Chương 734: Phu thê tương phùng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 734: Phu thê tương phùng.

Triêu Tịch không dám tin nhìn thân ảnh đang ngày một tiến gần về phía mình, trong khoảnh khắc ấy nàng gần như hoài nghi rằng bản thân đang nằm mộng.

Nơi này là An Châu.

Sao Thương Giác có thể xuất hiện ở đây được?!

Không chỉ riêng Triêu Tịch, ngay cả người đứng phía trước là Quân Bất Tiện cũng kinh ngạc mở to hai mắt. Nhưng rất nhanh sau đó, dường như hắn đã nghĩ ra điều gì, thần sắc thoáng hiện vẻ bừng tỉnh, tiếp theo là một tia xúc động mơ hồ dâng lên nơi đáy mắt.

Bên cạnh xe ngựa, tên đại hán kia bị một mũi tên xuyên thủng đầu gối, cả người co quắp ôm chân kêu gào thảm thiết. Thế nhưng xung quanh lại không có một ai tiến lên đỡ hắn dậy, tất cả đều quay đầu nhìn về phía cổng thành.

Đoàn người của Thương Giác thúc ngựa tiến tới, tuy số lượng không nhiều, nhưng trên người mỗi kẻ đều mang theo khí thế sát phạt từ chiến trường, chỉ cần liếc mắt cũng biết kẻ đến không phải hạng tầm thường. Thậm chí, còn có một luồng huyết khí nhàn nhạt phảng phất trong không khí.

Chính khí thế ấy khiến những bách tính đứng xem xung quanh bắt đầu sinh ra sợ hãi. Nhìn thấy cái chân đầy máu của đại hán, bọn họ không dám làm càn thêm nữa. Còn những kẻ vốn định nhân cơ hội cướp bóc cũng chần chừ, không dám tiến lên.

Bởi vì bọn họ không biết… Mũi tên tiếp theo sẽ cắm vào người ai. “Tránh ra...!”

Vân Triệt mở đường, quát lớn một tiếng. Đám bách tính xung quanh lập tức như thủy triều rút lui, tách ra một con đường.

Thương Giác thúc ngựa tiến lên, ánh mắt vừa lướt qua đã nhìn thấy gương mặt lộ ra nơi cửa sổ của cỗ xe ngựa đầu tiên. Trong đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của hắn lóe lên một tia sáng, ánh nhìn trầm sâu dừng lại trên người Triêu Tịch hai nhịp, rồi mới chuyển sang phía Quân Bất Tiện.

Quân Bất Tiện không xuống ngựa, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu.

Cả hai bên đều đang che giấu thân phận, đương nhiên không thể trước mặt đám loạn dân này mà để lộ. Thương Giác liền nheo mắt, ánh nhìn lạnh lẽo quét qua đám người xung quanh.

“Ai còn muốn chặn đường?”

Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ đều mang theo uy áp khiến người ta không dám khinh thường.

Ánh mắt hắn đảo qua một vòng, rất nhanh đã dừng lại trên người một nam tử trung niên đang cầm trường kiếm. Sau đó, hắn hỏi với giọng cao ngạo, từ trên lưng ngựa nhìn xuống:

“Ngươi là thủ lĩnh của bọn họ?”

Nam tử trung niên kia đứng phía trước, vũ khí trong tay cũng là tốt nhất, hơn nữa khi xảy ra biến cố, những người xung quanh đều nhìn hắn với ánh mắt do dự. Thương Giác chỉ cần liếc qua đã nhận ra hắn chính là kẻ cầm đầu.

Nhưng khi bị hỏi như vậy, nam tử trung niên lại chần chừ.

Khóe môi Thương Giác khẽ cong lên, hiếm thấy lộ ra một tia cười lạnh, rồi liếc nhìn Vân Triệt một cái.

Vân Triệt lập tức hiểu ý, gật đầu.

Chỉ trong chớp mắt, hắn thúc ngựa lao vọt lên, thân hình nhanh như mũi tên bắn thẳng về phía nam tử trung niên. Người kia chỉ kịp thấy trước mắt hoa lên, chưa kịp phản ứng thì trường kiếm trong tay đã rơi xuống đất.

Hắn lùi lại một bước định phản kháng, nhưng Vân Triệt đã nhanh như chớp giữ lấy vai hắn, vừa đẩy vừa vặn, lập tức bẻ quặt hai tay hắn ra sau lưng.

Nam tử trung niên đau đến mức mặt đỏ bừng, kêu lên một tiếng trầm thấp: “Ngươi là ai?! Dựa vào cái gì bắt ta?!”

Nói xong lại quay đầu quát những người bên cạnh: “Còn đứng đó làm gì?! Mau lên giúp ta!”

Mấy người kia lập tức giơ đao kiếm lên định xông tới.

Nhưng ngay lúc đó, Vân Triệt chỉ cần khẽ nhấc mũi chân, hất thanh trường kiếm trên mặt đất lên, thuận tay nắm lấy. Hắn tùy ý vung vài đường kiếm hoa, động tác nhanh gọn mà sắc bén.

Chỉ một chiêu đơn giản như vậy, đã khiến mấy người kia sợ hãi lùi lại hai bước, sau đó không dám tiến lên thêm nữa.

Nam tử trung niên thấy vậy càng thêm tức giận, lại quay sang quát Thương Giác:

“Rốt cuộc ngươi là ai?! Dựa vào cái gì bắt ta?!”

Thương Giác lại chẳng thèm nhìn hắn, chỉ đưa mắt quét qua đám đông:

“Còn ai muốn đứng ra không?”

Hắn ngồi cao trên lưng ngựa, ánh mắt sắc lạnh như dao. Một vòng nhìn qua, không một ai dám đối diện với hắn.

Thương Giác khẽ gật đầu. “Trói hai người này lại, đưa vào thành.”

Nói xong lại nhìn về phía cổng thành đang đóng kín ở xa xa, phân phó: “Vân Triệt, đi xem có chuyện gì.”

“Vâng!”

Vân Triệt đáp một tiếng, ra hiệu cho hai thị vệ khác tiến lên bắt người, còn mình thì xoay người lên ngựa, phóng thẳng về phía cổng thành.

Hai thị vệ nhanh chóng lấy dây thừng buộc chặt hai kẻ kia. Tên bị trúng tên đau đến kêu trời gọi đất, vừa mở miệng chửi rủa thì đã bị một thị vệ đá cho một cái, lập tức không dám nói nữa, chỉ dám rên rỉ khe khẽ.

Bên kia, Vân Triệt không biết đã nói gì, mà cánh cổng thành vốn đóng kín lại từ từ mở ra. Ngay sau đó, vài kỵ sĩ phi ngựa từ trong thành lao ra, thẳng hướng đoàn người của Triêu Tịch.

Chỉ trong chốc lát, mấy con ngựa đã dừng lại trước xe ngựa.

Người dẫn đầu vừa xuống ngựa đã lăn lộn quỳ xuống đất:

“Hạ quan đáng chết! Hạ quan không biết thừa tướng đại nhân giá lâm! Hạ quan nghênh đón thừa tướng đại nhân!”

Người này chính là An Châu lệnh,  Chu Du.

Hắn không biết ai mới là thừa tướng, ánh mắt đảo qua giữa Quân Bất Tiện và Thương Giác, lộ rõ vẻ lúng túng. Mãi đến khi Quân Bất Tiện thúc ngựa tiến lên phía trước, khẽ ngẩng cằm, hắn mới xác định được.

Quân Bất Tiện chỉ về phía đám loạn dân: “Những người này là sao?”

Nghe vậy, những bách tính xung quanh lập tức hoảng hốt. Một vài người do dự rồi quỳ xuống, những người khác thấy thế cũng lần lượt quỳ theo.

Ai mà ngờ được… Bọn họ lại dám cướp ngay trước mặt thừa tướng Thục quốc!

Chu Du vội vàng ngẩng đầu đáp:

“Bẩm thừa tướng đại nhân, những người này là dân thôn Thanh Hà phía nam thành. Do chưa nhận được lương cứu tế nên tụ tập gây loạn. Hạ quan đã đuổi họ ra khỏi thành, nhưng bọn họ vẫn không chịu rời đi, tiếp tục gây sự… không ngờ lại kinh động đến đại nhân…”

“Rõ ràng là ngươi tham ô lương cứu tế! Không phát cho chúng ta, để chúng ta chết đói!”

Nam tử trung niên bị bắt gào lên một tiếng.

Chu Du lập tức nhíu mày:

“Thừa tướng minh giám! Thực sự là do số lượng nạn dân quá nhiều, hạ quan chỉ có thể phân phát theo mức độ nặng nhẹ. Thôn Thanh Hà bị ảnh hưởng nhẹ nhất nên chưa phát, chứ tuyệt đối không có chuyện tham ô!”

“Ngươi nói dối! Rõ ràng là ngươi”...

“Đủ rồi.”

Quân Bất Tiện giơ tay cắt ngang.

“Vào thành rồi nói. Các ngươi chặn đường cướp bóc, đã phạm luật Thục quốc. Nếu biết hối cải, có thể khoan dung. Nếu tái phạm, tội sẽ tăng gấp ba.”

“Thừa tướng đại nhân tha mạng! Tha mạng!”

Tiếng cầu xin vang lên liên tiếp.

Chu Du vội vàng đứng dậy:

“Thừa tướng, mời...”

Hắn lên ngựa, nhưng không dám đi trước, chỉ ra hiệu cho thuộc hạ vào thành trước chuẩn bị.

Đoàn người lập tức tiến về phía cổng thành. Quân Bất Tiện đi đầu, thị vệ Yến quốc áp giải hai kẻ bị bắt, đoàn xe ngựa nối đuôi nhau tiến vào An Châu.

Thương Giác lúc này giảm tốc độ, chậm rãi tiến đến bên cạnh xe ngựa của Triêu Tịch.

Tấm rèm xe khẽ vén lên.

Sau gần hai tháng không gặp…

Ánh mắt hai người vừa chạm nhau đã dính chặt, như không thể tách rời.

Bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu nhớ nhung tích tụ… Đều dồn vào ánh nhìn ấy.

Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép…

Chỉ sợ lúc này, họ đã không kìm được mà ôm chặt lấy nhau rồi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng