“Một chút rượu nhạt, mong thừa tướng đại nhân và công chúa điện hạ đừng chê cười. Hiện nay An Châu gặp đại nạn, quán rượu ngoài phố đều đã đóng cửa, đây đã là yến tiệc tốt nhất có thể chuẩn bị lúc này rồi. Phủ hạ quan vốn thanh bần đơn sơ, cũng không kịp chuẩn bị chu toàn…”
Chu Du vừa nói vừa xoa tay, vẻ mặt thấp thỏm là thật, mà đôi mắt láo liên cũng là thật.
Quân Bất Tiện phẩy tay cười:
“Được rồi được rồi, mấy ngày nay chúng ta ở nhờ phủ của Chu đại nhân đã là làm phiền rồi. Chu đại nhân cứ như bình thường mà làm, không cần căng thẳng. Ăn uống thế nào chúng ta không quá để ý.”
Chu Du lập tức gật đầu như giã tỏi.
Quân Bất Tiện lại nói:
“Phiền Chu đại nhân chuẩn bị sổ sách chi tiết về ngân lượng cứu tế, lát nữa mang cho ta xem. Tình hình thiên tai ở An Châu ra sao, cũng mong đại nhân báo cáo rõ ràng. Còn những người theo chúng ta…”
“Yên tâm, yên tâm!” Chu Du vội vàng đáp, “Đều đã sắp xếp ổn thỏa. Còn hai người kia…” nói đến đây, hắn hơi lộ vẻ tức giận, “Hạ quan tạm thời giam vào ngục rồi. Nhưng thừa tướng đại nhân cứ yên tâm, tuy giam nhưng cũng cho ăn uống đầy đủ, người bị thương cũng đã cho thuốc. Giờ xin đại nhân dùng bữa trước, lát nữa hạ quan sẽ đến báo cáo chi tiết.”
Quân Bất Tiện nghe vậy cũng tạm hài lòng, gật đầu bước vào trong.
Trong phòng là một chiếc bàn tròn lớn, lúc này đã có người ngồi theo thứ tự. Món ăn trên bàn tuy không xa hoa, nhưng cũng coi là đầy đặn. Với Triều Tịch, người vừa đi đường suốt hai ngày, đã là rất tốt. Còn đối với Thương Giác thì càng không cần nói.
Quân Bất Tiện vừa vào đã cười nói:
“Chu Du này, tuy có chút khôn khéo, nhưng làm việc xem ra cũng ổn thỏa. Thuộc hạ có chút lanh lợi cũng không sao. Đợi tối nay ta xem sổ sách hắn dâng lên là biết hắn có tham ô hay không. Nhưng hiện tại xem ra… hắn hẳn còn chưa dám.”
Triều Tịch khẽ gật đầu:
“Ta nhìn phủ này cũng chỉ giống nhà quan lại bình thường. Phu nhân hắn ăn mặc giản dị, trang sức cũng không có gì đáng giá. Chúng ta đến đột ngột, bọn họ không có lý gì chuẩn bị được chu toàn như vậy.”
Thương Giác cũng bổ sung:
“Còn các lều cháo ngoài phố, trật tự rõ ràng, nhìn là biết đã bỏ công sức.”
Quân Bất Tiện cười bước tới:
“Vậy bữa cơm này có thể ăn yên tâm rồi. Công chúa, thế tử, mời dùng bữa. Thập Tam công tử, Phù Ngọc tiểu công tử, đều ăn đi.”
Phượng Diệp cũng ngồi trên bàn. Vì hai chân tàn tật không thể đi lại, mọi người ngồi ghế tròn, còn cậu thì ngồi trên một chiếc ghế tựa có lưng.
Triều Tịch ngồi bên cạnh cậu, tự tay gắp thức ăn cho cậu:
“Ăn nhiều một chút. Tối nhớ uống thuốc. Ngươi cũng thấy rồi đấy, An Châu không thú vị như chúng ta nói trên đường. Có thấy buồn chán không?”
Phượng Diệp lắc đầu: “Đương nhiên là không. Lần này vốn là để xem thiên tai. Ta đâu còn là trẻ con nữa.”
Triều Tịch bật cười: “Ngươi sao lại không phải trẻ con?”
Nàng chăm sóc Phượng Diệp chu đáo, bên kia Quân Bất Tiện cũng gắp thức ăn cho Lạc Ngọc Thương.
Thương Giác nhìn một vòng căn phòng, ánh mắt dừng lại trên người Triều Tịch, lúc này mới cảm thấy cơn mệt mỏi dâng lên.
Những ngày qua hắn không nghỉ ngơi, phi ngựa liên tục, đến mức gần như tê liệt cảm giác. Giờ phút này, hắn mới như thực sự xác nhận, đây không phải là mộng.
Trong lòng hắn dâng lên một dòng ấm áp. Hứng thú với đồ ăn không nhiều. Nhưng với Triều Tịch… thì lại vô hạn.
“Thế tử điện hạ đến Thục quốc là vì…?”
Quân Bất Tiện rốt cuộc vẫn hỏi.
Sự mệt mỏi của Thương Giác hắn nhìn ra được, rõ ràng là không quản ngày đêm mà chạy đến. Vậy có phải giống như hắn đoán, là vì “bệnh” của Triều Tịch không?
Triều Tịch nghe vậy liền ngẩng mắt nhìn Quân Bất Tiện.
Chỉ một ánh mắt, Quân Bất Tiện đã hiểu, hắn đoán đúng rồi.
Trong lòng hắn thầm thở phào. Thương Giác đến, hắn liền yên tâm.
“Chiến sự Yến – Triệu đã có tiến triển, ta tiện đường đến xem.”
Thương Giác nói nhẹ như không. Quân Bất Tiện liền thuận thế chuyển sang nói chuyện quân sự:
“Đã đánh đến Hội Kê sơn. Nếu qua được nơi đó, Triệu quốc coi như không còn đường xoay chuyển. Việt quốc bên kia đã hạ lệnh rút quân, xem như đã sinh hiềm khích với Triệu Dịch. Hơn nữa, cái chết của đại thống lĩnh Việt quốc đã lan truyền trong quân Triệu – Việt, khiến quân Triệu hiện tại lòng quân cực kỳ bất ổn.”
Nói đến quân sự, Thương Giác và Quân Bất Tiện liền có nhiều chuyện để bàn.
Suốt bữa ăn, Triều Tịch và Phượng Diệp chỉ ngồi nghe hai người họ nói.
Ăn xong, Phượng Diệp ngồi đợi người đến bế về phòng.
Thương Giác thấy vậy liền bước tới, một tay bế cậu lên.
Phượng Diệp khựng lại, theo phản xạ muốn chống cự.
Nhưng Thương Giác ấn nhẹ, giọng trầm xuống:
“Không muốn ta bế, thì mau chữa cho chân mình tốt lên. Nghe lời Đường Nhân, hắn là y sư giỏi nhất Yến quốc.”
Phượng Diệp sững người. Sức chống cự cũng yếu đi.
Cậu vốn biết mình không chống lại nổi Thương Giác. Chỉ là trong lòng vẫn còn chút bướng bỉnh của một thiếu niên, lại thêm việc Thương Giác dường như sắp “cướp” mất Nhị tỷ của mình, nên càng có chút bài xích.
Nhưng cậu cũng hiểu, Đường Nhân là do Thương Giác phái đến Thục quốc. Tuy là vì Triều Tịch, nhưng cũng có phần vì chân của cậu.
Phượng Diệp mím môi, cuối cùng không giãy giụa nữa, ngoan ngoãn để Thương Giác bế về viện.
Triều Tịch đi phía sau, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Lúc này trời đã tối.
Hai người ở lại nói chuyện với Phượng Diệp một lúc. Trước mặt Thương Giác, Phượng Diệp vẫn có chút không tự nhiên, thấy vậy hai người cũng không nán lại lâu, liền cáo từ trở về tiểu viện riêng.
Vừa bước vào cửa... Thương Giác đã kéo Triều Tịch vào lòng.
Hắn cúi đầu, cắn nhẹ vào vành tai nàng, giọng khàn khàn, thấp đến gần như thì thầm:
“Thấy nàng chăm sóc Phượng Diệp như vậy…” Hơi thở hắn nóng rực, lướt qua da nàng. “…ta bỗng nhiên muốn có một đứa con của riêng chúng ta.”