Bạch Nguyệt của Triêu Tịch lại khẽ khựng lại…