“Quân Yến đã tiến đến khu vực Hội Kê sơn. Mà Hội Kê sơn lại là thiên hiểm, một người giữ ải, vạn người khó qua. Núi cao, vách dốc, chỉ có một cửa ải hiểm yếu để ra vào. Chỉ cần trấn giữ nơi đó, đại quân Yến tất sẽ bị chặn lại.”
Triêu Tịch đứng dưới bức bản đồ lãnh thổ khổng lồ.
Tấm bản đồ ấy mỏng như cánh ve, chính là thứ mà Thương Giác đã tặng cho nàng.
Quân Bất Tiện đứng cách đó không xa, nghe vậy liền nói:
“Địa hình như vậy, dù có công cụ công thành lợi hại, cũng khó mà phát huy tác dụng.”
Triêu Tịch khẽ gật đầu: “Hiện tại vẫn chưa nhận được tin tức, nhưng ta tin hắn nhất định sẽ nghĩ ra cách.”
Quân Bất Tiện cũng gật đầu:
“Triệu quốc đến bước này rồi, Hội Kê sơn chính là bức bình phong lớn nhất. Nếu quân Yến vượt qua được nơi đó, tiến về phía đông sẽ không còn địa thế nào cản trở nữa. Khi ấy đánh thẳng vào vương đô cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”
Vừa nói, hắn vừa tiến lại gần, ánh mắt chăm chú nhìn bản đồ:
“Bản đồ này ghi chú vẫn còn khá sơ lược. Nếu có bản đồ chi tiết hơn thì tốt. Xung quanh Hội Kê sơn có các nhánh của sông Tần và Từ Giang… biết đâu có thể tìm được điểm đột phá.”
Triêu Tịch khẽ nhíu mày:
“Nói ra thì… cũng đã mấy ngày chưa nhận được thư của hắn, không biết quân tình hiện giờ thế nào rồi.”
Quân Bất Tiện thở dài: “Chinh chiến nơi sa trường, mỗi ngày đều có thể phải dời doanh trại. Thế tử e là cũng không có điều kiện để viết thư quá thường xuyên.”
Điều này Triêu Tịch đương nhiên hiểu.
Nàng vừa gật đầu... Thì Đường Nhân đã bưng thuốc đến cửa.
Triêu Tịch liền nói: “Vào đi.”
Vừa thấy Đường Nhân tự tay bưng thuốc đến, Quân Bất Tiện cười:
“Làm phiền Đường tiên sinh rồi. Ngay cả việc nhỏ như bưng thuốc cũng tự mình làm, quả thật là chăm sóc công chúa chu đáo.”
“Đương nhiên, đương nhiên.” Đường Nhân cười ôn hòa, liên tục gật đầu.
Nhưng trong lòng hắn lại chột dạ vô cùng. Hắn nào có chăm sóc chu đáo?
Không những không chu đáo.... Mà còn gây ra đại họa.
Mà đại họa này… không biết khi nào sẽ bộc phát đến mức hắn không thể khống chế.
Triêu Tịch thần sắc bình tĩnh, như thể chuyện đêm hôm đó chưa từng xảy ra.
Nàng nhận lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch. Sau đó đưa lại bát cho Đường Nhân.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau... Đôi mắt đen như ngọc của nàng bình lặng đến mức không gợn một chút sóng.
Chính sự bình tĩnh này… Lại khiến Đường Nhân càng thêm bất an.
Hắn bưng bát thuốc lui ra ngoài, nhưng không quay về dược phòng, mà đứng chờ ở gần Noãn các.
Khoảng gần nửa canh giờ sau... Mới thấy Quân Bất Tiện từ trong Noãn các bước ra. Quân Bất Tiện đã trở về ba ngày.
Nhưng suốt ba ngày này, Đường Nhân vẫn không tìm được cơ hội để nói chuyện riêng với hắn.
Để tránh bị Triêu Tịch phát hiện, hắn chỉ có thể ngày ngày chờ đợi.
Lúc này thấy Quân Bất Tiện bước ra, dường như lại định rời cung... Trong lòng Đường Nhân lập tức lo lắng.
Nhưng không ngờ... Quân Bất Tiện đi được vài bước lại quay lại. Không chỉ quay lại, mà còn đi thẳng về phía dược phòng.
Đường Nhân trong lòng mừng rỡ, lập tức từ chỗ rẽ bước ra: “Thừa tướng đại nhân...”
Hắn hành lễ. Quân Bất Tiện vội vàng đáp lễ: “Đường tiên sinh tìm ta có việc sao?”
Đường Nhân cười khổ: “Xin thừa tướng đại nhân qua đây, chúng ta nói chuyện riêng.”
Quân Bất Tiện không do dự, đi theo hắn đến một góc khuất.
Sau đó mỉm cười nói: “Mấy ngày nay, mỗi lần gặp Đường tiên sinh, ta đều thấy tiên sinh như có điều muốn nói mà chưa nói. Cho nên ta đoán… có phải tiên sinh có lời muốn nói với ta không?”
Nụ cười trên mặt hắn dần biến mất, chân mày khẽ nhíu lại: “Có phải… thân thể công chúa có gì không ổn?”
Đường Nhân là người chuyên chăm sóc Triêu Tịch.
Nếu hắn có điều khó nói, đa phần là liên quan đến bệnh nhân. “Hay là… Thập Tam công tử có vấn đề gì?”
Ngoài Triêu Tịch, Đường Nhân hiện cũng đang chăm sóc Phượng Diệp.
Đường Nhân nghe vậy chỉ có thể cười khổ: “Thừa tướng đại nhân… là công chúa điện hạ…”
Quân Bất Tiện khẽ “a” một tiếng: “Công chúa bị sao rồi?”
Nụ cười trên mặt Đường Nhân càng trở nên khó xử, giọng nói khô khốc: “Chuyện này… vô cùng phức tạp…”
Hắn hít một hơi, rồi nói tiếp:
“Những lời ta sắp nói, xin thừa tướng đại nhân chỉ nên tự mình biết. Ta tin tưởng đại nhân… mong đại nhân đừng quá hoảng hốt. Chúng ta cố gắng giữ ổn định cục diện, giảm thiểu ảnh hưởng đối với công chúa… và cả Thục quốc… được không?”
Nghe đến đây... Tim Quân Bất Tiện như bị treo lơ lửng.
“Đường tiên sinh, xin nói thẳng. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Đã liên quan đến cả Thục quốc... Chẳng lẽ… Triêu Tịch mắc phải bệnh nan y?!
Trong lòng hắn chợt thắt lại. Hô hấp cũng trở nên gấp gáp. Tim đập dồn dập.
“Là thế này…” Đường Nhân nuốt khan, giọng nói nặng nề:
“Công chúa điện hạ… trên người có một loại ẩn bệnh… mà chính nàng cũng không biết.”
“Ẩn bệnh này… bình thường không ảnh hưởng gì đến nàng. Những ngày qua, ta vẫn âm thầm điều trị.”
“Nhưng không ngờ… lại để công chúa phát hiện ra sơ hở.”
“Sau đó… nàng đã biết…”
Nói đến đây, Đường Nhân gần như muốn khóc:
“Chuyện xảy ra cách đây ba ngày. Mấy ngày nay, ta ăn ngủ không yên… chỉ sợ công chúa vì chuyện này mà xảy ra điều gì ngoài ý muốn…”
“Ta phụng mệnh mà đến, ở Thục quốc cũng không biết nên tin ai. Nghĩ đi nghĩ lại… người mà công chúa tin tưởng nhất… chính là thừa tướng đại nhân.”
Hắn nhìn thẳng vào Quân Bất Tiện: “Xin thừa tướng đại nhân… nhất định phải chú ý đến công chúa.”
Đường Nhân nói xong.
Nhưng Quân Bất Tiện lại nhíu mày: “Ẩn bệnh mà ngươi nói… là gì?”
Đường Nhân nhìn vào đôi mắt trong trẻo mà sắc bén của hắn.
Do dự hồi lâu... Cuối cùng cắn răng nói: “Vốn không nên nói… nhưng nếu không nói, e rằng thừa tướng cũng không hiểu.”
Hắn hạ giọng, từng chữ khó khăn thốt ra:
“Thừa tướng đại nhân… có từng nghe qua một loại bệnh…”
“Là tâm bệnh...”
“Trong trạng thái không tự biết… lại tưởng mình là một người khác?”
Không khí xung quanh... Trong khoảnh khắc... Như đông cứng lại....