“Cùng hưởng lợi thì cùng chết, lần này ta sẽ cùng nàng sống chết một phen.”
Lời của Thương Giác bình thản như nước lặng, nhưng lọt vào tai Triêu Tịch lại như sấm nổ giữa trời quang!
Sống chết cùng nhau? Trên đời này lại có người nguyện ý sống chết cùng nàng sao?!
Thế nhân vốn quen hứa hẹn tùy tiện, nếu lỡ tin là thật, hậu quả sẽ khó lường. Bốn chữ ấy đối với nàng chẳng khác nào trò cười! Mà nàng, tuyệt đối sẽ không đem mạng mình giao vào tay kẻ khác!
Trong thế giới của nàng, xưa nay chỉ có mạnh ai nấy sống, tự lo cho mình!
Nàng vẫn cho rằng, ở điểm này, Thương Giác cũng giống nàng.
Kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực nào thích để người khác quyết định sinh tử của mình? Bên ngoài hắn mang danh thần Phật, nhưng nàng chưa từng tin hắn là bậc cứu thế từ bi. Vậy rốt cuộc hắn mang tâm tư gì khi nói ra lời ấy?!
Ý nghĩ vừa lóe lên, Triêu Tịch theo bản năng giằng tay ra. Thương Giác nheo mắt nhìn nàng, ánh mắt như nhìn thấu hết thảy.
“Nếu đã biết là thiên la địa võng, thì đừng có ý nghĩ tự mình xông vào. Thông minh quá mức, nhiều khi lại thành ngu xuẩn.”
Giọng hắn không mang nhiều tức giận, nhưng lạnh đi đôi phần.
Hắn nhìn thấu tâm tư nàng không muốn đồng lòng cùng hắn trong lúc nguy nan, lại không trách cứ, ngược lại còn chỉ dạy nàng. Ý hắn rất rõ: phía trước là bẫy trời lưới đất, nàng chỉ có một mình, còn ta có người trong tay, sao không lợi dụng ta?
Bàn tay hắn siết chặt cổ tay nàng như vòng sắt, không buông.
Triêu Tịch trong lòng khẽ nghẹn, rồi dâng lên một cảm xúc khó tả. Thương Giác bước đi vững vàng phía trước, từ góc nhìn của nàng có thể thấy gương mặt nghiêng tuấn mỹ cùng tấm lưng rộng lớn của hắn.
Hắn là thật lòng sao?
Ý nghĩ ấy khiến nàng hoài nghi, bởi nó trái ngược hoàn toàn với niềm tin nàng giữ suốt mười sáu năm.
Nàng trầm mặc. Thương Giác đã quen với sự im lặng của nàng, nhưng lại không muốn nàng nhíu mày suy nghĩ quá nhiều, bèn lên tiếng:
“Hôm nay nàng ra ngoài là quyết định nhất thời, đến cả ta cũng tối qua mới biết. Thế mà hôm nay lại có nhiều mai phục như vậy, rõ ràng đã có dự mưu từ trước. Người biết hôm nay là ngày gì chỉ có vài kẻ. Hẳn nàng đã đoán ra kẻ đứng sau rồi.”
Triêu Tịch đến chùa Nam Diệp để tế mẫu thân, chuyện này chỉ có Thương Giác biết, mà hắn không thể tiết lộ cho ai. Vậy chỉ có thể là kẻ nào đó nhớ rõ hôm nay là ngày gì, sớm đoán nàng sẽ ra phủ nên đã hạ truy tung hương trên người nàng, bố trí một màn ám sát này.
“Những sát thủ này kỷ luật hơn tổ chức giang hồ thông thường, e rằng xuất thân từ triều đình. Mà trong triều, người muốn giết ta rất nhiều.”
“Nhưng có thể một lần điều động nhiều người như vậy chỉ có một.” Giọng hắn trầm ổn, chắc chắn...
Gió lạnh nổi lên, mây đen cuồn cuộn, một trận bão tuyết sắp kéo tới.
Đi chưa được bao xa, Vân Triệt quay lại bẩm báo: “Chủ tử, phía trước có động tĩnh.”
“Bao nhiêu người?”
“Bên trái phía trước khoảng trăm người, bên phải không dưới năm mươi.” Thương Giác nhìn Triêu Tịch lần thứ hai hỏi ý nàng.
Nàng ngẩng đầu nhìn trời: “Bão tuyết sắp đến, hôm nay không thể về Hoài Âm. Đi bên phải, vào sâu trong Nam Diệp Sơn. Có thể giết thì giết, có thể cắt đuôi thì cắt. Đêm nay e rằng phải ở lại trong núi.”
Nam Diệp Sơn không chỉ một ngọn, mà là cả dãy núi trùng điệp. Địa hình phức tạp, rất bất lợi cho quân triều đình.
Thương Giác gật đầu: “Đi.”
Chẳng bao lâu, dấu vết bị phát hiện. Hàng chục hắc y nhân xuất hiện.
“Cung thủ chuẩn bị!” Mười cây cung đồng loạt nhắm thẳng hai người. “Giết!”
Mũi tên đồng loạt bắn ra.
Trong khoảnh khắc mũi tên sắp xuyên thân, Thương Giác động!
Thân hình hắn lóe lên, chỉ để lại tàn ảnh. Mũi tên xuyên qua tàn ảnh ghim xuống đất.
“Đuổi!” Vừa dứt lời, bốn luồng kình phong từ bốn phương tám hướng bắn tới!
Tên thủ lĩnh chưa kịp kêu đã bị Vân Triệt một kiếm đâm xuyên tim. Trong nháy mắt, toàn đội bị tiêu diệt.
Thương Giác dẫn Triêu Tịch bước ra khỏi rừng, nhìn xác chết đầy đất, sắc mặt bình thản.
Hắn quay sang nàng: “Muốn chơi một trò không?”,“Trò gì?”, “Lục soát.”
Vân Triệt lập tức tìm được tín hiệu pháo trên người thủ lĩnh. Mỗi người cầm một ống rồi tản ra.
Không lâu sau, một ngọn pháo hiệu màu vàng bắn lên trời.
Ở xa vang lên tiếng giao chiến, rồi im bặt. Một lát sau, nơi khác lại có pháo hiệu bắn lên.
Triêu Tịch nhướng mày. “Chúng ta đều không thích bị truy đuổi.”
“Đã vậy, chi bằng tự làm thợ săn.” Lại một pháo hiệu nữa bay lên.
Triêu Tịch nhìn màn đêm đang dần buông xuống. “Trò này, ta thích.”
Tuyết bắt đầu rơi dày. “Trời tối rồi.” “Trời tối, thợ săn càng dễ săn mồi.”
Bỗng hắn nhìn về phía Tây Bắc, nơi đỉnh núi chùa Nam Diệp tọa lạc. Một luồng nội tức cực mạnh đang áp sát.
Chim chóc hoảng loạn bay lên khỏi rừng người đến không ít.
Triêu Tịch cũng nhận ra động tĩnh, sắc mặt vẫn bình thản.
Nàng bỗng hỏi lại câu hắn chưa trả lời: “Điện hạ làm sao biết hôm nay là ngày giỗ của mẫu thân ta? Lại làm sao biết ta ở Nam Diệp Tự?”
Hắn trầm mặc: “Có lòng tự nhiên sẽ biết.”
Nàng nhướng mày: “Chuyện này vốn chỉ là chi tiết nhỏ. Người biết ta thờ bài vị mẫu thân ở Nam Diệp Tự không quá ba người. Điện hạ làm sao biết mà tìm tới?”
Thương Giác vừa định mở lời thì sắc mặt đột nhiên biến đổi! Tiếng xé gió khẽ vang.
Hắn ôm nàng lùi gấp, ba mũi tên lạnh lẽo sượt qua vai. Sát khí bộc phát như vạn quân áp đỉnh.
Hắn đưa nàng đến một gốc cổ thụ, Bạch Nguyệt từ trong rừng lao ra đứng chắn trước mặt nàng.
Thương Giác nhìn Bạch Nguyệt, khẽ gật đầu hài lòng, sửa lại vạt áo cho nàng: “Chúng bị mùi máu thu hút.”
Nói xong, hắn xoay người, một mình nghênh chiến đám hắc ảnh đang tràn tới như châu chấu.
Triêu Tịch đứng dưới gốc cây, ánh mắt dõi theo bóng lưng rộng lớn của hắn.
Nàng khẽ mím môi, chậm rãi nắm chặt Hàn Thiền giấu trong tay áo.
Trước khi hắn đi xa, nàng lạnh giọng hỏi: “Vậy còn ngươi, ngươi bị thứ gì hấp dẫn?”