Chương 632: Ảnh quỷ trong đêm mờ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 632: Ảnh quỷ trong đêm mờ.

Nàng đưa tay phải lên lau khóe mắt, cúi đầu điều hòa lại hơi thở.

Ngọc Họa cẩn thận bôi thuốc cho nàng, vừa làm vừa quan sát sắc mặt nàng.

“Phu nhân mấy ngày nay đều không ngủ ngon, đêm nay lại mơ thấy gì vậy?”

Giọng nói mang theo lo lắng. Tôn Cầm nghe vậy, mí mắt lại giật mạnh.

Mơ thấy gì sao?

Nàng vừa hồi tưởng, trái tim vừa lắng xuống lại lập tức đập dữ dội như muốn bật khỏi lồng ngực.

Nàng nuốt khan một cái, rồi lắc đầu.

Thấy nàng không muốn nói, Ngọc Họa thở dài: “Phu nhân, có cần mời thái y đến xem không?”

Một lúc sau, Tôn Cầm gật đầu.

Ngọc Họa lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Thuốc đã bôi xong, nàng nhẹ nhàng thổi lên vết thương.

“Phu nhân hai ngày nay bị thương hai lần, lại đều thấy máu… đây không phải điềm lành. Ngày mai nô tỳ sẽ đi Khâm Thiên Giám một chuyến.”

Tôn Cầm vốn là người thân phận tôn quý, dù chỉ trầy da chảy chút máu cũng là chuyện lớn. Huống hồ mấy ngày liên tiếp đều thấy máu, rõ ràng là điềm xấu.

Ngọc Họa chớp mắt, bỗng nhớ tới đôi hoa tai tử la.

“Phu nhân… trong mộng người có phải đã mơ thấy Vương hậu Trang Cơ không?”

Tôn Cầm khẽ nhíu mày, ánh mắt đang cụp xuống đột ngột nâng lên.

Ánh mắt ấy lạnh lẽo, hoàn toàn khác với dáng vẻ ôn nhu thường ngày.

Ngọc Họa thấy vậy liền rùng mình, vội nói: “Phu nhân, người còn nhớ đôi hoa tai Tử Anh không? Nô tỳ thấy chính nó khiến người mấy ngày nay bất an. Lúc trước nô tỳ đã thấy không lành rồi… hay là vứt nó đi đi?”

Tôn Cầm vô thức siết tay lại. Nhưng mu bàn tay vừa bị thương, lập tức đau nhói khiến nàng khẽ hít một hơi.

Đôi hoa tai đó… nàng sao có thể quên? Ngọc Họa nói không sai.

Chính từ khi có nó, nàng bắt đầu bất an.

Dù nàng luôn tự nhủ là có kẻ đứng sau giở trò, nhưng đôi hoa tai ấy giống như một bàn tay vô hình, phủi sạch lớp bụi ký ức đã bị chôn vùi nhiều năm.

Những chuyện nàng từng cố quên… từng mảnh, từng mảnh bị kéo trở lại. Không chỉ quay lại, mà còn liên tục xuất hiện trong mộng. Trong mộng, nàng như sống lại toàn bộ quá khứ.

Những tâm ma bị chôn sâu trong đáy lòng bắt đầu trỗi dậy, như móng vuốt sắc nhọn xé toạc sự bình yên, kéo nàng xuống vực sâu vô tận.

“Vứt đi… vứt đi…” Tôn Cầm gật đầu, nói liền hai lần.

Đã là nửa đêm. Bên ngoài yên tĩnh, chỉ có vài tiếng chim đêm thưa thớt vang lên.

Ngọc Họa gật đầu: “Nô tỳ lập tức đi vứt, chỉ cần vứt đi là phu nhân sẽ không sao nữa.”

Nói xong, nàng đi tới góc phòng, lục tìm chiếc hộp đựng đôi hoa tai. Đó là nàng tự tay cất. Không lâu sau đã tìm thấy.

Ngọc Họa cầm lấy rồi đi ra ngoài, định tìm chỗ chôn nó. Trong phòng chỉ còn lại Tôn Cầm.

Nàng hoàn toàn mất ngủ, liền xuống giường thắp đèn. Từng ngọn đèn được thắp lên, ánh sáng dần làm căn phòng sáng hơn một chút, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc ấy... Ngoài cửa sổ vang lên tiếng động.

“Cộc… cộc… cộc…” Như tiếng bước chân. Tôn Cầm tưởng là Ngọc Họa, liền bước tới mở cửa sổ.

Nhưng bên ngoài trống rỗng. Hành lang chỉ còn một ngọn đèn mờ ở cuối dãy.

Gió đêm thổi qua khiến nàng rùng mình. Không có ai.

Nàng khẽ lắc đầu, đang định khép cửa thì... Một cái bóng đột ngột xuất hiện từ bên trái.

Ngọn đèn treo cách đó khoảng hai trượng, bóng người hắt lên rõ ràng, mảnh khảnh, tựa như một nữ tử.

Tôn Cầm theo bản năng nghĩ là Ngọc Họa, liền gọi: “Vào đi, bên ngoài lạnh, đừng kinh động người khác.”

Nhưng cái bóng ấy không hề động. Nàng chỉ thấy một bóng hình in trên cửa sổ mình.

Gió lại thổi qua. Tôn Cầm không nói thêm, khép cửa lại.

Nàng quay về giường, nhưng càng đi càng thấy sau lưng lạnh buốt.

Không hiểu vì sao… nàng luôn có cảm giác như có thứ gì đang đứng sau lưng mình.

Một lát sau, cửa phòng khẽ động. Ngọc Họa trở về.

Nàng cũng mặc áo mỏng, ôm vai nói: “Trời sắp vào hạ rồi mà ban đêm vẫn lạnh thật. Phu nhân, người mau nằm xuống đắp chăn đi, đừng để nhiễm lạnh.”

Dù hơi ồn ào, nhưng nàng làm việc rất cẩn thận. Tôn Cầm nghe lời nằm xuống.

Ngọc Họa đắp chăn cho nàng, lại nói thêm:

“Đây là Trường Thu cung, sẽ không có chuyện gì đâu. Mộng đều là ngược, phu nhân đừng nghĩ nhiều. Mai nô tỳ mời thái y kê thuốc an thần là được.”

Ngọc Họa liên tục trấn an. Tôn Cầm dần thả lỏng.

Nhưng vừa nhắm mắt... Hình ảnh máu me trong mộng lại hiện lên.

Nàng không dám ngủ ngay. Ngọc Họa đành ngồi bên cạnh nói chuyện cùng nàng.

“Phu nhân, tỷ tỷ mấy ngày nay ra ngoài rất nhiều, là đi làm gì vậy?”

Nghe đến Ngọc Cầm, Tôn Cầm khẽ động tâm.

“Việc trong nhà.” Ngọc Họa gật đầu, nhưng lại nói tiếp:

“Nhưng tỷ ấy gần đây có chút kỳ lạ… trước đây không rời cung, nay lại đi ra ngoài nhiều…”

Tôn Cầm thở dài, rồi nói dối: “Ta giao nàng làm việc riêng.”

Ngọc Họa “vâng” một tiếng.

Rồi chợt nhớ ra: “Phu nhân, nô tỳ đã chôn đôi hoa tai ở vườn hoa phía sau điện phụ bên phải rồi!”

Tôn Cầm đột ngột mở mắt: “Ngươi nói gì?!”

Ngọc Họa giật mình, lặp lại. “Ta nói… nô tỳ đã chôn nó ở vườn hoa phía sau điện phụ bên phải…”

“Ngươi đi đường nào tới đó?” Tôn Cầm toàn thân cứng đờ.

Ngọc Họa ngơ ngác: “Đi ra cửa rẽ phải là tới… về cũng đi đường cũ…”

Tôn Cầm siết chặt răng. Toàn thân nàng lạnh toát. Như rơi vào hầm băng.....

Bên phía Cung Gia Thần Điện

Sau lần gần nhất Thập Tam công tử  bị hãm hại, đã qua bảy ngày.

Trong khoảng thời gian này, tuy Thập Tam công tử vẫn chưa tỉnh lại, nhưng ở Cung Gia Thần Điện cũng xem như gió êm sóng lặng. Vì thế Vua Phượng Khâm  trong lòng hơi thả lỏng.

Mỗi ngày ông đều đến thăm Thập Tam công tử. Nhìn thấy sắc mặt của hắn dần từ trắng bệch chuyển sang có chút sinh khí, tuy vẫn chưa tỉnh, nhưng nỗi bi thương trong lòng Phượng Khâm cũng không còn nặng nề như trước.

Bên phía Thập Tam công tử tạm thời ổn định, nhưng Tôn Cầm lại bắt đầu có chút không bình thường.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng