Chương 635: Lại nổi sát mưu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 635: Lại nổi sát mưu.

“Phu nhân, uống thuốc ạ.”

Ngọc Họa bưng chén thuốc đi vào. Vừa dứt lời, Tôn Cầm đang tựa trên trường tháp giật mình hoàn hồn, nhìn nàng mà nhíu mày nói:

“Sau này nói năng nhẹ nhàng một chút, sao lúc nào cũng hấp tấp như vậy.”

Ngọc Họa hơi ngạc nhiên. Rõ ràng nàng nói bình thường, đâu có lớn tiếng hay vội vã gì?

Nhưng nàng cũng không nói gì thêm, chỉ đặt chén thuốc xuống trước mặt Tôn Cầm. Mùi thuốc nồng nặc xộc tới, Tôn Cầm đưa tay xoa ấn đường. Ngọc Họa nhìn sắc mặt nàng tái nhợt thì thở dài:

“Phu nhân, người bệnh thì nên nghỉ ngơi cho tốt. Dù sao bên ngoài còn có Đoạn phu nhân lo liệu, nô tỳ thấy sắc mặt người thật sự rất kém, nô tỳ lo cho người.”

Đoạn Lăng Yên đã một lần nữa trở lại vị trí phu nhân, lại phân đi một nửa việc nội cung. Nhưng thân thể Tôn Cầm thì ngày càng suy yếu, song nàng không thể buông tay hoàn toàn được. Khó khăn lắm mới có được quyền chưởng quản hậu cung, nếu giờ buông ra chẳng khác nào dâng cho Đoạn Lăng Yên. Vì vậy nàng chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.

Tôn Cầm cầm chén thuốc, khó khăn uống hết nửa chén. Nhận lấy mứt ngọt Ngọc Họa đưa tới, nàng tựa lưng vào gối, khẽ thở dốc. Uống thuốc xong nhưng thái dương vẫn giật liên hồi, dây thần kinh trong đầu căng như muốn đứt. Nàng ép mình bình tĩnh lại, một lúc lâu sau mới dần ổn định.

“Có chuyện gì tấu lên không?”

Ngọc Họa đem chén thuốc giao cho tiểu nô ở cửa, quay lại lắc đầu: “Không có gì ạ, phu nhân cứ an tâm dưỡng bệnh.”

Tôn Cầm thở ra một hơi, chỉ thấy đầu nặng chân nhẹ, trời đất quay cuồng. Nằm cũng khó chịu như vậy, huống chi là ra khỏi Trường Thu cung. Thôi thì không có việc gì, cứ nằm yên vậy cũng được.

Ngọc Họa nhỏ giọng lẩm bẩm: “Phu nhân mấy ngày nay bệnh, Vương thượng cũng chẳng đến thăm lấy một lần.”

Nghe vậy, trong lòng Tôn Cầm khẽ nhói lên.

Ngày ấy Phượng Khâm rõ ràng đã nói sẽ tới, cuối cùng lại thất hứa. Đáng lẽ nàng phải tức giận, phải tủi thân, nhưng khi nghe tin lại bình thản đến lạ. Có lẽ… không thể nói là bình thản, mà là đã có chút nguội lạnh.

Đại khái bao năm qua, nàng đã sớm quen rồi. “Đoạn phu nhân đang ở Chính Vụ điện sao?”

Ngọc Họa gật đầu: “Đúng vậy. Suốt ngày chỉ ở bên Vương thượng hưởng an nhàn, còn người thì vất vả như vậy mà Vương thượng chẳng đoái hoài gì, thật khiến người ta lạnh lòng. Vương thượng thật bất công!”

Tôn Cầm khẽ nhắm mắt. Chuyện tình cảm vốn chẳng có công bằng. Người ta yêu ai thì tự nhiên thiên vị người đó. Ngay cả Ngọc Họa cũng nhìn ra rõ ràng như vậy, nhưng nàng vẫn không thể vượt qua được khúc mắc trong lòng.

Nàng dường như không chờ điều gì, lại dường như đang chờ điều gì đó.

Cứ thế mấy năm trong hậu cung này trôi qua, cuối cùng bản thân lại đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ.

“Đừng nói nữa. Kệ đi. Tình hình ở Già Thần điện thế nào?”  Vừa nhắc đến Già Thần điện, trong lòng nàng liền bất an.

Ngọc Họa đáp:

“Vẫn chưa tỉnh. Nghe nói vẫn có người muốn hại Thập Tam công tử. Đại nhân đình úy mấy ngày nay thường xuyên qua lại. Giờ Già Thần điện canh phòng nghiêm ngặt, ngoài Dao Quang công chúa và Vương thượng ra, không ai được vào gặp Thập Tam công tử.”

Nàng lại nhớ ra điều gì:

“À đúng rồi, đêm qua Thập Tam công tử hình như lại gặp nguy. Vết thương ở đầu tái phát, động tĩnh rất lớn, nửa Thái y viện đều tới. Cuối cùng nhờ vị thần y ngoài cung mới giữ được mạng.”

Ngọc Họa thở dài: “Thập Tam công tử thật đáng thương. Liên tiếp hai lần chịu khổ. Nếu lần này không tỉnh lại thì thôi, nghe nói thương ở đầu còn nặng hơn dự đoán, sau này còn có thể nguy hiểm bất cứ lúc nào.”

Tôn Cầm nghe vậy, ánh mắt chợt sáng lên. Sau này còn có thể gặp nguy hiểm sao?

Vậy thì… càng tốt. Đúng lúc đó, Ngọc Cầm từ ngoài bước vào, vốn vội vàng như muốn báo tin gì, nhưng thấy Ngọc Họa ở đây liền đổi giọng: “Phu nhân, vừa nghe nói Vương thượng lại không ổn, suýt nữa ngất đi…”

Tôn Cầm vừa nghe liền vội bật dậy khỏi tháp, nhưng vì quá gấp, mắt tối sầm lại rồi lại ngã xuống.

“Phu nhân!” Ngọc Họa kinh hô, vội đỡ lấy nàng.

Thấy nàng lo lắng như vậy, không khỏi nói:

“Phu nhân đừng vội, thân thể người còn chưa khỏi, nếu lo thì sai người đi hỏi là được rồi.”

“Làm sao được?” Tôn Cầm xoa trán, không tán đồng nói.

Ngọc Họa thở dài:

“Người bệnh mấy ngày rồi, Vương thượng cũng chẳng đến thăm, còn Vương thượng vừa bệnh, người lại lo lắng đến mức này, nô tỳ thật sự sốt ruột thay người.”

Ngọc Cầm cũng khuyên:

“Phu nhân hiện tại thế này sao đi thăm Vương thượng được? Chờ khỏe hơn rồi hãy tính.”

Tôn Cầm xoa trán, cuối cùng cũng không đứng dậy nữa.

Ngọc Họa vừa giúp nàng thuận khí vừa nói: “Phu nhân cứ như vậy mới phải. Cứ để người đáng lo thì tự lo đi.”

Ngọc Cầm liếc nàng, thấp giọng: “Chúng ta đi chuẩn bị an thần canh, lát nữa phu nhân dùng một chút, rồi đưa sang cho Vương thượng, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”

Ngọc Họa nghe vậy liền bị thuyết phục, cùng nàng rời đi.

Ra khỏi điện, Ngọc Họa nhíu mày: “Tỷ tỷ, người không thấy phu nhân rất kỳ lạ sao?”

Ngọc Cầm nhướng mày: “Kỳ lạ chỗ nào?”

“Phu nhân đối với Vương thượng quá khác thường.” Ngọc Họa siết khăn, khó khăn nói, “Trước đây người ấy không ra khỏi Trường Thu cung, cũng không quan tâm Vương thượng sủng ai. Nhưng bây giờ lại đặc biệt để tâm… giống như… giống như đã động tâm vậy.”

Ngọc Cầm khẽ thở dài: “Sau lưng không được bàn luận chủ tử. Những lời này cất trong lòng, sau này đừng nói nữa.”

Ngọc Họa bĩu môi, không dám nói thêm.

Một lúc sau, Ngọc Cầm lại quay về chính điện. Tôn Cầm vẫn nhắm mắt nằm đó. Nghe tiếng bước chân, nàng mở mắt ra.

Ngọc Cầm bước nhanh tới: “Phu nhân, Vương thượng bệnh rồi.”

Nghe câu này, Tôn Cầm trầm mặc một lúc, rồi thở dài: “Thôi bỏ đi. Thuốc đó tạm thời không dùng nữa.”

Ngọc Cầm gật đầu: “Nô tỳ cũng nghĩ vậy. Hiện giờ thân thể người không tốt, Đoạn phu nhân lại ở gần Vương thượng nhất, nếu dùng thuốc nữa chỉ là giúp nàng ta hưởng lợi. Huống chi lỡ bị phát hiện thì không ổn.”

Tôn Cầm nghe vậy, ánh mắt chợt sắc lại: “Bị phát hiện…”

Trong đầu nàng lóe lên một ý nghĩ, nhưng rồi lại lắc đầu:

“Thôi. Già Thần điện quan trọng hơn. Việc khác tạm gác lại.”

Nàng nhìn Ngọc Cầm: “Đêm qua Già Thần điện hình như có biến cố, hiện giờ chắc canh phòng càng nghiêm hơn rồi. Đám tử sĩ đã sắp xếp xong chưa?”

Ngọc Cầm gật đầu: “Đã xong. Phu nhân yên tâm, đều là kẻ đi không trở lại.”

Tôn Cầm gật đầu:

“Nhớ kỹ, không được để lại dấu vết.”

“Phu nhân yên tâm. Hậu sự của họ cũng đã chuẩn bị xong.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng