Ngày mùng 8 tháng 7 năm Đại Ân lịch 479, tám nước gồm Yến, Thục, Tấn, Ly… hội minh tại Vân Mộng thuộc nước Tấn, sử xưng “Bát quốc hội minh”. Cũng từ ngày này, chính thức đánh dấu triều Đại Ân hoàn toàn diệt vong. Chư hầu phế bỏ cựu lịch, đổi sang tân lịch, năm ấy được gọi là năm đầu của tân lịch.
Chỉ một tháng sau, Ly vương Quân Liệt đăng đàn tế trời xưng đế. Từ đây, nước Ly hoàn toàn xóa bỏ thân phận chư hầu dưới Đại Ân, trở thành một đế quốc độc lập. Nhờ đại thắng trong cuộc chinh phạt Tề trước đó, lãnh thổ Ly quốc mở rộng gấp nhiều lần, chính thức trở thành bá chủ Tây Nam của đại lục.
Cùng năm, tháng chín, Tấn vương tuyên bố nhường ngôi cho thế tử Cơ Vô Cấu. Ngày kế vị, Cơ Vô Cấu đồng thời xưng đế, khiến Tấn quốc trở thành thế lực thứ hai độc lập xưng đế. Nhờ chiếm được Hạo Kinh – nơi được coi là long mạch – việc xưng đế của Tấn quốc lại càng danh chính ngôn thuận.
Ly và Tấn lần lượt xưng đế, Yến và Thục cũng nằm trong kế hoạch.
Đầu tháng mười một, Yến vương băng hà. Sau bảy ngày quốc tang, Yến thế tử Thương Giác tại Yến đô tế trời xưng đế. Việc Yến quốc xưng đế vốn đã nằm trong dự liệu của thiên hạ, nên khi xảy ra cũng không khiến ai bất ngờ. Lúc này, ánh mắt thiên hạ đều đổ dồn về Thục quốc, nếu Thục vương thế nữ Phượng Triều Tịch cũng xưng đế, nàng sẽ trở thành nữ đế thứ hai trong vòng hai trăm năm trên đại lục....
Bước vào tháng chạp, Ba Lăng lại đổ một trận tuyết lớn.
Triều Tịch bước ra khỏi chính điện, cả hoàng cung Thục quốc phủ một màu bạc trắng. Nàng không dùng xa giá, men theo đường cung đi thẳng về Gia Thần điện. Vừa tới cửa điện đã nghe bên trong vang ra tiếng nói chuyện.
“Ngày trừ tịch vốn là ngày đại cát, định vào hôm ấy có gì không tốt?”
“Không phải không tốt, chỉ là công chúa điện hạ đã nói, trừ tịch là ngày văn võ bá quan đoàn tụ cùng gia quyến, năm nay trong cung vốn cũng không định mở yến tiệc.”
“Không được, nếu lại trì hoãn thì phải chờ sang xuân năm sau, không được không được, ta đi tìm nhị tỷ nói!”
“Vậy… vậy cứ theo ý Thập Tam công tử đi.”
“Muốn nói gì với ta?”
Triều Tịch bước vào viện, liền thấy Phượng Diệp khoác áo choàng lông cáo, ngồi dưới mái hiên trên chiếc ghế đung đưa ngắm tuyết. Thấy nàng, hắn lập tức chống người dậy.
Hiện giờ thân thể hắn đã tốt hơn trước nhiều. Tuy hai chân vẫn vô lực, nhưng phần thân trên linh hoạt hơn hẳn. Người hầu đưa tới đôi nạng, hắn chống lên, thử đứng dậy.
“Nhị tỷ, tỷ xem, giờ đệ đã thuần thục hơn rồi.”
Triều Tịch bước nhanh tới, đỡ hắn:
“Được rồi, bên ngoài lạnh lắm, vào trong rồi nói.”
Phượng Diệp chống nạng, từng bước nhảy vào trong. Triều Tịch chỉ đứng bên cạnh hỗ trợ, để hắn tự mình đi. Chỉ một đoạn ngắn thôi mà vào đến phòng, hắn đã mồ hôi đầm đìa.
Sắp xếp cho hắn ngồi xuống, Triều Tịch mới hỏi: “Vừa rồi nói gì vậy?”
Phượng Diệp đáp:
“Lúc nãy Liễu Thành vừa đến Khâm Thiên Giám hỏi qua, họ nói tỷ không định xưng đế vào ngày trừ tịch. Nhưng đệ không nghĩ vậy. Các nước khác đều đã xưng đế, chúng ta chậm một bước cũng không tốt. Huống hồ sau khi xưng đế còn rất nhiều việc cần làm, tỷ nên sớm quyết định.”
Triều Tịch chăm chú nghe, rồi gật đầu: “Được, vậy nghe theo đệ, định vào ngày trừ tịch.”
Mắt Phượng Diệp sáng lên:
“Vậy thì tốt rồi, chúc mừng nhị tỷ trước.”
Triều Tịch mỉm cười:
“Chúc mừng gì chứ, vốn ta định năm nay trừ tịch chỉ tự mình ăn Tết, giờ chưa đầy một tháng lại phải bận rộn rồi.”
Nụ cười trên mặt Phượng Diệp nhạt đi: “Tỷ vất vả rồi.”
Gánh nặng cả Thục quốc đều đặt lên vai Triều Tịch, sao có thể không vất vả.
Hắn lại nói:
“Đáng tiếc Yến thế tử đã rời đi, nếu không còn có thể giúp tỷ một phần.”
Triều Tịch hơi ngạc nhiên:
“Đệ không thấy hắn xen vào nội chính Thục quốc sao?”
Phượng Diệp cong môi: “Người khác có thể, nhưng hắn thì không.”
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
“Ý nghĩ của tỷ, đệ đoán được phần nào… chỉ là chuyện này rất khó.”
Triều Tịch khẽ thở dài. Tâm tư của nàng, Phượng Diệp quả thật hiểu rất rõ.
“Đệ yên tâm, ta tự có tính toán.”
Phượng Diệp gật đầu. Hắn hiểu, từ sau lần trở về An Châu, hắn đã nhìn ra ý định của nàng. Quốc khố Thục quốc trống rỗng, dù nay đã chiếm được Triệu đô và phần lớn lãnh thổ phía nam Triệu quốc, nhưng quốc lực vẫn khó chống đỡ. Vì vậy, Triều Tịch cố ý hướng ánh mắt triều thần và dân chúng về phía Yến quốc.
Nàng muốn Thục quốc thân Yến, khiến hai nước như một thể, như vậy nàng và Thương Giác mới có thể yên tâm.
Phượng Diệp lại hỏi: “Sau này tỷ định thế nào? Chẳng lẽ cứ như vậy mãi? Yến thế tử không thể không quản Yến quốc… cứ qua lại vài tháng một lần như vậy cũng không ổn.”
Triều Tịch bất đắc dĩ: “Cũng không còn cách nào khác.”
Giữa nàng và Thương Giác là khoảng cách ngàn dặm giữa Yến và Thục. Người yêu không thể ở bên nhau lâu dài, đó là nỗi đau khó nói. Nhưng cả hai đều gánh trên vai quốc gia, đâu thể tùy ý sống theo tình cảm.
Sau khi bình định Triệu quốc, Yến và Thục đã giáp ranh, so với trước kia đã thuận tiện hơn nhiều, ít nhất không cần vòng qua lãnh thổ Triệu quốc nữa.
Triều Tịch tự an ủi mình như vậy.
Bỗng Phượng Diệp nói: “Nhị tỷ vẫn chưa cùng Thương thế tử cử hành đại hôn.”
Nghe vậy, lòng Triều Tịch lại khẽ thở dài. Sau nửa năm chiến loạn, thiên hạ đại biến, làm gì còn tâm trí tổ chức đại hôn?
“Chuyện đó không quan trọng, hoàn cảnh như vậy, không thể cưỡng cầu.”
Phượng Diệp mím môi:
“Nhị tỷ không lo sao? Yến và Thục cách xa ngàn dặm, nếu Yến thế tử ở Yến quốc lén làm gì mà tỷ không biết…”
Triều Tịch bật cười:
“Ai dạy đệ mấy điều này?”
“Đọc trong sách.”
Triều Tịch nhướng mày:
“Ta tin hắn. Ngược lại, chẳng lẽ hắn không lo ta ở Thục quốc thế nào sao?”
Phượng Diệp tròn mắt, nàng là nữ tử, thì còn “thế nào” được?
Thấy vẻ mặt hắn, Triều Tịch bật cười. Rõ ràng nàng chỉ trêu hắn mà thôi, vậy mà hắn không nhận ra.
Sau đó hai người lại nói thêm vài chuyện triều chính, rồi Triều Tịch rời Gia Thần điện.
Dù nói là tin Thương Giác, nhưng trong lòng nàng không phải không có chút lo lắng.