Chương 751: Niềm vui nơi cuối đường đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 751: Niềm vui nơi cuối đường.

Ở Triệu Quốc:

“Báo.... quân báo khẩn từ Đàm thành...”

Một kỵ binh phi ngựa như bay từ ngoài doanh trại lao tới. Trên lưng ngựa là một binh sĩ Triệu quốc toàn thân đầy máu. Hắn thúc ngựa xông thẳng qua cổng doanh, một mạch đến trước đại trướng trung quân mới ghìm cương lại.

Người trên ngựa lăn xuống đất, vừa bò vừa lết chạy về phía soái trướng. Thị vệ của Triệu Dịch thấy vậy vội vàng đỡ hắn dậy. Ngay sau đó, Triệu Dịch đích thân vén rèm trướng bước ra.

“Đàm thành thế nào rồi?!”

Tên binh sĩ hấp hối, được hai thị vệ dìu đứng, quân báo trong tay đã thấm đẫm máu. Nghe hỏi, vành mắt hắn đỏ lên:

“Thế tử điện hạ… Đàm thành… thất thủ rồi! Đại tướng quân Kim Thần tử trận! Đây là… là quân báo cuối cùng đại tướng quân lệnh tiểu nhân mang ra!”

“Cái gì?! Kim Thần chết rồi?!”

Triệu Dịch không thể tin nổi.

Kim Thần là đại thống soái binh mã Triệu quốc, là cánh tay đắc lực nhất của hắn. Người này từng trải qua vô số trận chiến, sao có thể dễ dàng chết trận như vậy?

Đàm thành bị phá thì cũng thôi đi… nhưng Kim Thần lại tử trận?!

Tên binh sĩ nghẹn ngào nói tiếp:

“Yến quốc… Yến quốc có loại chiến xa công thành mà chúng ta chưa từng thấy… cao lớn như lầu các… Thành phòng kiên cố như Đàm thành cũng không chống nổi…”

“Đại tướng quân không muốn mất thành, dẫn huynh đệ liều chết giữ… nhưng… nhưng vẫn không giữ được… năm vạn huynh đệ… năm vạn người… đều đã chết hết…”

Nói đến đây, hắn ho sặc hai tiếng, đầu nghiêng sang một bên rồi ngất đi.

Thị vệ không đợi Triệu Dịch ra lệnh, lập tức đưa người đi tìm quân y.

Còn Triệu Dịch… đứng lặng trước trướng.

Cuối tháng tư đầu tháng năm, trời đã bắt đầu có chút oi nóng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, ánh mặt trời hôm nay chói chang đến mức khiến người ta hoa mắt.

Thân hình hắn khẽ lảo đảo, rồi quay người trở vào trướng.

Năm vạn binh mã ở Đàm thành,  đó là tinh nhuệ cuối cùng của Triệu quốc.

Hội Kê sơn thất thủ, Đàm thành chính là phòng tuyến cuối cùng.

Mà giờ đây… Đàm thành mất, năm vạn tinh binh cũng toàn quân diệt sạch.

Tiếp theo… phải làm sao?

Có thể tưởng tượng, lúc này đại quân Yến – Thục đang chỉnh đốn lại đội ngũ. Chờ chỉnh quân xong, chắc chắn sẽ tiến thẳng về phía hắn.

Kinh đô Triệu quốc nằm giữa đồng bằng rộng lớn, đến đó, làm sao chống nổi kỵ binh Yến quốc?

Triệu Dịch bước chân lảo đảo đi đến án thư, thân hình lại chao đảo một cái.

Không chống nổi nữa rồi… Triệu quốc… thật sự không chống nổi nữa.

Hắn thà chiến tử, cũng tuyệt không làm tù binh. Hắn sao có thể trở thành tù binh của Thương Giác ?!

Thị vệ ngoài cửa cũng đã nghe được tin, theo hầu Triệu Dịch nhiều năm, vừa nhìn vẻ mặt hắn liền biết đại cục đã vô phương cứu vãn.

Trong lòng hắn cũng dâng lên nỗi sợ hãi: “Thế tử điện hạ… phải làm sao đây?”

Triệu Dịch siết chặt nắm đấm. ...Phải làm sao?...Phải làm sao?!

Trong mắt hắn thoáng qua một tia mờ mịt. Lần đầu tiên trong đời, hắn sinh ra nghi ngờ chính mình.

Triều đường tính kế, cung đình tranh đấu... hắn đều từng bước đi qua. Vậy mà trận này… lại thua thảm đến như vậy.

“Tập hợp binh mã, rút về Vương đô.” Triệu Dịch lên tiếng.

Dù trong mắt đầy rạn nứt, giọng nói vẫn bình tĩnh, ổn định.

Hắn dừng lại một chút, rồi nhanh chóng viết một bức thư, nét bút như rồng bay phượng múa.

“Đem thư này… lập tức đưa đến cho Thế tử phi. Phải nhanh! Bảo nàng làm theo những gì ta viết.”

Thị vệ nhận thư, trịnh trọng đáp một tiếng rồi quay người rời đi.

Triệu Dịch ngồi một mình trong trướng một lúc lâu, rồi mới đứng dậy bước ra ngoài.

Hắn phải đi tập hợp binh mã, rút về Vương đô....

Cùng lúc đó, bên bờ bắc sông Tề Thương, đại doanh Tề quốc đang trong trạng thái phòng bị nghiêm ngặt.

Trong soái trướng, Khương Nghiêu có chút khó chịu xoa eo. Đêm qua Tống Giải Ý quá mức quấn quýt, khiến hắn cảm thấy eo lưng đau nhức.

Nếu là ngày thường thì không sao… nhưng hiện tại là thời điểm mấu chốt.

Khương Nghiêu khẽ nhíu mày, trong quân doanh, quả thật không nên có nữ nhân.

“Người đâu, đi xem… Tống phu nhân ở đâu?”

Tống Giải Ý... từ một thiếp thất thấp kém ngày trước, nay đã được gọi là “phu nhân”. Dù nàng chưa vào tông miếu Khương thị, cũng chưa có ấn tín chính thức, nhưng bản thân nàng dường như cũng không quá để tâm, mà Khương Nghiêu… cũng chưa từng chủ động nhắc đến.

Không bao lâu sau, Tống Giải Ý vén rèm bước vào.

Nàng bưng một bát canh, tươi cười dịu dàng:

“Thế tử tìm thiếp sao? Thiếp đang chuẩn bị đồ bổ cho người đây.”

“Đồ bổ?”

Khương Nghiêu nhìn bát canh trong tay nàng, khẽ nhíu mày.

Tống Giải Ý bước tới, đặt bát canh xuống trước mặt hắn. Đang định nói, Khương Nghiêu đã lên tiếng trước:

“Ta đã diệt Tống quốc… trong lòng ngươi có oán hận không?”

Tống Giải Ý đang định đưa bát canh cho hắn, nghe vậy tay khẽ run:

“Thế tử nói vậy là ý gì? Thiếp sao có thể oán hận người?”

Khương Nghiêu nheo mắt: “Vậy là ngươi oán hận Tề quốc?”

Tống Giải Ý mỉm cười, tiến lại gần, ôm lấy cánh tay hắn, giọng nói mềm mại:

“Sao có thể chứ? Trong lòng thiếp chỉ có thế tử. Hiện giờ thiếp là người Tề quốc, sao lại oán hận Tề quốc?”

Khương Nghiêu hơi nâng cằm:

“Nhưng Tống vương là phụ thân ruột của ngươi. Ngươi lớn lên ở Tống quốc.”

Tống Giải Ý bĩu môi:

“Nhưng thế tử cũng biết, phụ vương từ nhỏ đã thiên vị, đâu có để tâm đến thiếp? Trong lòng ông ấy chỉ có… Cho nên tình cảm cha con giữa thiếp và ông ấy rất nhạt.”

“Trong lòng thiếp, không ai quan trọng hơn thế tử. Còn Tống quốc hay Tề quốc… thiếp chỉ là một nữ tử yếu đuối, nói gì đến quốc gia? Thế tử ở đâu, thiếp chính là người ở đó.”

Không hiểu vì sao, nghe những lời này, trong lòng Khương Nghiêu lại không hề dễ chịu.

Hắn biết Tống Giải Ý một lòng vì mình. Nhưng trong lòng hắn lúc này… lại nhớ đến người kia.

Người đó… chỉ vì biết chân tướng cái chết của Tống vương mà dứt khoát rời đi.

Người đó… đối với hắn tàn nhẫn, với chính mình cũng tàn nhẫn, thậm chí ngay cả đứa con của họ cũng không lưu luyến… Tại sao nàng không thể giống Tống Giải Ý?

 
QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng