Chương 649: Mộng Trung Tố Tội đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 649: Mộng Trung Tố Tội.

Tôn Cầm mang theo một thân mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, quả nhiên chẳng bao lâu sau đã rơi vào mộng cảnh.

Trong mộng, nàng mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt lại chính là tẩm điện của Phượng Diệp. Nàng tựa trên chiếc ghế dài bên cửa sổ, đối diện chính là giường của Phượng Diệp. Không hiểu vì sao, mọi thứ nàng nhìn thấy lại chân thực đến lạ, nếu không phải bốn phía tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, nàng gần như cho rằng mình không hề nằm mơ. Ngoài thực, Gia Thần điện đang tất bật lo tang sự cho Phượng Diệp, còn hắn, sớm đã trở thành thi thể lạnh lẽo nằm trên linh sàng giữa linh đường, đây hẳn là “báo mộng”, giấc mộng được gửi đến cho nàng.

Đầu óc Tôn Cầm vẫn mơ màng, nhưng vẫn đứng dậy đi về phía Phượng Diệp.

Trong phòng ánh sáng u ám, chỉ có một ngọn đèn nơi góc xa le lói. Nàng đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống gương mặt Phượng Diệp. Trong mộng, hắn hô hấp đều đặn, tuy nhắm mắt ngủ nhưng sắc mặt hồng hào, rõ ràng vẫn còn sống.

Tôn Cầm khẽ thở dài, trong lòng bỗng dâng lên vài phần cảm xúc phức tạp. Nàng cũng từng có con, bất kể thế nào, ra tay với một đứa trẻ thực sự không nên. Nàng ngồi xuống mép giường, đưa tay khẽ chạm trán hắn.

“Đứa trẻ… đừng trách ta…”

Nàng cất lời, giọng khàn đặc, lại mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng ý niệm ấy thoáng qua rồi mất. Nàng cúi đầu, lại bắt đầu thổ lộ với đứa trẻ trong mộng:

“Đừng trách ta, vốn dĩ ta không muốn hại ngươi… nhưng ngươi cản đường Bát công tử, lại còn nghe được lời ta và Ngọc Cầm nói… vì sao ngươi không ngoan một chút? Nếu ngoan ngoãn, ta còn có thể giữ ngươi thêm vài ngày.”

Nàng nhẹ vuốt má Phượng Diệp, cảm giác thân mật ấy khiến nàng nhớ đến Tứ công tử Phượng Ngạn.

Đó là con ruột nàng, là máu thịt nàng mang nặng đẻ đau, vậy mà sinh ra chưa bao lâu đã bị Đoạn Cẩm Y ôm đi. Từ đó, Tứ công tử trở thành nỗi đau trong lòng nàng. Vốn tưởng lớn lên sẽ khá hơn, ai ngờ càng lớn càng vô dụng, thậm chí chẳng nhận nàng là mẫu thân, trong lòng chỉ có người mẹ đích kia, người đàn bà lòng dạ rắn rết!

Cổ họng Tôn Cầm nghẹn lại. Trước kia Phượng Diệp được sủng ái, lanh lợi tinh quái, tuy đối với nàng còn giữ lễ, nhưng nàng biết hắn không phải đứa trẻ dễ khống chế.

Nàng lại thở dài, giọng dịu lại:

“Nếu ngươi ngoan hơn, ngốc hơn một chút, nếu ngươi cách xa Dao Quang công chúa một chút… ta cũng có thể nhận ngươi làm con… ngươi nhỏ như vậy đã mất mẹ, ta có thể…”

Nói đến đây, nàng chợt nhớ ra điều gì, mày khẽ nhíu:

“À… mẫu thân ngươi…”

Đầu óc nàng choáng váng, ngực bức bối, sống lưng lạnh toát. Sự dịu dàng thoáng qua, thay vào đó là oán hận khi nghĩ đến Liễu lương nhân.

“Người mẹ đó của ngươi… cái thứ cung nữ hèn mọn đó… là cái gì mà được sủng ái? Chỉ dựa vào dung mạo mà thôi! Ta sao có thể chịu được một cung nữ leo lên long sàng, lại còn được sủng ái hơn ta?!”

Nghĩ đến việc Phượng Diệp đã chết, tảng đá trong lòng nàng hoàn toàn buông xuống. Biết đây là mộng, nàng càng không kiêng dè, sự đắc ý ban ngày bị đè nén nay thoải mái bộc lộ.

“Ngươi biết không, bao năm nay nhìn ngươi hận Đoạn Cẩm Y, ta vui đến mức nào? Ha ha… đúng là nàng ta từng phạt mẹ ngươi, nhưng… nhưng kẻ phóng hỏa không phải nàng ta đâu…”

Nàng vuốt ve gương mặt hắn, trong lòng không sợ nữa. So với việc chân tướng bị phơi bày, nàng thà chịu ác mộng quấy nhiễu suốt đời. Chỉ không ngờ trong mộng, Phượng Diệp lại ngoan ngoãn đến vậy.

“Đứa bé ngoan, đi đầu thai đi, kiếp sau đầu thai vào nơi tốt, đừng vào hoàng thất nữa. Hoàng thất vô tình lắm…”

Nàng nói xong, định nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng ngoài kia chỉ một mảnh tối đen. Gia Thần điện không thể tối như vậy—chỉ vì đây là mộng mà thôi.

Nàng cảm thấy buồn ngủ dâng lên, định quay về ghế nằm bên cửa sổ. Nhưng vừa đi được vài bước, nàng bỗng nhận ra điều gì đó không ổn.

Trong phòng có một gian bên, đặt đàn và án trà, nơi trước đó Triêu Tịch từng ngồi đánh đàn.

Suốt thời gian nàng nói chuyện với Phượng Diệp, lại không phát hiện nơi đó có người ngồi im lặng.

Nếu là bình thường, nàng đã bị dọa sợ, nhưng đây là mộng, người nàng gặp mỗi đêm, sao phải sợ?

Người ngồi sau án đàn, chính là Trang Cơ, y phục tím hoa lệ.

Đêm nay, Trang Cơ không đeo mặt quỷ, cũng không mang vẻ oán độc, mà vô cùng bình tĩnh.

“Ngươi lại đến…” Tôn Cầm đứng dậy, không còn sợ hãi như trước.

Cái chết của Phượng Diệp khiến tinh thần nàng thả lỏng, nàng lại trở thành Tôn Cầm bình tĩnh ngày nào.

Trang Cơ không nói, chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lẽo như tố cáo.

Tôn Cầm lại cười sâu hơn:

“Phượng Diệp chết rồi, tâm nguyện cuối cùng của ta cũng xong. Con gái ngươi không tra ra được gì đâu. Ngươi có đến nữa, ta cũng không sợ. Nhưng Trang Cơ, ngươi chết đã mười ba năm, nên rời đi rồi.”

Trang Cơ vẫn không động, khóe môi khẽ cong, mang theo vài phần tàn nhẫn.

Tôn Cầm chợt run lên. Nàng tưởng đối phương sẽ như trước kia hóa thành quỷ lao tới, nhưng không, chỉ ngồi đó.

Sự bình thản ấy khiến nàng bất an.

“Ngươi cười cái gì?!” nàng lạnh giọng.

“Ngươi đã chết rồi, ngoài việc mỗi đêm đến quấy nhiễu ta, ngươi còn làm được gì? Ngươi thấy chưa? Thấy sự nhu nhược của vương thượng chưa? Hóa ra hắn cũng không thật lòng yêu ngươi, hắn không dám tra chuyện năm xưa… Trong cung này nói đến tình cảm thật nực cười…”

“Chiêu Nhân cung của ngươi đã đổi chủ, mà người đó cũng sắp chết rồi. Ngươi đoán xem ai sẽ là chủ nhân tiếp theo?”

“Trang Cơ, xuất thân vương tộc thì sao? Ngươi không chịu nổi sự giày vò trong cung. Ta vốn tưởng thuốc ‘triều lộ phất sương’ kia ít nhất còn hai năm mới lấy mạng ngươi, ai ngờ ngươi yếu đến vậy…”

Nàng chợt nghĩ ra điều gì, nói thêm: “À, con trai ngươi… chắc cũng chết rồi.”

Đây là câu nàng cho rằng khiến Trang Cơ đau đớn nhất.

Nhưng đối phương vẫn không đổi sắc, thậm chí nụ cười còn đậm hơn, không phải nhìn kẻ thù, mà như nhìn một trò hề.

Tôn Cầm bất an dâng lên: “Ngươi cười cái gì?!”

Ngay lúc đó, nàng nghe thấy một tiếng “tách” rất nhỏ.

Nàng giật mình nhìn về phía đèn cung, đó là tiếng tim đèn nổ.

Nhưng… vì sao lại có âm thanh này? Trong những giấc mộng trước đây, chưa từng có.

Da đầu nàng tê dại. Nàng nhìn Trang Cơ, rồi nhìn Phượng Diệp, bỗng cảm thấy như đang nhìn hai người sống sờ sờ.

Không thể… đây là mộng! Cả hai đều đã chết! Nàng hoảng loạn, mồ hôi lạnh ướt trán.

Nàng chỉ muốn chạy khỏi giấc mộng này. Nhìn quanh, nàng lao về phía cửa.

Chỉ cần ra ngoài, nàng sẽ tỉnh! Nàng mở mạnh cửa... “Cọt kẹt—”

Ánh sáng rực rỡ tràn vào.

Nàng nhắm mắt một thoáng rồi mở ra....ngây người.

Ngoài cửa… không phải mộng.

Mà là một khoảng sáng rực, đứng đầy người.

Người đứng đầu...chính là Phượng Khâm, mặt đầy phẫn nộ.

Giấc mộng này… Thực sự quá đáng sợ.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng