Nội thị cúi mắt, không hề hoảng loạn trước câu hỏi của nàng, chỉ cung kính hành lễ:
“Lương nhân, Đại tướng quân sai tiểu nhân tới bẩm báo, mọi việc ở Tích Châu đã sắp xếp xong xuôi, Lục công tử hiện đã ở đại doanh Vĩnh Châu. Xin người đừng lo lắng. Bên phía người, Đại tướng quân sẽ nghĩ cách đưa người rời khỏi đây. Trước khi đó, xin người tuyệt đối không làm gì.”
Từng chữ rõ ràng rơi xuống, Chu Sa đứng bên cạnh nghe mà trợn tròn mắt.
Đoạn Cẩm Y nhíu mày nhìn hắn: “Đại tướng quân có nói là khi nào không?”
Nội thị không lắc đầu, chỉ đáp: “Một tháng sau.”
Đoạn Cẩm Y nheo mắt. Một tháng… bây giờ đã là cuối tháng chín, một tháng sau chẳng phải đúng lúc đại hôn của Dao Quang công chúa sao?
Trong lòng nàng chợt sáng tỏ...
Đoạn Kỳ định lợi dụng lúc đại hôn hỗn loạn mà khởi sự.
Nàng khẽ thở ra một hơi: “Đã biết. Mọi việc đều nghe theo Đại tướng quân.”
Nội thị gật đầu, đặt thực hộp xuống: “Từ nay tiểu nhân sẽ tới mỗi ngày.”
Nói xong liền hành lễ rồi rời đi.
Nhìn bóng hắn khuất hẳn ngoài cửa viện, Chu Sa mới quay sang, giọng run run:
“Chủ tử… ý của Đại tướng quân là…”
Đoạn Cẩm Y đứng dậy, ánh mắt xoay chuyển, nhìn ra sân.
Quá yên tĩnh. Sương Tuyết đài của nàng ngày nào cũng yên tĩnh như vậy, tĩnh đến mức giống như một chiếc lồng giam.
Không... Vốn dĩ nơi này chính là lồng giam của nàng.
Nhưng không nên như thế. Nàng mới hơn ba mươi tuổi, nửa đời sau còn dài, nếu cứ bị giam cầm như vậy thì chẳng khác nào sống lay lắt. Mà lựa chọn của Đoạn Kỳ… nàng sớm đã đoán được.
“Viên nhi không thể rời Tích Châu, mà giờ đã đến Vĩnh Châu, chứng tỏ Đại tướng quân đã chuẩn bị xong, đã hạ quyết tâm. Vậy nên… khởi binh là điều không thể tránh.”
Nghe câu khẳng định này, ánh mắt Chu Sa run lên:
“Nhưng… nhưng có phần thắng không? Đoạn thị bây giờ chỉ còn bốn vạn, hoặc ba vạn binh mã. Ba Lăng có doanh tuần phòng, trong cung có cấm quân. Dù đường nam không có trở ngại, đến Ba Lăng vẫn sẽ bị chặn ngoài thành. Nếu thất bại…”
“Nếu thất bại, tự nhiên đều là chết.” Lời của Đoạn Cẩm Y lạnh lùng đến cực điểm.
Chu Sa run rẩy, nàng lại tiếp: “Nhưng sống cả đời ở đây… cũng chẳng hơn cái chết là bao. Ngày ngày lo sợ, không biết lúc nào sẽ có một chén rượu độc đưa tới.”
Nàng khẽ cười: “Chi bằng đánh cược một phen.”
Rồi quay sang nhìn Chu Sa: “Sợ rồi?”
Chu Sa quả thật sợ, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn lắc đầu: “Nô tỳ dù thế nào cũng đi theo chủ tử. Chủ tử thế nào, nô tỳ thế ấy…”
Đoạn Cẩm Y nghe vậy, khóe môi hơi cong lên, có phần hài lòng.
Chu Sa lại hỏi: “Nếu Đại tướng quân khởi sự, chủ tử và nô tỳ ở trong cung… chẳng phải sẽ…”
Chẳng phải sẽ mặc người xâu xé, thậm chí trở thành con tin sao?
Đoạn Cẩm Y hiểu ý nàng, liền nâng cằm: “Cho nên trước đó, Đại tướng quân sẽ đưa chúng ta rời đi.”
Chu Sa chợt nhớ tới lời nội thị vừa nói, lúc này mới hoàn toàn hiểu ra.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn nhìn tường cung cao vút mà lo lắng: “Canh phòng nghiêm ngặt như vậy… Đại tướng quân giờ cũng không còn tự do ra vào cung như trước, làm sao đưa chúng ta đi?”
“Những việc đó, hắn tự có tính toán. Cần gì đích thân ra tay? Chúng ta chỉ cần chờ.”
Chu Sa vẫn bất an. Nàng khác với Đoạn Cẩm Y.
Một người nửa đời sống trong vinh hoa phú quý, nắm quyền sinh sát, nếu bị tước đoạt tất cả thì không thể chịu nổi. Nhưng Chu Sa… lại cảm thấy cuộc sống hiện tại, nếu không phải lo bị hại, thì cũng không đến nỗi tệ.
Từ khi nhận được tin, hai người bắt đầu đếm từng ngày.
Cuối tháng chín trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã sang đầu tháng mười. Trời lạnh dần, trong noãn các của Đoạn Cẩm Y còn phải đốt thêm lò than.
Trước kia ở Chiêu Nhân cung có địa long sưởi ấm, nhưng Sương Tuyết đài thì không. Chu Sa đành đặt một chậu than ở góc phòng. So với trước kia… quả thật một trời một vực.
Đầu tháng mười, hôn sự của Triều Tịch cũng bắt đầu chuẩn bị gấp rút.
Trong mắt những người không nhận ra sóng ngầm, bệnh tình của Phượng Khâm có vẻ đã khá hơn, mà Đoạn Lăng Yên...người đang quản cung...lại hết sức tích cực lo liệu đại hôn cho Dao Quang công chúa.
Lần này còn long trọng hơn cả khi Thập công chúa Phượng Niệm Dung xuất giá.
Cả hoàng cung bận rộn vì đại hôn, còn bản thân Triều Tịch lại đang sốt ruột chờ tin từ hướng Tương Châu.
“Nếu bên Chu Cần còn chưa có tin chắc chắn, e rằng lần này sắp xếp sẽ không chu toàn.”
Quân Bất Tiện nhíu mày, trong mắt Triều Tịch cũng lóe lên hàn quang.
Nàng bất đắc dĩ mới dùng Chu Cần. Nếu hắn thật sự có dị tâm… nàng cũng không phải không có cách đối phó, chỉ là sẽ gian nan hơn nhiều.
Hít sâu một hơi, nàng cố nghĩ theo hướng tốt: “Không sao. Người của ta đi cùng hắn. Nếu hắn không đáng tin, người của ta biết phải làm gì. Huống chi phía nam cũng đã có bố trí.”
Quân Bất Tiện cười:
“Việc ngươi sắp xếp, ta đương nhiên yên tâm. Đoạn Kỳ đã gửi tin vào Sương Tuyết đài chưa?”
Triều Tịch gật đầu:
“Sương Tuyết đài cũng không phải kín kẽ tuyệt đối. Đoạn thị nhiều năm như vậy, chắc chắn đã cài người vào. Chúng ta phát hiện vài kẻ khả nghi, nhưng để tránh rút dây động rừng nên chưa động tới. Hiện tại Đoạn Cẩm Y hẳn đã biết hành tung của Lục công tử và kế hoạch của Đoạn Kỳ… cứ để nàng ta chờ.”
“Vậy… thật sự sẽ thả nàng ta ra khỏi cung sao?”
Triều Tịch lắc đầu: “Sao có thể? Tất nhiên phải giữ lại. Trước hết xem Đoạn Kỳ định làm gì.”
Quân Bất Tiện “ừ” một tiếng, rồi hỏi: “Nhưng vì sao Đoạn Kỳ vẫn ở lại Ba Lăng?”
“Tin mấy ngày nay đều nói hắn vẫn ở Ba Lăng. Nhưng càng như vậy càng không thể lơ là. Có lẽ tất cả chỉ là giả tượng. Nếu không phát hiện Lục công tử mất tích, chúng ta cũng không nghĩ tới hướng này.”
“Hắn không sợ chúng ta giữ luôn hắn ở Ba Lăng sao?”
Quân Bất Tiện trầm ngâm:
“Đoạn Kỳ lăn lộn quan trường nửa đời, gan dạ và quyết đoán hơn người. Nếu dã tâm nhỏ hơn một chút thì tốt rồi.”
“Dã tâm của con người chỉ ngày càng lớn.” Triều Tịch thở dài, “Đứng càng cao, càng khó thỏa mãn. Ta cũng mong chúng ta đoán sai, như vậy sẽ tránh được nhiều biến động. Nhưng dã tâm của Đoạn Kỳ, người có tâm đều nhìn ra, không thể xem nhẹ. Hắn ở lại Ba Lăng… e là để sắp xếp việc trong thành.”
Quân Bất Tiện cau mày: “Ta đã tra rồi. Hắn không động được cấm quân, nhưng doanh tuần phòng thì có thể…”
Triều Tịch gật đầu: “Đã cho người theo dõi. Những nơi đóng quân lộ diện ta đều nắm rõ, chỉ không biết Đoạn thị còn bao nhiêu thủ đoạn ngầm.”
Quân Bất Tiện nhìn nàng, thở dài:
“Tháng này lẽ ra ngươi phải an tâm chờ gả, vậy mà lại phải lo nghĩ những chuyện này. Nếu Đoạn Kỳ thật sự chọn ngày đại hôn…”
Trong đầu Triều Tịch thoáng hiện gương mặt Thương Giác.
Nàng khẽ cười khổ: “Ngày đại hôn chỉ là ngày tốt. Sau này vẫn còn nhiều ngày tốt khác.”
Dã tâm của Đoạn Kỳ lớn đến mức đủ để lật đổ cả Thục quốc.... Nàng không có lựa chọn nào khác.
Quân Bất Tiện chợt hỏi:
“Nghe nói đội quân nghênh thân của Yến thế tử lên tới mười vạn người, đã đóng ở biên cảnh Yến quốc rồi?”
Tin này Triều Tịch cũng vừa mới biết, nàng gật đầu, cười mà như không cười:
“Chỉ e… hắn và ta… đều không còn tâm trí hoàn thành đại hôn này nữa.”
“Ta có nội loạn...”
“Còn hắn… có ngoại địch…”