“Rút rồi! Quân Đoàn thị rút quân rồi!”
Tiếng đàn vẫn còn vang vọng nơi chân trời, không biết là ai hét lên đầu tiên, các binh sĩ đang ngồi điều tức lập tức đứng dậy, đồng loạt nhìn xuống dưới thành. Dưới chân thành xác chết la liệt, tiếng kêu than khắp nơi, mà đại quân Đoàn thị vốn đã suýt công lên được thành, lúc này lại như thủy triều rút lui.
Trâu Kỳ và Lận Từ cũng nhìn xuống, vừa nhìn liền biết...bọn họ đã giữ được!
Cửa Nam miễn cưỡng giữ được, nhưng cửa Tây thì sao?!
Đoàn Kỳ cũng đã phái quân đánh về phía Tây...
Trâu Kỳ chợt giật mình, Lận Từ cũng quay sang nhìn về hướng cửa Tây. Khi nãy có người nói cửa Tây vừa chống đỡ được một đợt, vậy bây giờ rất có thể đã thất thủ, nhưng sao lại không có chút động tĩnh nào?
Ý nghĩ này vừa hiện lên, tiếng đàn trầm hùng kia bỗng nhiên dừng lại.
Tiếng đàn vừa dứt, âm thanh ù ù bên tai mọi người giảm hẳn, cảm giác bức bối nơi tim cũng dịu đi không ít.
Trâu Kỳ quay sang nhìn Triều Tịch, chỉ thấy nàng lạnh giọng nói:
“Có thể sẽ còn đợt tấn công thứ hai, các ngươi ở lại đây, ta đi xem phía Tây.”
Nói xong, nàng xoay người, trực tiếp phi thân xuống khỏi thành lầu.
Trâu Kỳ và Lận Từ đồng thời mở to mắt, Triều Tịch không đi cầu thang, mà dùng khinh công nhảy thẳng từ trên thành xuống! Hai người gần như cùng lúc tiến lên nhìn xuống, chỉ thấy bóng áo đỏ như lửa, vững vàng tiếp đất, xoay người lên ngựa, roi vừa quất đã phi thẳng về phía cửa Tây.
Không chỉ Trâu Kỳ và Lận Từ kinh ngạc, mà ngay cả Truỵ Nhi vẫn luôn theo sát nàng cũng sững sờ.
Nàng ta chưa từng biết Triều Tịch lại có khinh công tuyệt diệu đến vậy!
Chỉ trong chớp mắt, một người một ngựa đã lao vào màn đêm. Truỵ Nhi bừng tỉnh, vội vàng xuống thành đuổi theo.
Đợt công này tuy giữ được, nhưng quân tuần phòng và Ngự Lâm quân đều thương vong quá nửa, căn bản không còn binh lực tiếp viện cho cửa Tây. Mà quân Đoàn tuy đã lui, rất có thể sẽ còn tấn công lần nữa. Thế nhưng, kỳ lạ là lúc này mọi người lại không còn quá hoảng loạn, hình ảnh Triều Tịch ngồi trên thành gảy đàn ban nãy đã khắc sâu trong tâm trí họ.
Nàng như thần linh giáng thế, mang lại hy vọng vô hạn cho toàn quân!
“Trinh sát! Xuất thành thăm dò! Xem quân Đoàn thị có thật sự rút hay không!”
Phần lớn binh sĩ vẫn còn chìm trong chấn động và vui mừng. Nghĩ lại cảnh quân địch tự tàn sát lẫn nhau, dù đã quen với máu tanh, họ vẫn không khỏi rùng mình.
Khúc đàn đó rốt cuộc là gì? Công chúa Dao Quang làm thế nào mà làm được?!
Dù quân địch tạm lui, thương binh trên thành vẫn cần cứu chữa. Trâu Kỳ nhanh chóng chỉnh đốn chiến trường, còn Lận Từ không nói lời nào liền chạy về phía cửa Tây.
Vừa xuống thành, hắn đã thấy một kỵ binh từ phía Tây chạy tới, nhảy xuống ngựa nói:
“Đại thống lĩnh, cửa Tây giữ được rồi!”
Nghe vậy, Lận Từ thở phào, nhưng lập tức cau mày...Triều Tịch chưa đến, vậy cửa Tây giữ bằng cách nào?
“Chết bao nhiêu huynh đệ?”
Binh sĩ kia sắc mặt trầm xuống, rồi lại sáng lên: “Đại thống lĩnh, viện binh tới rồi! Là viện binh cứu chúng ta!”
Ánh mắt Lận Từ sáng rực—viện binh mà họ chờ đợi cuối cùng cũng đến!
“Chu Cần đâu?!”
Nhưng binh sĩ vội lắc đầu: “Không phải, không phải Chu thị… là nước Yến!”
Lận Từ trợn mắt:
“Nước Yến?!”
“Đúng! Là Liệt Hỏa Kỵ của nước Yến! Yến thế tử tới rồi!”
Trong lòng Lận Từ dâng lên một cảm xúc khó tả.
“Yến thế tử ở đâu?”
“Ngài ấy đã phái người truy kích tàn quân Đoàn thị, hiện giờ đang hỏi tung tích công chúa, chắc đang đến đây!”
Lận Từ lập tức lên ngựa, phi thẳng về phía cửa Tây.
Chưa bao lâu, hắn đã thấy một đoàn người đứng ở cuối phố. Dù cách xa, khí thế của người dẫn đầu vẫn ép tới khiến người ta nghẹt thở....Thương Giác!
Thấy Thương Giác, Lận Từ lập tức nhíu mày...Triều Tịch cũng đi về phía Tây, sao không thấy nàng?
Nhìn kỹ, hắn thấy Truỵ Nhi cũng ở đó.
Trong lòng càng thấy bất ổn, hắn tăng tốc phi tới.
Thương Giác một thân bụi bặm, áo bào đen, phía sau là hơn mười ám vệ. Truỵ Nhi lo lắng nói:
“Công chúa đã đi về phía Tây, thế tử không gặp sao?”
Thương Giác nhíu chặt mày: “Nàng đến phía Tây? Ta không gặp nên mới đi tìm.”
Lận Từ chắp tay nói: “May mà thế tử tới kịp, công chúa biết cửa Tây nguy cấp nên đi trước, chúng ta theo sau… ngài không gặp nàng?”
Thương Giác lập tức quay đầu ngựa: “Nàng nhất định đi đường tắt.”
Nói xong, giục ngựa lao đi.
Đêm đã khuya, chỉ có vài ngọn đèn le lói trên đường lớn. Nếu Triều Tịch đi đường chính, không thể không gặp hắn, chỉ có thể là đi đường nhỏ.
Nhưng nếu đi đường nhỏ, giờ này lẽ ra đã tới cửa Tây rồi.
Trong lòng dâng lên bất an, hắn ra lệnh cho ám vệ chia nhau đi tìm.
Rồi nhìn Truỵ Nhi: “Ngươi ở đây đợi, nếu nàng đến, phát tín hiệu.”
Nói xong, ném cho nàng một pháo tín hiệu.
Truỵ Nhi sắc mặt trắng bệch, run giọng đáp: “Vâng…”
Thương Giác lại nói với Lận Từ: “Chiến Cửu Thành đã dẫn tám nghìn binh mã truy kích Đoàn thị, ta chỉ mang một vạn quân đến, ngươi phối hợp với Trâu Kỳ, cố giữ đến khi Chu Cần tới.”
Nói xong liền phi ngựa rời đi.
Truỵ Nhi nhìn theo, tim đập dồn dập, chỉ chậm một chút… chỉ chậm một chút thôi…
Ai ngờ Triều Tịch lại nhanh như vậy, lại không đi đường lớn.
Trong lòng nàng dâng lên dự cảm bất an...mong là đừng xảy ra chuyện gì.
Lận Từ cũng nhìn vào màn đêm, lòng đầy lo lắng, nhưng hắn không thể rời vị trí, ổn định đại cục mới là quan trọng.
Còn Thương Giác, đã lao vào bóng đêm tìm kiếm tung tích Triều Tịch.
Thành Nam rộng, thành Tây cũng rộng, vô số ngõ nhỏ chằng chịt, muốn tìm một người trong thời gian ngắn gần như không thể.
Hắn bỗng ghìm ngựa, khẽ gọi:
“Bạch Nguyệt...”
Một bóng trắng lập tức từ bóng tối lao ra. Bạch Nguyệt vốn được hắn giấu đi để tránh gây hoảng loạn, lúc này nghe gọi liền xuất hiện.
Thương Giác trầm giọng: “Giúp ta tìm nàng.” Bạch Nguyệt dường như hiểu, xoay quanh chân ngựa.
Thương Giác không do dự nữa, theo trực giác lao vào từng con hẻm.
Hai khắc trôi qua, vẫn không có tín hiệu từ Truỵ Nhi, cũng không có tung tích của Triều Tịch.
Đường nhỏ vắng lặng, nhà cửa đóng kín, gió đêm lạnh buốt, khắp nơi là sự tĩnh mịch đáng sợ.
Đúng lúc hắn gần như tuyệt vọng... “Gào...”
Bạch Nguyệt dừng lại trước một ngõ nhỏ, khẽ gầm. Thương Giác kéo cương, nhìn theo hướng đó.
Đó là một lối đi rất hẹp, thậm chí đã lệch khỏi tuyến đường từ Nam sang Tây.
Lý trí nói không hợp lý, nhưng có thứ gì đó vô hình kéo hắn lại.
Bạch Nguyệt lại gầm một tiếng. Không do dự nữa, Thương Giác quay đầu ngựa, tiến vào con hẻm.
Đi hết hẻm, phía trước là một khu nhà cũ kỹ hoang vắng. Gió đêm lạnh lẽo, cảnh tượng u ám đến rợn người.
Bạch Nguyệt lao thẳng về một căn nhà đóng kín cửa.
Tim Thương Giác chợt thắt lại, vội thúc ngựa theo. Nhưng chưa kịp đến gần
Một mùi máu tanh nồng nặc, đậm đặc đến nghẹt thở, từ trong căn nhà xuyên qua tường cao và cánh cửa đóng kín, ập thẳng vào mặt hắn…