Chương 696: Nhất định một kích tất thắng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 696: Nhất định một kích tất thắng.

Trở về doanh trại Yến đã qua giờ Tý, trong trướng nghị sự, Long Dã đang ngồi trấn thủ chờ sẵn. Thấy Thương Giác và Triêu Tịch bước vào, hắn lập tức đứng dậy.

“Điện hạ, phu nhân...”

Thương Giác và Triêu Tịch đi thẳng đến chủ vị, Thương Giác hỏi: “Thế nào? Có chiến báo truyền về chưa?”

Long Dã gật đầu:
“Có, nửa canh giờ trước vừa đưa tới. Lần này Triệu doanh xuất binh tám vạn người....”

“Tám vạn…” Thương Giác còn chưa kịp ngồi xuống đã đi về phía sa bàn, “Xem ra Triệu Dịch đang rất muốn thắng một trận. Đáng tiếc, e là không thể như ý.”

Triêu Tịch cũng bước tới, nhìn sa bàn rồi nói: “Triệu Dịch gần như dồn hết binh lực ở biên cảnh.”

Thương Giác trầm ngâm nhìn nàng, Triêu Tịch chỉ vào một chỗ trên sa bàn:
“Chỗ này trống.”

Thương Giác nhìn theo. Hắn vốn đã biết, Triệu Dịch muốn một trận quyết chiến nên tập trung quân ở biên giới Yến – Triệu, khiến phía đông nam Triệu quốc bị bỏ trống. Nhưng binh lực Yến có hạn, dù biết cũng không dám mạo hiểm.

Hiện tại thì khác.

Hắn nhìn Triêu Tịch, ánh mắt mang theo ý khích lệ: “Nàng nghĩ sao?”

Triêu Tịch cong môi:
“Chàng không phải nói muốn để quân Thục thích nghi khí hậu Yến quốc sao? Ta lại thấy, trên đường cũng có thể thích nghi. Từ đây đi xuống phía nam, vòng qua biên giới Thục – Triệu, rồi đánh thẳng đến Văn thành của Triệu quốc. Theo ta biết, Văn thành chỉ có hai vạn quân thủ. Nếu phá được nơi này, Triệu Dịch chắc chắn phải phân binh ứng cứu. Khi đó, lực lượng bên này sẽ suy yếu nhanh chóng, hai bên cùng tiến về phía Cấu thành, rất nhanh có thể chiếm được. Một khi Cấu thành rơi vào tay ta, toàn bộ tây nam Triệu quốc coi như nằm trong tay Yến quốc.”

Cấu thành là trọng địa quân sự của Triệu quốc, cũng là thành phồn hoa nhất sau kinh đô.

Triêu Tịch nói liền một mạch. Thương Giác nở nụ cười sâu, ánh mắt Long Dã sáng lên:

“Phu nhân thật có diệu kế. Chỉ là đường đến Văn thành không ngắn, ít nhất phải đi ba ngày, không biết quân Thục có chịu nổi không?”

Triêu Tịch cười:
“Có gì không chịu nổi? Từ Ba Lăng tới đây còn mất nửa tháng.”

Long Dã không nói thêm, nhìn sang Thương Giác. Thương Giác gật đầu:

“Ngươi đi gọi Dương Diễn đến, chuyện này cần bàn kỹ.”

Long Dã rời đi, Thương Giác kéo tay Triêu Tịch định ra ngoài.

Triêu Tịch nhướng mày: “Làm gì? Họ sắp đến rồi…”

“Để họ bàn trước, nàng phải đi ngủ.”

Thương Giác không cho từ chối, kéo nàng về soái trướng. Triêu Tịch cười khổ:

“Không cho ta nghe cùng à?”

“Quá muộn rồi, nàng lại vừa đi trong giá lạnh, dễ sinh bệnh. Đêm nay nghỉ trước, ngày mai ta sẽ nói lại.”

Triêu Tịch không còn cách nào, đành theo hắn về trướng.

Tuy ban đêm có ra ngoài một chuyến, nhưng không quá mệt. Nàng hiểu ý tốt của Thương Giác, ngoan ngoãn rửa mặt nghỉ ngơi. Thương Giác đứng nhìn nàng đắp chăn, nhắm mắt rồi mới rời đi.

Nhưng hắn vừa đi, Triêu Tịch lại không ngủ được.

Trong lòng nàng có một chuyện vướng mắc đã lâu, đến giờ vẫn chưa giải được.

Chiếc bùa bình an… chiếc bùa nàng nhặt được, trên đó viết “Yến Tuyết Khanh”.

Hôm đó nàng đặt lại lên giường, sau này quay lại tìm thì đã không thấy nữa.

Thương Giác đã lấy nó đi.

“Yến Tuyết Khanh”… vì sao lại là cái tên này? Chẳng lẽ đó là tên cũ của hắn?

Nếu vậy, Yến trạch thì sao?

Không hợp lý… Yến trạch đã có từ trước khi hắn đến Ba Lăng, khi ấy hắn chưa hiểu nàng, sao có thể bố trí giống sở thích của nàng? Trừ phi… từ đầu hắn đã hiểu nàng rất sâu.

Nhưng vì sao?

Triêu Tịch suy nghĩ hồi lâu vẫn không có đáp án, cuối cùng mơ màng ngủ thiếp đi.

Không biết ngủ được bao lâu, nàng bỗng nghe thấy tiếng chiêng báo trận từ xa. Nàng lập tức mở mắt, theo bản năng đưa tay sang bên cạnh, nhưng không chạm được ai.

Quay đầu nhìn ra ngoài, trời đã sáng.

Thương Giác… cả đêm chưa về.

Ý thức nàng tỉnh táo hẳn. Nàng ngồi dậy, bên ngoài lập tức có tiếng bước chân, Trụy Nhi bước vào vui mừng:

“Công chúa tỉnh rồi ạ? Quân Yến đại thắng trở về!”

Quân Yến thắng rồi!

Tinh thần Triêu Tịch chấn động, lập tức rời giường chỉnh trang, nhanh chóng bước ra khỏi trướng.

Trời đã sáng rõ, buổi sáng mùa đông đặc biệt lạnh, vừa ra ngoài, gió lạnh thổi tới khiến nàng khựng lại một nhịp thở.

Nàng định đến trướng nghị sự, Trụy Nhi liền nói:
“Chủ tử, điện hạ đi đón đại quân rồi, không ở đó.”

Đại quân thắng trận, Thương Giác đích thân nghênh đón mới có thể cổ vũ sĩ khí.

Triêu Tịch liền không vội gặp hắn, chỉ đi lại vài bước quanh soái trướng.

“Tối qua điện hạ bàn việc với các tướng quân bao lâu?”

Trụy Nhi đáp ngay:
“Gần đến sáng mới xong. Sau đó nhận được chiến báo thắng trận mới giải tán. Giữa chừng điện hạ có về một lần, thấy chủ tử ngủ ngon liền đi ngay.”

Lòng Triêu Tịch ấm lên. Nghĩ một chút, nàng liền đi sang doanh trại Thục.

Doanh Thục tuy sát bên doanh Yến nhưng hoàn toàn độc lập. Nàng vào thẳng soái trướng, quả nhiên bên trong vẫn sáng đèn.

Mọi người thấy nàng đến mới giật mình.

Triêu Tịch vén rèm, chỉ ra ngoài:
“Trời sáng rồi sao còn đốt đèn?”

Mọi người lúc này mới nhận ra trời đã sáng, cười xấu hổ tắt đèn. Triêu Tịch bước đến bên Dương Diễn, nhìn bản đồ trước mặt hắn.

“Thế nào? Đã bàn xong với điện hạ chưa?”

Dương Diễn gật đầu, trong trướng còn năm vị chủ tướng khác.

Hắn hỏi:
“Nghe điện hạ nói, kế này là công chúa nghĩ ra?”

Triêu Tịch gật:
“Liên quân Triệu – Việt gấp đôi binh lực Yến. Điểm yếu của Triệu các ngươi đều biết, nhưng không có quân để đánh Văn thành. Nay có quân Thục thì khác. Ta cũng biết các ngươi không muốn chỉ đứng nhìn Yến quân chiến đấu, nên mới đề xuất. Các ngươi thấy sao?”

Dương Diễn cười nhẹ:
“Lúc mới đến đúng là có chút không quen, nhưng giờ đã ổn. Ta còn đang tính xin xuất chiến, không ngờ công chúa đã nói trước.”

“Công chúa yên tâm, chúng thần nhất định không làm mất mặt người!”

“Đúng vậy! Yến quân dũng mãnh, chúng ta cũng không kém!”

Triêu Tịch gật đầu:
“Được, nói xem bố trí thế nào?”

Dương Diễn nghiêm mặt:
“Xuất binh năm vạn, tối nay lên đường. Lần này Triệu quân thua, Triệu Dịch chắc chắn cần chỉnh quân. Ta mang năm vạn đi, còn lại năm vạn giả vờ luyện binh như mười vạn vẫn ở đây. Lặng lẽ tiến đến Văn thành. Thành này kiên cố nhưng không đề phòng, cố gắng trong một ngày công phá. Từ Triệu doanh đến Văn thành nhanh nhất hai ngày, dù họ nhận được tin cũng không kịp cứu.”

Triêu Tịch gật đầu:
“Khi công thành có thể giả vờ yếu thế, để họ nghĩ có thể giữ được. Như vậy khi báo tin, Triệu Dịch mới phái binh. Nếu báo rằng thành sắp mất, hắn chưa chắc đã cứu.”

Dương Diễn cười:
“Đêm qua điện hạ cũng nói vậy.”

“Vậy tốt, ta chờ tin thắng của các ngươi!”

Sau đó Dương Diễn dẫn nàng đi một vòng doanh Thục. Các binh sĩ thấy nàng đều phấn chấn hẳn lên. Nàng còn đến thao trường xem một lúc rồi mới quay về doanh Yến.

Nàng tưởng Thương Giác còn bận tiếp nhận đại quân, không ngờ vừa vào soái trướng đã thấy hắn.

“Sao chàng về sớm vậy…”

Thương Giác bước tới:
“Đại quân về gây động tĩnh lớn, biết nàng sẽ tỉnh nên ta quay lại. Kết quả nàng lại sang doanh Thục. Thế nào? Dương Diễn họ ra sao?”

Triêu Tịch mỉm cười:
“Yên tâm đi—nhất định một kích tất thắng!”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng